Lý Duy Nhất oán thầm, vốn tưởng là do tu vi nàng quá cao, không dám ở Nam Thanh Cung thi triển Lục Như Phần Nghiệp Thuật. Hiện tại xem ra, vừa rồi nàng ở chỗ đó bắt chỉ pháp là do không có ngưng tụ thành công.
Tu luyện mấy trăm năm, ngay cả pháp khí và niệm lực tương dung cũng làm không được?
Dưới sự phân phó của An Nhàn Tĩnh, Lý Duy Nhất liên tục thi triển Tẫn Diệt Chỉ Pháp mười mấy lần.
Tiếp theo, nàng lại một thân một mình ở chỗ đó bắt chỉ, nhưng mấy canh giờ trôi qua, dường như không có tiến triển gì.
Hứa trưởng lão tiến vào Nam Thanh Cung bẩm báo, từ xa hành lễ, không dám nhìn thẳng:
- Lúc trước Điện Chủ nói hôm nay phải quay về mặt đất. Bên Thiên Hạ Điện có người tới hỏi, khi nào Điện Chủ khởi hành?
- Nói cho Thiên Hạ Điện, bản Điện Chủ có việc quan trọng, phải trì hoãn một thời gian. Phía Đông Cảnh thì bảo bọn họ đi Quan Sơn mời sư huynh, để sư huynh tạm thời xử lý.
An Nhàn Tĩnh nói.
Hứa trưởng lão cẩn thận hỏi:
- Vậy Điện Chủ phải trì hoãn bao lâu? Cũng để ta trả lời bên kia một tiếng.
- Không biết, ngươi cứ đi trước đi!
Đối với An Nhàn Tĩnh mà nói, truy cầu cảnh giới Siêu Nhiên vượt qua tất cả.
Hứa trưởng lão không dám hỏi lại, trước mặt An Nhàn Tĩnh đã tu hành ba trăm sáu mươi năm, khoảng cách của hai người giống như phàm nhân và tiên nhân.
Lý Duy Nhất tiễn Hứa trưởng lão tới cửa Nam Thanh Cung, ôm quyền cười nói:
- Đa tạ ngày đó Hứa trưởng lão đã lên tiếng giúp đỡ.
- Người nhà mình cả, đừng khách khí.
Hứa trưởng lão hạ thấp giọng, truyền âm hỏi:
- Điện Chủ bị làm sao vậy?
- Dường như Điện Chủ có cảm ngộ, tiến vào thời kỳ tu hành mấu chốt.
Lý Duy Nhất nói.
Hứa trưởng lão chấn động, ngay sau đó cuồng hỷ:
- Điện Chủ hẳn là ngộ tới cảnh giới kia rồi, nếu không tuyệt đối sẽ không bỏ mặc đại sự bên ngoài, hiện tại chính là thời kỳ đặc thù. Thần Tử điện hạ, bên Nam Thanh Cung này liền giao cho ngươi, chăm sóc tốt Điện Chủ, có nhu cầu gì cứ nhắn một tiếng là được.
Lý Duy Nhất rất đau đầu, An Nhàn Tĩnh luôn ở lại Nam Thanh Cung, quả thực chính là bom hẹn giờ, vạn nhất phát hiện ra Đường Vãn Châu, Đường Vãn Châu sẽ khó thoát khỏi cái chết. Hắn sợ ngay cả mình cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Người khác tối đa chỉ là kim ốc tàng kiều.
Còn hắn là kim ốc tàng Thiếu Quân, hơn nữa còn mượn kim ốc của Nghiêu Thanh Huyền, “gan to bằng trời” đã không đủ để hình dung.
Từ trong tạp niệm phản ứng lại, Lý Duy Nhất hỏi:
- Vừa rồi Hứa trưởng lão gọi ta là gì?
Hứa trưởng lão cười như hoa cúc:
- Điện Chủ còn chưa nói với ngươi sao? Ngươi giết Tứ Thần Tử, bên Thiên Lý Điện và Khô Vinh Điện ý kiến rất lớn, cho rằng đây là tổn thất nghiêm trọng của Thần Giáo. Để bù đắp tổn thất, hiện tại ngươi chính là Tứ Thần Tử! (*Song Sinh Đạo Giáo, người ngoài gọi tắt nó là Đạo Giáo, còn giáo chúng thì tự xưng Thần Giáo, chứ không phải dịch giả dịch sai)
Lý Duy Nhất kinh ngạc:
- Đại sự như sắc phong Thần Tử, liền bị mấy câu nói của bọn họ định đoạt rồi sao?
- Các Điện Chủ tụ lại một chỗ thì chẳng phải có thể trực tiếp định đoạt sao?
Hứa trưởng lão lại nói:
- Kế tiếp Thần Tử điện hạ ra khỏi Nam Thanh Cung phải cẩn thận. Hiện tại ngươi là Tứ Thần Tử, nói cách khác, Tư Không Kính Uyên và Tư Không Yểm Luân xếp thứ năm bất cứ lúc nào cũng có thể khiêu chiến ngươi. Khiêu chiến tất nhiên là không dám tùy ý giết người, nhưng một khi ngươi thua, bảo vật trên người bị lấy đi là ở trong phạm vi quy tắc Thần Giáo cho phép.
- Để ta làm Tứ Thần Tử, chẳng phải thuần túy là hố ta sao?
Lý Duy Nhất nói.
Trong Nam Thanh Cung vang lên giọng nói của An Nhàn Tĩnh:
- Lý Duy Nhất, tới gặp ta.
- Thần Tử điện hạ đúng là hồng nhân được Điện Chủ coi trọng, chúng ta bình thường làm gì có tư cách gặp người? Được Điện Chủ chỉ điểm một chút là có thể hưởng thụ cả đời rồi.
Hứa trưởng lão lộ ra vẻ hâm mộ, cáo từ rời đi.
Lý Duy Nhất quay người trở lại trong cung.
An Nhàn Tĩnh ngồi bên linh điền Hoàng Kim Đạo, thấy Lý Duy Nhất tiến vào trận pháp thì hỏi:
- Lúc đầu ta tu luyện Lục Như Phần Nghiệp Thuật tới tầng thứ nhất và tầng thứ hai, hấp thu nhiều Tẫn Linh Chi Hỏa mới có thể đại thành. Kim Ô Hỏa Diễm trong niệm lực của ngươi là tu luyện ra như thế nào?
Nàng đang suy nghĩ sự khác biệt giữa nàng và Lý Duy Nhất, muốn từ bên trong tìm nguyên nhân.
- Chẳng lẽ ánh sáng thái dương không phải là Kim Ô Hỏa Diễm sao?
Lý Duy Nhất nói.
- Vậy hư ảnh Phù Tang Thần Thụ của ngươi là làm sao tu thành?
An Nhàn Tĩnh nói.
- Đây là Minh Tưởng Pháp ta tự sáng tạo ra, chính là tưởng tượng mình là Phù Tang Thần Thụ, đi hấp thu hào quang của thái dương.
Lý Duy Nhất nửa thật nửa giả nói.
Tự sáng tác Minh Tưởng Pháp?
An Nhàn Tĩnh cảm thấy chuyện này không thực tế, nhưng lại thật chưa từng nghe nói qua còn ai khác tu luyện ra được quang ảnh linh thần Phù Tang Thần Thụ.
Nàng tự nhiên không thể hiện tại lại đổi sang Minh Tưởng Pháp khác, nhất thời sắc mặt ngưng trọng, lâm vào trầm tư.
Lý Duy Nhất cẩn thận nói:
- Điện Chủ, người không cần thiết phải đi con đường của ta...
- Ngươi nói cái gì? Khi nào ta muốn đi con đường của ngươi? Con đường của ngươi có đi thông được hay không vẫn còn là ẩn số.
An Nhàn Tĩnh tự nhiên là có uy nghiêm và tôn nghiêm của mình, theo nàng thấy, Lý Duy Nhất vẫn chỉ là một đại nam hài.
Ngay cả Lý Duy Nhất cũng có thể nghe ra An Nhàn Tĩnh đang khẩu thị tâm phi, sợ nàng tiếp tục nghiên cứu mình, hiện tại đã chú ý tới Kim Ô Hỏa Diễm và Phù Tang Thần Thụ.
Qua mấy ngày nữa e rằng sẽ tiến hành kiểm tra toàn thân hắn, hoặc chú ý tới Đạo Tổ Thái Cực Ngư, Hoàng Long Kiếm…
Thế là hắn nói:
- Điện Chủ tu Phật nhiều năm, có biết chân ý của Lục Như không?
An Nhàn Tĩnh từ trong trầm tư tỉnh lại, nhìn về phía hắn.
Lục Như, chẳng lẽ không phải là tên của loại đại thuật này sao?
Lý Duy Nhất tất nhiên không biết chân ý của Lục Như, nhưng lại biết câu kinh cực kỳ quen thuộc ở Địa Cầu:
- Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điện, ưng tác như thị quán. Cho nên, Lục Như chính là chỉ mộng, huyễn, bào, ảnh, lộ, điện. Chẳng lẽ Điện Chủ chưa từng nghe qua câu danh ngôn này của Phật môn?
- Điển tịch Phật môn được đào ra từ Địa Hạ Tiên Phủ nhiều như sao trên trời, ta làm sao có thể xem qua hết? Ngươi nghe được từ đâu?
An Nhàn Tĩnh hỏi.
- Nghe được từ chỗ một vị tăng nhân vân du.
Lý Duy Nhất nói.
An Nhàn Tĩnh giống như nhớ ra điều gì đó, thầm nói:
- Như thị quán, như thị quán... hình như đã thấy qua ở đâu rồi...
Vút!
Thân ảnh nàng hóa thành quang vụ, không ngờ đã biến đi mất.
Không lâu sau, nàng ôm một cuộn giản thư quay trở lại, An Nhàn Tĩnh lại ngồi trên bờ ruộng, tỉ mỉ nghiên cứu. (*giản thư là kiểu sách kết thành từ từng thanh tre)
Phía trước nhất của giản thư chính là ba chữ cổ văn Như Thị Quán.