Thí Thần Bộc (2)

Cầu treo rất dài, huyết vụ mịt mù, giữa không trung cương phong tàn phá bừa bãi.

Phía trước không thấy đuôi cầu, trên không thấy đỉnh, dưới không thấy đáy.

Cầu treo trên hẻm núi rất nhiều, dày đặc, cao thấp đan xen, kết nối các thông đạo khác nhau.

Trên cây cầu này chỉ có ba người bọn họ.

Tề Tiêu thở dài:

- Tầng thứ nhất của tầng Tu La là bãi tập luyện Thí Thần Bộc, chỉ riêng khu chúng ta vừa đi qua thôi đã có mấy ngàn người, bãi tập luyện từng cái từng cái, điều kiện cực kỳ gian khổ. Cả tầng này ít cũng tới mấy chục vạn người? Mỗi năm có thể bồi dưỡng ra bao nhiêu nhân vật lợi hại? Lực lượng tiềm tàng và ẩn giấu của Tà Giáo thật không thể tưởng tượng nổi.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Lúc nãy từ Thiên Tỉnh xuống đây, trong đám người cùng đi với chúng ta có một kẻ đeo mặt nạ, chắc hẳn là người ta quen biết, ta cảm nhận được khí tức quen thuộc trên người hắn. Hắn cũng nhìn qua ta một lát!

- Cao thủ ẩn nấp ở bên ngoài cũng sẽ về tổng đàn tu luyện và rèn luyện, rất bình thường. Sau này chúng ta đi ra ngoài vẫn nên đeo mặt nạ thì tốt hơn.

Lý Duy Nhất nghĩ đến điều gì đó, lại nói:

- Ta đã giúp các ngươi lấy được thân phận đệ tử chân truyền của Linh Cốc Điện, vạn lần đừng treo hai chữ Tà Giáo ở bên miệng nữa, bằng không rất dễ rước họa vào thân.

Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác rất rõ ràng, bọn họ có thể sống sót, có thể nối lại đoạn chi là nhờ Lý Duy Nhất lấy tính mạng ra bảo đảm.

Nếu bọn họ phản bội Song Sinh Đạo Giáo, thì chính là vong ơn phụ nghĩa. Do đó, từ đầu tới cuối đều không nhắc tới những lời đại loại như nhân cơ hội này đào thoát khỏi tổng đàn.

Sau này e rằng rất khó quay trở lại Tề gia và Thác Bạt thị.

Hai người vội vàng dừng bước, thần sắc thận trọng hành lễ:

- Thần Tử điện hạ yên tâm, sẽ không có lần sau.

- Đã nói rồi, lúc công khai mới xưng hô Thần Tử, riêng tư mọi người cứ lấy huynh đệ tương xưng. Đi thôi, gia tốc!

Pháp lực trong cơ thể Lý Duy Nhất vận chuyển, thi triển thân pháp, hóa thành thanh yên lướt đi trên cầu treo.

Hai người bám sát theo sau.

Cây cầu treo dài mười dặm đã phân tách tổng đàn và bên ngoài thành hai thế giới.

Lý Duy Nhất đã từng xem qua điển tịch liên quan tới Minh Hoa Hắc Chiểu ở Linh Cốc Điện, biết được khoảng cách tới tổng đàn là năm trăm dặm lộ trình.

Năm trăm dặm này đã được đệ tử các đời của Đạo Giáo quét dọn đi quét dọn lại, lấy tu vi của ba người bọn họ thì tính nguy hiểm rất thấp. Trừ khi vận khí cực kém mới gặp phải những hung vật lưu lạc tới đây.

Sau khi xông ra được mấy chục dặm, ba người Lý Duy Nhất trốn vào một thạch quật được đục trên vách đá.

- Ào!

Lý Duy Nhất ở cửa động bố trí xuống Ẩn Quang Trận.

Mỗi người lại dán một tờ Liễm Khí Phù lên người, kế tiếp lẳng lặng chờ đợi xem có ai đuổi theo bám đuôi hay không.

Nửa năm qua, Lý Duy Nhất có nghiên cứu sơ qua về trận pháp và phù pháp, có thể thi triển một vài thủ đoạn nhỏ.

Tiếng xé gió vang lên.

Tư Không Kính Uyên và hai lão giả Đạo Chủng cảnh giống như ba tàn ảnh, nhanh chóng lao về phía trước, đuổi theo rất nhanh, không có thăm dò dọc đường.

- Không ngờ thực sự đuổi theo rồi! Xem ra vị Ngũ Thần Tử này có hứng thú không hề nhỏ với ta.

Lý Duy Nhất ngồi ở cửa động, lưng tựa vách đá, mặt lộ ý cười, trong lòng âm thầm tính toán.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Ngũ Thần Tử là một cặp huynh đệ Đạo Nhân, đều là Thuần Tiên Thể, uy danh rất lớn ở tổng đàn. Có nên nhân lúc bọn họ tách ra, chiến lực giảm mạnh mà trừ khử trước một người không?

Lý Duy Nhất rất động tâm, không muốn bị người ta nhìn chằm chằm như vậy mãi, làm gì có đạo lý phòng trộm ngàn ngày?

Hắn lắc đầu nói:

- Nơi này cách tổng đàn quá gần, chỉ mấy chục dặm, động tĩnh lớn chắc chắn sẽ bị những lão gia hỏa kia phát giác. Hơn nữa ta cảm giác, kẻ bám theo không chỉ có Tư Không Kính Uyên.

Tề Tiêu thận trọng nói:

- Thực lực của Tư Không Kính Uyên cường đại, không phải Vương Thuật có thể so bì, các ngươi vạn lần đừng khinh địch. Hai lão giả đi theo sau hắn pháp khí dao động cũng khá mạnh mẽ, không phải Đạo Chủng cảnh phổ thông.

Lý Duy Nhất gật đầu:

- Mục đích chính của chúng ta lần này là tìm kiếm tài nguyên tu luyện.

Lại đợi thêm nửa canh giờ.

Bên ngoài thủy chung yên tĩnh.

Chỉ có tiếng hung trùng thỉnh thoảng bò qua.

Lý Duy Nhất đang chuẩn bị thu lại Ẩn Quang Trận.

Đột nhiên, cảm giác nguy hiểm khiến hắn dựng tóc gáy, Lý Duy Nhất vội vàng ngồi trở lại, ra dấu im lặng, bảo Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu thu liễm khí tức.

Không lâu sau lại có một tốp nhân mã nhanh chóng đi qua gần thạch quật.

Dẫn đội là Nhất Trú Tuyết, Thiên Vệ Tổng Kỳ của Tuần Tra Vệ.

Thần sắc của Thác Bạt Bố Thác ngưng trọng:

- Bị Duy Nhất huynh nói đúng rồi, còn có cao thủ. Nhất Trú Tuyết dù sao cũng là đại chân truyền, may mà vừa rồi không có bại lộ.

Vừa rồi Tề Tiêu cảm nhận được áp lực phô thiên cái địa, suýt nữa hít thở không thông, thở ra một hơi dài:

- Chắc là tình cờ đi ngang qua?

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Tất cả mọi người rời khỏi tổng đàn đều sẽ được đăng ký theo thời gian thực. Nhân vật cấp bậc đại chân truyền này nếu tập kích Thần Tử thì rất dễ bị tra ra hành tung, tất sẽ gặp phải sự báo thù của Điện Chủ và Nam Tôn Giả.

Lý Duy Nhất không có tâm lý cầu may như bọn họ:

- An Điện Chủ, Nam Tôn Giả, quy tắc của Thần Giáo đúng thực là có thể chấn nhiếp được nhiều người. Nhưng bảo vật trên người ta lại có thể dẫn dụ một số kẻ không sợ chết mạo hiểm. Hơn nửa năm qua, Nhất Trú Tuyết im hơi lặng tiếng, mọi ân oán dường như đều tan thành mây khói. Nhưng loại người biết ẩn nhẫn khắc chế này mới càng đáng sợ.

- Bây giờ tính sao, hay là quay về?

Tề Tiêu cảm thấy đối đầu với đại chân truyền, ba người bọn họ không có bất kỳ phần thắng nào.

- Vừa mới ra ngoài đã bị dọa cho chạy về thì quá mất mặt. Địa Hạ Tiên Phủ cấu tạo phức tạp, khu vực nguy hiểm cực nhiều, muốn tìm được chúng ta không dễ dàng như vậy.

- Đi! Thay đổi lộ trình, tới Minh Hoa Hắc Chiểu.

Lý Duy Nhất thu lại Ẩn Quang Trận, quay người trở về, men theo con đường đan xen phức tạp đi xuống tầng dưới.

Thác Bạt Bố Thác nghi hoặc hỏi:

- Con đường chúng ta vừa đi không phải tới Minh Hoa Hắc Chiểu sao?

- Đó là con đường dẫn tới Chân Tướng Thiền Lâm! Tất cả mọi người đều tưởng ta sẽ tới Chân Tướng Thiền Lâm, cùng mục đích với Dương Thanh Khê. Cho nên ta cố ý dẫn dụ bọn họ tới bên kia.

Lý Duy Nhất nói.

Tề Tiêu cười hắc hắc:

- Hèn chi lúc bọn họ đi qua không thăm dò dọc đường, trực tiếp xông qua luôn. Tư duy của bọn họ bị vào trước là chủ, bản năng nhận định ngươi và Dương yêu nữ là cùng một nhóm.

- Dương yêu nữ sắp gặp xui xẻo rồi!

Thác Bạt Bố Thác mỉm cười nhìn về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nói:

- Dương Thanh Khê ra vào Chân Tướng Thiền Lâm nhiều lần cũng không có ai tập kích, hoặc không làm gì được nàng. Có thể thấy Dương gia không dễ chọc đâu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters