Thần Tử đối quyết (1)

- Lục Như Phần Nghiệp Thuật tầng thứ hai, Phần Nghiệp Ma Bàn!

Tư Không Kính Uyên âm thầm hít một hơi lạnh, trong lòng nảy sinh nghi hoặc.

Nam tử đeo mặt nạ đối diện kia, rốt cuộc có phải là Lý Duy Nhất hay không?

Theo tư liệu mà hắn tra được, Lý Duy Nhất ở Tiềm Long Đăng Hội vẫn chỉ là tu vi Ngũ Hải cảnh. Cách Tiềm Long Đăng Hội tính ra cũng chỉ mới trôi qua không đầy hai năm mà thôi.

Vậy mà đã tu luyện một loại đại thuật đến tầng thứ hai?

Ngộ tính có cao đến đâu cũng không thể nhanh như vậy được.

Thời gian căn bản không khớp.

Thông thường mà nói, trong vòng chín tháng, Lý Duy Nhất đúng là rất khó luyện được tới trình độ như hiện tại. Nhưng hắn có Thời Gian Chi Kiển, thời gian tu luyện Lục Như Phần Nghiệp Thuật thực tế của hắn sớm đã vượt quá một năm.

Lấy cơ thể và hư ảnh Phù Tang Thần Thụ làm trục, hỏa diễm và pháp khí làm cối xay, kình phong lăng lệ.

Lý Duy Nhất khống chế phạm vi bao phủ của Phần Nghiệp Ma Bàn, thu hẹp lại trong bán kính một trượng, pháp khí tiêu hao ít hơn, hỏa diễm càng thêm ngưng tụ.

Đạo thuật giống như một liệt nhật đang xoay tròn, chiếu sáng đầm lầy u ám, nhanh chóng di chuyển về phía Tư Không Kính Uyên.

Tư Không Kính Uyên nhanh chóng lùi lại, tâm thái khinh thường đã thu sạch, hắn ngưng thần quan sát.

- Phần Nghiệp Ma Bàn quả nhiên danh bất hư truyền, luồng kình khí hỏa diễm, lực lượng xé rách này đủ để phá tan pháp khí hộ thể của ta. Tên Lý Duy Nhất này, Phong Phủ chủng đạo mà không ngờ vẫn lợi hại như thế, có lẽ thực sự đã bước vào Đạo Chủng cảnh tam trọng.

Lấy tu vi của Tư Không Kính Uyên, dù có đứng yên tại chỗ thì Đạo Chủng cảnh nhị trọng cũng không phá nổi pháp khí hộ thể của hắn.

Cho nên khi chiêu này tung ra, hắn chỉ có thể chọn tin vào lời nói lúc trước của Lý Duy Nhất.

- Vút!

Dù mạnh đến đâu thì cũng chỉ là Đạo Chủng cảnh tam trọng, Tư Không Kính Uyên không hề sợ hãi, bộc phát ra đạo tâm ngoại tượng.

Đạo tâm ngoại tượng của hắn xa nhất có thể chạm tới phạm vi một dặm, sánh ngang với các đại chân truyền và cường giả trên Giáp Tử Sách.

Tuy nhiên, Tư Không Kính Uyên đột phá tới Đạo Chủng cảnh tứ trọng chưa lâu, pháp khí và cường độ hồn linh vẫn chưa đủ, pháp khí rời khỏi cơ thể trăm trượng là gần như thoát khỏi tầm kiểm soát.

Hắn cần phải ở tứ trọng khổ tu tích lũy thêm vài năm nữa mới có thể thực sự đạt tới trình độ không thua các đại chân truyền.

Đạo tâm ngoại tượng của Tư Không Kính Uyên càng tiến vào trung tâm thì pháp khí càng ngưng tụ, kinh văn càng dày đặc, sau khi va chạm với Phần Nghiệp Ma Bàn, cả hai cùng tăng tốc lao về phía đối phương.

- Bành!

Một lạnh một nóng, hai luồng năng lượng kích đãng.

Phần Nghiệp Ma Bàn liên tục xé rách đạo tâm ngoại tượng của Tư Không Kính Uyên, giống như một chiếc cối xay bằng xích kim thực thụ.

Trên mặt Lý Duy Nhất không có một chút vui mừng, ngược lại mày mắt ngưng trọng, nâng cao cảnh giác.

Nhân vật như Tư Không Kính Uyên sao có thể dễ dàng bị đánh bại như vậy?

- Lý Duy Nhất, ngươi quá cuồng vọng tự đại rồi, khinh địch là phải trả giá đắt.

Tư Không Kính Uyên lùi lại một bước, thân ảnh biến mất trước mắt Lý Duy Nhất.

Toàn bộ thế giới trong đạo tâm ngoại tượng tràn ngập hào quang, dị cảnh trùng trùng bao bọc lấy Phần Nghiệp Ma Bàn.

Lý Duy Nhất phóng thích niệm lực thăm dò, lại phát hiện đạo tâm ngoại tượng của Tư Không Kính Uyên phảng phất như vô biên vô hạn, trái lại còn có một luồng lực lượng ý niệm cường đại đang phát động công kích về phía hắn.

Đối đầu với Tư Không Kính Uyên, Lý Duy Nhất căn bản không dám khinh địch, hắn hiểu chỉ dựa vào tu vi Đạo Chủng cảnh nhất trọng thì không thể là đối thủ của đối phương.

Cho nên hắn thông qua Phần Nghiệp Ma Bàn để hoàn toàn kết hợp niệm lực và Kim Ô Hỏa Diễm lại, có thể nói là dốc toàn lực ứng phó.

- Vút!

Trên đỉnh đầu, cường quang màu vàng giáng xuống, muốn một kích giết chết Lý Duy Nhất.

Tư Không Kính Uyên rèn luyện ở Vong Giả U Cảnh bốn năm, trong đó hai năm rưỡi đều là sát phạt với Thệ Linh, thân kinh bách chiến, nên chỉ nhìn một cái đã nhận ra điểm yếu của Phần Nghiệp Ma Bàn nằm ở hai hướng trên và dưới.

Lý Duy Nhất sớm đã dự đoán được, hắn thôi động Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, từng luồng huyết vụ và hơn chín trăm kinh văn từ trong nhuyễn giáp bay ra, đánh nát cột sáng màu vàng.

Phía trên.

Thân ảnh của Tư Không Kính Uyên hiện ra trong tư thế đầu hướng xuống chân hướng lên, tay cầm một tấm gương màu vàng cổ kính đang lao xuống.

Luồng sáng lúc nãy chính là từ trong gương cổ bay ra.

- Tấm gương này là... Vạn Tự Khí do Điện Chủ Khô Vinh Điện chấp chưởng trong truyền thuyết? Không đúng, là chiến khí phỏng chế.

Lý Duy Nhất nhìn ra manh mối của tấm gương, nghi hoặc trong lòng tan biến, dốc toàn lực thôi động Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, kinh văn bao phủ toàn thân, thi triển ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.

Trên tấm gương trong tay Tư Không Kính Uyên hiện lên hơn bảy trăm kinh văn, hiển thị rõ dù chỉ là vật phỏng chế, nhưng cũng có uy năng của Bách Tự Khí thất phẩm.

Oanh!

Phần Nghiệp Ma Bàn của Lý Duy Nhất và đạo tâm ngoại tượng của Tư Không Kính Uyên cùng lúc sụp đổ.

Kế đến, chưởng ấn và kim kính đối kích.

Lý Duy Nhất ở vào thế bất lợi về địa hình, hứng chịu đòn công kích từ trên xuống dưới, cả người rơi thẳng xuống đầm lầy.

Tư Không Kính Uyên bị một chưởng này của hắn chấn cho khí huyết cuộn trào, thân hình bắn ngược lên trên.

- Ào!

Lý Duy Nhất như tia chớp vọt ra khỏi bùn lầy, chân đạp quang ảnh Hoàng Long xông thẳng lên trời, một chỉ điểm về phía Tư Không Kính Uyên.

Chỉ pháp cực nhanh, khoảnh khắc ra chiêu đã vượt quá tốc độ âm thanh.

Thi triển chiêu Từ Hàng Khai Quang Chỉ này, hắn điều động pháp lực trạng thái lỏng trong Thần Khuyết, trực kích vào mi tâm của Tư Không Kính Uyên.

Tốc độ phản ứng của Tư Không Kính Uyên nhanh như chớp giật, không kịp thôi động kim kính, nhưng hắn lại lấy gương làm khiên, chặn đứng đầu ngón tay của Lý Duy Nhất.

Từng vòng năng lượng chỉ kình từ mặt gương gợn sóng tỏa ra, chấn cho Tư Không Kính Uyên trọng tâm bất ổn, thân hình rơi rụng xuống phía dưới.

- Lại thêm một loại đại thuật chỉ pháp?

Tâm tư Tư Không Kính Uyên khó lòng bình ổn, đường đường là Thần Tử lại bị một tu sĩ có cảnh giới kém hơn mình đánh cho rơi vào thế hạ phong, tâm trạng có thể tưởng tượng được.

Lý Duy Nhất không cho đối phương cơ hội thôi động kim kính lần nữa, chiêu sau nhanh hơn chiêu trước, hắn chân đạp hư ảnh Ngọc Đỉnh, oanh kích lên người đối thủ, đánh cho Tư Không Kính Uyên rơi xuống đầm lầy.

Tư Không Kính Uyên duy trì đạo tâm ngoại tượng, trong đầm lầy, hắn lui ra xa hàng chục mét, tạo thành một rãnh sâu rộng lớn.

Hắn là Hoàng Kim Thuần Tiên Thể, cơ bắp thể phách toàn thân phảng phất như đúc bằng vàng.

Khi pháp khí trong cơ thể vận chuyển, toàn thân lấp lánh tỏa sáng.

Những loại Thuần Tiên Thể đặc thù như Hoàng Kim, Bạch Ngân, Lưu Ly đều có ưu thế trong việc tu luyện nhục thân.

Thế nhưng dù nhục thân cường đại, thì lúc nãy khi Tư Không Kính Uyên dùng đôi tay chống đỡ chiêu Ngọc Đỉnh Hám Sơn Hà của Lý Duy Nhất vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn.

- Ngươi rốt cuộc tinh thông bao nhiêu loại đạo thuật?

Tư Không Kính Uyên đã ba mươi sáu tuổi, nhưng chỉ mới tu luyện thành công Vạn Hóa Băng Phong Thuật và một loại độn thuật khác.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters