Pháp trượng kỳ lạ (2)

Tề Tiêu nói:

- Chắc chỉ là trường mâu đúc luyện từ kim loại mật độ cực cao mà thôi.

- Trường mâu này đúc luyện rất kỹ lưỡng, độ dài vừa vặn một trượng, không thừa một phân, không thiếu một phân, trọng lượng là ba vạn ba ngàn ba trăm ba mươi ba cân.

Thân là Linh Niệm Sư, Lý Duy Nhất cực kỳ mẫn cảm với độ dài và trọng lượng.

Trận Pháp Sư khi bày trận không thể thừa một phân, thiếu một phân. Luyện Đan Sư khi luyện đan, dược liệu cũng không thể nặng một phân, nhẹ một phân.

Lý Duy Nhất nhìn về phía mũi mâu, vừa vặn dài một thước, vô cùng sắc bén, hai bên tai giống như tai người.

Dùng tay lau đi vết gỉ sét, bên dưới lộ ra một số đồ án mờ nhạt, phảng phất như đã từng thấy ở đâu đó.

Lại nhìn về phía đuôi mâu...

Đuôi mâu để trống, có dạng ống không đều nhau.

Cũng không biết là cố ý thiết kế như thế, hay là còn chỗ để lắp đặt thứ khác.

Lý Duy Nhất tâm niệm khẽ động, điều động niệm lực, dùng Kim Ô Hỏa Diễm chuẩn bị luyện hóa trường mâu một phen, xem có thể nung chảy hay không.

Xì xì!

Kim Ô Hỏa Diễm bao bọc lấy trường mâu.

Chuyện quỷ dị xảy ra, trường mâu gỉ sét loang lổ không ngờ đang nhanh chóng hấp thu niệm lực của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất kinh ngạc, toàn lực điều động niệm lực rót vào bên trong.

Dần dần, mũi mâu dài một thước trở nên sáng rực, văn lộ trở nên rõ nét. Trên đỉnh đầu ba người xuất hiện văn lộ tương đồng, bao phủ một vùng không gian rộng lớn.

- Không lẽ đây là pháp trượng Niệm Sư?

Tề Tiêu kinh ngạc thốt lên.

Pháp khí của võ tu kỳ hình dị trạng, chủng loại rườm rà.

Nhưng vũ khí của Niệm Sư lại ít đến đáng thương, mỗi một kiện đều vô cùng trân quý.

Phù lục và trận kỳ đều không thể coi là vũ khí Niệm Sư, bởi vì võ tu cũng có thể sử dụng.

Lý Duy Nhất vung mạnh trường mâu ra, quang hoa trên mũi mâu và từng văn lộ trên đỉnh đầu nháy mắt tiêu tán, không có lực lượng bộc phát ra.

- Chắc hẳn là một pháp trượng... Nói chính xác hơn là chiến binh kết hợp giữa chiến mâu và pháp trượng, nhưng dường như thiếu mất một đoạn, không cách nào phát huy ra uy lực.

Lý Duy Nhất cảm nhận được sự bất phàm của cây trường mâu này, hỏi:

- Thác Bạt, tìm thấy ở đâu? Nếu có thể tìm được đoạn còn lại, ta dùng Quỷ Kỳ đổi với ngươi.

Tiếp theo đây, hắn bắt buộc phải dùng thân phận Linh Niệm Sư để che giấu tối đa tu vi trên võ đạo.

Giao thủ với Sư Không Kính Uyên thì không cần lo lắng bại lộ cái gì, có thể hù dọa hắn. Nhưng nếu có Trường Sinh cảnh quan chiến, sự chênh lệch khổng lồ giữa cảnh giới võ đạo và chiến lực chắc chắn sẽ rước lấy không ít rắc rối.

Một cây pháp trượng vừa tay đủ để khiến chiến lực Linh Niệm Sư của hắn tăng mạnh, chân chính đạt tới trình độ nghịch cảnh phạt thượng.

Thác Bạt Bố Thác cười nói:

- Đổi thì không cần đâu, Duy Nhất huynh cứ cầm lấy đi, nếu thật sự là pháp trượng, ta cũng không dùng được! Hơn nữa... ngươi cảm thấy bảo vật như Quỷ Kỳ, ta nắm giữ nổi sao? Ta thấy, Duy Nhất huynh ngươi cũng giữ không nổi.

Sử dụng qua Quỷ Kỳ mới biết nó bất phàm cỡ nào.

Thác Bạt Bố Thác với tu vi Đạo Chủng cảnh tam trọng, Âm Quỷ Thống Soái thôi động ra chiến lực đã có thể đối đầu với cường giả Đạo Chủng cảnh ngũ trọng.

Hơn nữa, bản thân còn có thể cùng nó liên thủ chiến đấu.

Chỉ là pháp khí tiêu hao quá lớn.

Sở dĩ Thác Bạt Bố Thác nói Lý Duy Nhất giữ không nổi, là vì cho đến nay không có ai biết giới hạn của Quỷ Kỳ nằm ở đâu. An Điện Chủ và Nghiêu Tôn Giả làm sao có thể chưa từng nghĩ tới việc sử dụng?

Nghĩ theo hướng tốt, sở dĩ các nàng chưa lên tiếng, một là sự kiêu ngạo của cường giả, hai là chưa gặp phải nguy cơ không thể ứng phó.

Nghĩ theo hướng xấu, khả năng còn nhiều hơn nữa.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Duy Nhất huynh không cần phải câu nệ gì, chỉ bằng ơn cứu mạng, vật này ngươi có thể an tâm nhận lấy. Hơn nữa, nếu không tìm thấy đoạn còn lại, nó cũng chỉ là vật chết, không đáng một xu.

- Vậy thì ta cũng không khách sáo nữa! Sau này sẽ bù đắp cho ngươi ở chỗ khác.

Lý Duy Nhất thu hồi trường mâu, lại nói:

- Đi thôi, chúng ta đến khu vực quỷ dị mà ngươi nói tìm kiếm thêm lần nữa! Ta muốn xem thử nơi kia quỷ dị như thế nào.

Tề Tiêu lo lắng:

- Sư Không Kính Uyên đào tẩu, chắc chắn sẽ về Khô Vinh Điện mời viện binh lợi hại. Chúng ta tiếp tục nán lại Minh Hoa Hắc Chiểu, liệu có quá nguy hiểm không?

Thác Bạt Bố Thác gật đầu:

- Chúng ta về tổng đàn trước mới là bên có lý. Để Sư Không Kính Uyên về trước, hắn nhất định sẽ đổi trắng thay đen, lấy Sư Không Sách ra làm bằng chứng.

Lý Duy Nhất nói:

- Lo lắng của các ngươi không phải không có lý. Nhưng có bao giờ nghĩ tới, Sư Không Kính Uyên chắc chắn cũng cảm thấy chúng ta sẽ lập tức quay về tổng đàn không? Hắn đi trước một bước, chúng ta đuổi không kịp. Hiện tại quay về tổng đàn, e rằng nguy hiểm còn lớn hơn.

Trên người Lý Duy Nhất có không ít thủ đoạn giữ mạng, nên không sợ hãi quá nhiều, lại nói:

- Còn có một khả năng khác! Sư Không Kính Uyên vốn là Thần Tử, hơn nữa còn là Thần Tử tu vi cao hơn chúng ta.

- Hắn chắc sẽ không xám xịt đào tẩu như vậy, không chỉ bại trận thảm hại mà ngay cả bảo kính cũng bị ta đoạt mất, quá mất mặt! Nếu ta là hắn, trong tình huống không bị thương, chắc chắn sẽ ẩn mình trong bóng tối, chờ thời cơ quay trở lại. Thủ đoạn ẩn nấp và độn thuật của hắn đều không tầm thường.

Thác Bạt Bố Thác khẽ gật đầu:

- Nếu là ta, ta cũng sẽ làm như vậy. Hơn nữa, hắn và Sư Không Yểm Luân là huynh đệ Đạo Nhân, có cảm ứng tâm linh kỳ diệu, nếu triệu hoán Sư Không Yểm Luân tới, tất nhiên sẽ tràn đầy lòng tin, đi chinh phạt chúng ta lần nữa.

- Đi thôi, dựa vào thực lực hiện tại của chúng ta, dù huynh đệ bọn hắn liên thủ, cũng không có bao nhiêu phần thắng.

Sau khi Lý Duy Nhất giao thủ với Sư Không Kính Uyên, lòng tin càng đủ, đã bớt đi phần nào kính sợ với Đạo Chủng cảnh tứ trọng.

Nhân vật ngưng kết ra Đạo Liên, trước kia là không thể chạm tới, như ngọn núi lớn nguy nga đè nặng khiến hắn thở không nổi.

Hiện tại nhìn lại, kỳ thực cũng chỉ như vậy mà thôi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters