Thu hoạch lớn, nguy cơ lớn (2)

Lúc này, Ngọc Chu vừa vặn trôi trên mặt nước phát sáng.

Từng đóa Minh Tưởng Hoa nở rộ rực rỡ, cánh hoa tinh khiết, hương thơm vây quanh.

Sư Không Yểm Luân khá lợi hại, trong thời gian cực ngắn đã luyện hóa được kiếm khí của Hoàng Long Kiếm, cầm máu ở vết thương. Kế đó, hắn nhanh chóng gọi ra Ngân Luân cấp bậc Bách Tự Khí thất phẩm, cùng Sư Không Kính Uyên kích hoạt nó.

Ngân Luân cũng là phỏng chế khí, trên đỉnh đầu hai người hóa thành một vòng tròn đường kính chừng một trượng, hơn bảy trăm kinh văn bao bọc lấy cơ thể bọn họ, uy thế mạnh mẽ thổi bùng từng lớp sóng trên mặt nước.

Lý Duy Nhất kích hoạt Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, lên tiếng hỏi:

- Còn đánh nữa không? Đánh tiếp, e là cánh tay còn lại cũng không giữ được.

Nghe được lời này, Sư Không Yểm Luân tức đến tím mặt, toàn thân co giật.

Sư Không Kính Uyên nhìn Thác Bạt Bố Thác sắc mặt trắng bệch, cười lạnh nói:

- Thác Bạt huynh e là không kiên trì được bao lâu, đợi hắn ngã xuống, không có Âm Quỷ Thống Soái, các ngươi có thắng được không?

Lý Duy Nhất không muốn đánh, chỉ muốn hái Minh Tưởng Hoa.

Nếu dòng sông phát sáng trôi mất, chưa chắc đã tìm lại được.

Nhưng nếu không đánh, Sư Không Kính Uyên và Sư Không Yểm Luân liên tiếp chịu thiệt lớn, làm sao có thể rút lui?

- Ào!

Lý Duy Nhất điều khiển Ngọc Chu nhanh chóng lao qua.

Sư Không Kính Uyên và Sư Không Yểm Luân hợp lực đánh ra Ngân Luân, nhất thời ngân quang bộc phát, kình phong như đao, kinh văn như mưa dội xuống Ngọc Chu.

Trên Ngọc Chu bùng nổ hào quang, ngưng tụ thành một màn sáng, trong màn sáng có kinh văn chìm nổi.

Ngân Luân đập lên màn sáng.

- Oanh!

Ngọc Chu và mặt nước xung quanh nhanh chóng lún xuống, sau đó lại nhanh chóng dâng lên, hất văng Ngân Luân ra ngoài.

Đây là Ngọc Chu của một vị Châu Mục, không chỉ tốc độ nhanh mà phòng ngự cũng vô cùng lợi hại, không phải thứ mà bọn họ có thể phá được.

Lý Duy Nhất chính là dựa vào nó mới dám tiếp tục nán lại Minh Hoa Hắc Chiểu.

Còn về những bảo vật chạy trốn khác, tự nhiên là không thể dùng.

Sư Không Kính Uyên và Sư Không Yểm Luân làm sao ngờ được một chiếc Ngọc Chu của Lý Duy Nhất cũng là bảo vật, lập tức thi triển thân pháp né tránh, không va chạm với Ngọc Chu.

Âm Quỷ Thống Soái đi theo phía sau Ngọc Chu vung chiến qua, chém về phía Sư Không Yểm Luân.

Sư Không Yểm Luân độc tý nghênh chiến bị đánh bay ra ngoài, lập tức biết được sự lợi hại của Âm Quỷ Thống Soái, không dám cứng đối cứng nữa.

Thu hồi Ngân Luân, hai huynh đệ nhìn nhau một cái, đều mở Tổ Điền, thi triển bách quỷ và đạo tâm ngoại tượng, biến toàn bộ mặt nước thành quỷ vực lạnh lẽo thấu xương.

Lý Duy Nhất tự biết rất khó tốc chiến tốc thắng, liền điều khiển Ngọc Chu đuổi theo dòng sông phát sáng kia.

Thanh âm niệm lực đầy kích động của Nhị Phượng liên tục truyền vào tai hắn.

- Ào!

Nó vỗ cánh vọt lên mặt nước, sáu móng vuốt ôm chặt một viên tinh thể phát sáng.

Quang hoa rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ mặt nước giống như ngôi sao.

Không ngờ lại là một viên Linh Đài Diễm Tinh Thạch to bằng quả óc chó.

Lý Duy Nhất trợn tròn mắt, da đầu như muốn nổ tung, một viên lớn như vậy tuyệt đối có thể chia thành nhiều mảnh, vô giá.

- Vù!

Một đạo thân ảnh mặc Ẩn Thân Y ẩn nấp trong bóng tối với tốc độ cực nhanh lướt đi trên mặt nước, lao thẳng về phía Nhị Phượng.

- Không xong!

Đồng tử Lý Duy Nhất co rụt, hóa thành một luồng thanh yên, thân thể hư hóa lao lên nghênh kích.

Bùm bùm!

Liên tiếp đối đầu ba chiêu.

Lý Duy Nhất toàn lực ứng phó, trực tiếp điều động pháp lực dạng lỏng và niệm lực, lần lượt thi triển Tẫn Diệt Chỉ Pháp và Phần Nghiệp Ma Bàn, sau đó dẫn động Lục Giáp Mật Chú trên Hoàng Long Kiếm, trảm ra Thái Ất Khai Hải.

Hai người lùi về sau, kéo ra khoảng cách mấy chục trượng.

Giữa hai người, vùng nước sôi sục cuộn trào.

Bàn tay cầm kiếm của Lý Duy Nhất không ngừng run rẩy, năm ngón tay đau đớn muốn nứt, hắn nỗ lực giữ bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đối diện:

- Thiên Vệ Tổng Kỳ Nhất Trú Tuyết!

Nhất Trú Tuyết mình mặc giáp trụ, đứng đối diện Lý Duy Nhất qua dòng sông phát sáng, trên giáp trụ điện văn lưu động, da dẻ truyền đến cảm giác tê dại.

Kiếm vừa rồi Lý Duy Nhất dẫn tới lôi điện, kiếm thế vô cùng lợi hại, nếu không phải nhờ bộ giáp trụ trên người, hắn rất có thể đã bị thương.

Ánh mắt Nhất Trú Tuyết sắc bén như chim ưng, quan sát thần sắc trên mặt Lý Duy Nhất.

Vừa rồi hắn tung một chưởng lên người Lý Duy Nhất, bị lực phản chấn của Ma Giáp Huyết Thủ Ấn làm cho lòng bàn tay đau đớn, không chắc chắn liệu có làm Lý Duy Nhất trọng thương hay không.

Chín tháng trôi qua, chiến lực của tiểu tử này tiến bộ quá lớn, có thể cùng hắn cứng đối cứng ba kích.

Pháp lực trong cơ thể Lý Duy Nhất vận chuyển, cảm giác đau đớn trên tay dần biến mất.

Một chưởng mà ngực bụng phải hứng chịu kia vẫn khiến hắn khó chịu muốn chết, phải cố gắng nhẫn nhịn mới không nôn ra máu, không dám để lộ mình trọng thương.

Nếu không Sư Không Kính Uyên và Sư Không Yểm Luân đang chờ thời cơ nhất định sẽ lao lên như chó điên.

Nhìn lại lúc này, hai người đã bị chấn nhiếp, làm sao ngờ được thực lực thực sự của Lý Duy Nhất đã đạt tới trình độ có thể bất phân cao thấp với Nhất Trú Tuyết?

May mà nhờ vừa rồi hắn ngăn cản, Nhị Phượng đã mang theo Linh Đài Diễm Tinh Thạch bay về Ngọc Chu.

Điều đáng ngại là, năm con Phượng Sí Nga Hoàng lại vọt ra từ dưới nước, cùng nhau khiêng một cây tinh dược màu đen hình người.

Chính là Địa Linh Tử ngàn năm!

Lớn hơn cây trước đó nhiều, thân hình của Địa Linh Tử chi tiết hơn, mọc ra cả tay chân và đầu. Tay chân đang giãy dụa, trong bụng phát sáng lấp lánh, giống như đang chứa một thứ gì đó.

Dòng sông phát sáng bên dưới lại mờ nhạt đi.

- Bắt được rồi, bắt được rồi, chính là nó ở dưới nước giở trò quỷ, chạy nhanh như bay.

- Là ta bắt được!

- Rõ ràng là ta, một vuốt liền ấn chặt nó, nó còn muốn đánh trả, là ta dùng lôi điện cho nó một nhát.

- Ta bắt trước, ngươi bắt sau.

- Trong bụng nó, cảm giác có người đang niệm kinh, giống như An Điện Chủ kia vậy, niệm đến mức ta đau cả đầu.

...

Thanh âm niệm lực của năm con Phượng Sí Nga Hoàng liên tục vang lên bên tai Lý Duy Nhất, tranh cãi không dứt, hoàn toàn không nhận ra tình cảnh nguy hiểm lúc này.

Cái đám ăn hại này!

Lý Duy Nhất âm thầm kêu khổ, thần kinh căng thẳng, sự chú ý hoàn toàn tập trung lên ba người Nhất Trú Tuyết, Sư Không Kính Uyên và Sư Không Yểm Luân.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters