Quán tiền bối (1)

Lý Duy Nhất và năm con Phượng Sí Nga Hoàng phá vỡ chưởng ấn quỷ hỏa của Sư Không Yểm Luân, thấy Dương Thanh Khê vẫn đang khoanh tay đứng nhìn, dường như thực sự có ý định liên thủ với kẻ thù.

Thế là hắn thu năm tiểu gia hỏa và Địa Linh Tử vào túi trùng, chuẩn bị trốn vào đầm lầy, mượn nhờ lực lượng không gian của quan bào Châu Mục để đào tẩu.

- Họ Lý kia, lần ra tay này đáng giá năm triệu Dũng Tuyền Tệ, sau này đừng có tìm ta đòi tiền nữa.

Dương Thanh Khê chân đạp dòng sông pháp khí, rời khỏi mặt nước bay lên, cầm song kiếm lao thẳng về phía Ngọc Chu.

Nàng nhìn ra Ngọc Chu mới là chí bảo đào sinh, đáng tiếc lại bị Sư Không Kính Uyên gắt gao hạn chế.

Dương Thanh Thiền điều khiển sáu viên Bồ Đề Tử và hơn tám trăm kinh văn lao về phía chiến trường của Lý Duy Nhất, Sư Không Yểm Luân và Nhất Trú Tuyết, xé mở trên đạo tâm ngoại tượng của hai cường giả.

Lý Duy Nhất không đoán được suy nghĩ thực sự của hai nữ nhân họ Dương, không dám để Dương Thanh Thiền áp sát, dứt khoát trốn xuống đáy nước.

Đối với hai người và Nhị Phượng trên Ngọc Chu, hắn đã không còn lo liệu được nữa, chỉ có thể hy vọng Tề Tiêu quyết đoán, kích hoạt lực lượng phi hành của Ngọc Chu để chạy thoát.

Nhất Trú Tuyết và Sư Không Yểm Luân xông vào trong nước, dọc theo khí tức của Lý Duy Nhất mà đạo tâm ngoại tượng cảm ứng được để truy đuổi, pháp khí quấn chặt lấy hắn.

Cho dù hắn biết thủy độn hay thổ độn, cũng phải lôi kéo hắn trở lại.

Sau đó không bao lâu…

Ào! Ào! Ào!

Ba thân ảnh đồng thời vọt ra khỏi nước, trên mặt cực kỳ kinh hãi, nhanh chóng đào tẩu.

- Đại ca, mau chạy đi, thứ bên dưới... toàn bộ sống lại rồi!

Sư Không Yểm Luân hãi hùng hét lớn, nhắc nhở Sư Không Kính Uyên.

Lý Duy Nhất cũng bị tình hình bên dưới dọa cho chạy ngược lên mặt nước, đến cả quan bào Châu Mục cũng không kịp lấy ra, hét lớn với Tề Tiêu:

- Điều khiển Ngọc Chu, lập tức chạy mau.

Quá mức khủng bố, phảng phất như quỷ vực giáng lâm.

Trên Ngọc Chu, Dương Thanh Khê vừa mới cầm được Quỷ Kỳ vào tay, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy sau lưng Nhất Trú Tuyết, Sư Không Yểm Luân, Lý Duy Nhất và Dương Thanh Thiền, mặt nước bùng cháy, toàn bộ là quỷ hỏa.

Từng hư ảnh Phật giả xuất hiện trong quỷ hỏa, có vị cầm chuỗi hạt, có vị gõ mõ, có vị cầm thiền trượng... hết thảy đều đang tụng kinh, thiền âm vang lên không dứt.

Thi hài dưới đáy nước lần lượt bò dậy, được quỷ hỏa nâng đỡ trên mặt nước.

Bọn chúng mục nát chỉ còn lại xương trắng, chỉ có một phần nhỏ còn mặc những bộ giáp trụ hoặc tăng y rách rưới.

Trên mặt nước, các Thệ Linh cổ xưa ngày càng nhiều.

Vút!

Ngọc Chu lao tới đón Lý Duy Nhất và Dương Thanh Thiền lên thuyền, kế đó bay vọt lên không trung, bộc phát tốc độ khó tin, lao thẳng về phía lỗ hổng khổng lồ cao hàng ngàn mét ở phía trên.

- Dương đại tiểu thư, đây là muốn đưa chúng ta đi đâu?

Tề Tiêu hỏi.

Dương Thanh Khê đứng ở đầu thuyền, pháp khí không ngừng rót vào Ngọc Chu:

- Trong tình cảnh này, chỉ có đi lên trên mới là an toàn nhất.

- Theo phương vị tính toán, trên Minh Hoa Hắc Chiểu là Chân Tướng Thiền Lâm.

Lý Duy Nhất khoanh chân tọa thiền an dưỡng thương thế, kế đó thả năm con Phượng Sí Nga Hoàng ra khỏi túi trùng, âm thầm truyền âm cho chúng đề phòng Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền.

Dù sao ngay cả khi vừa rồi hai nữ nhân họ Dương này thực sự muốn ra tay cứu giúp, thì lúc này hắn và Thác Bạt Bố Thác đều đang trọng thương, nếu không có khả năng tự vệ, khó bảo đảm bọn họ sẽ không xoay người hạ sát thủ.

Dương Thanh Khê ngước đầu nhìn lên lỗ hổng khổng lồ như trời sập, lẩm bẩm:

- Tầng phía trên đúng là Chân Tướng Thiền Lâm. Nhưng lỗ hổng khổng lồ này dường như thông tới nơi cao hơn, lẽ nào kết nối với tầng Thánh Tâm?

Rất nhanh, Ngọc Chu biến mất trong lỗ hổng tối đen.

...

Đầm lầy phía dưới, một Huyết Nê Nhân ngồi trên một bộ quan tài, từ phía sau vô số Thệ Linh trôi ra ngoài.

Hắn nhìn về phía ngọc quang biến mất ở lỗ hổng khổng lồ kia, lẩm bẩm:

- Tiểu tử khá lắm, hơn một năm không gặp, không ngờ chiến lực đã đạt tới trình độ này rồi.

Huyết Nê Nhân không phải ai khác, chính là Quán tiền bối.

Thiền Hải Quan Vụ, Quan tiền bối, Linh Vị tiền bối đều dọc theo lỗ hổng khổng lồ đi tới tầng Thánh Tâm, Quán tiền bối là ở lại để tiếp ứng bọn họ.

Khi Lý Duy Nhất vừa mới tới đây, Quán tiền bối đã chú ý đến hắn, nhưng không dám tùy tiện tiếp xúc.

Thứ nhất là vì có Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác ở đó, thứ hai là không chắc chắn liệu có cự đầu Trường Sinh cảnh của Đạo Giáo bám theo trong bóng tối hay không.

- Tản đi đi, vẫn là không nên làm ra động tĩnh quá lớn. Để cự đầu Trường Sinh cảnh kéo tới, lấy trạng thái hiện tại của lão phu thì không gánh nổi đâu.

Quán tiền bối khẽ vẫy tay, lập tức từng bộ Thệ Linh lại chìm xuống đáy nước, không tiếp tục truy sát ba người Nhất Trú Tuyết.

...

Trong bảo khố bí mật giống như hang động đá vôi.

Lý Duy Nhất tiêu tốn ba canh giờ mới hoàn thành việc khống chế thương thế, sau đó đứng dậy quan sát trong động, Tề Tiêu, Thác Bạt Bố Thác, Dương Thanh Thiền đều ở đây, duy chỉ không thấy Dương Thanh Khê.

Động phủ rất lớn, bước chân có tiếng vang.

Lý Duy Nhất đi được mấy trăm mét, mới ở gần thạch môn nhìn thấy Dương Thanh Khê đang nghiên cứu Quỷ Kỳ.

Hắn bước tới, thanh âm nhu hòa:

- Đã nghiên cứu rõ ràng chưa?

Dương Thanh Khê ngẩng đầu liếc nhìn hắn:

- Đừng tưởng ta muốn chiếm làm của riêng! Nơi này không hề an toàn, Sư Không Kính Uyên và Sư Không Yểm Luân có thể tìm tới bất cứ lúc nào, ta bắt buộc phải nắm giữ lực lượng mạnh hơn mới có thể đối phó với bọn chúng.

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào mắt nàng:

- Trước đó, Dương đại tiểu thư rốt cuộc là muốn ra tay cứu giúp, hay là có mưu đồ khác?

- Ngươi lại hoài nghi ta? Nếu ta có mưu đồ khác, ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi cơ hội chữa thương sao?

Dương Thanh Khê nói.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters