Lý Duy Nhất dẫn Thác Bạt Bố Thác bước vào màn sáng trận pháp.
Thác Bạt Bố Thác nhìn thấy Đường Vãn Châu đang đứng sừng sững bên cạnh Không Gian Truyền Tống Trận thì chấn kinh, lập tức quỳ một gối hành lễ:
- Thác Bạt Bố Thác bái kiến Thiếu Quân. Thiếu Quân, sao ngươi cũng ở Nam Thanh Cung?
Đường Vãn Châu đã khôi phục phong thái của Thiếu Quân Bắc Cảnh, một tay chắp sau lưng, cổ tuyết thon dài, ngạo khí lăng vân:
- Ta vẫn luôn ở Nam Thanh Cung, vị Tứ Thần Tử của Tà Giáo này không nói với ngươi sao?
Thác Bạt Bố Thác nhìn về phía Lý Duy Nhất, khuôn mặt đầy vẻ nghi vấn.
Hắn thực sự không hiểu nổi rốt cuộc là tình huống gì?
Sao Thiếu Quân tiến vào tổng đàn Đạo Giáo, lại vì sao suốt một năm đều ẩn thân ở chỗ Duy Nhất huynh?
Nếu Thiếu Quân đã tin tưởng Duy Nhất huynh như vậy, vì sao lúc nãy ngữ khí lại mang theo xa cách và lạnh lẽo?
Lý Duy Nhất nói:
- Thiếu Quân xảy ra chút vấn đề, Thác Bạt, ngươi tới nói cho nàng biết, vì sao nàng lại tiến vào Địa Hạ Tiên Phủ?
Thác Bạt Bố Thác càng thêm mờ mịt:
- Chúng ta đương nhiên là vì thăm dò Địa Hạ Tiên Phủ, đúng rồi, là vì Quang Minh Tinh Thần Thư trên bích họa.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Đường Vãn Châu.
Đường Vãn Châu thấp giọng nói:
- Là lỗi của ta, là ta quá tin người, đặt các ngươi vào hiểm cảnh, đến cả Đường Hổ cũng chiến tử. Lỗi lầm như vậy, cả đời này ta sẽ không phạm phải lần nữa.
Thác Bạt Bố Thác hỏi:
- Thiếu Quân đã tin lầm ai?
Đường Vãn Châu nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Bích họa ghi chép Quang Minh Tinh Thần Thư là hắn nói cho ta biết. Hiện tại cẩn thận suy xét, ban đầu hắn là cố ý dẫn ta tới đó.
Thác Bạt Bố Thác sững sờ, không ngờ còn có chuyện hậu trường như vậy.
Võ tu trẻ tuổi ở Bắc Cảnh không ai không coi Đường Vãn Châu là thần tượng, là lá cờ đầu, Thác Bạt Bố Thác tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Trong lòng hắn, Đường Vãn Châu chính là hóa thân của hoàn mỹ, thiên tư, đảm phách, trí tuệ, khí độ, không một thứ nào là không xuất chúng.
Do đó, hắn là hoàn toàn tin tưởng Đường Vãn Châu, thậm chí vượt qua cả sự tin tưởng, coi lời nói của nàng là chân lý.
Lý Duy Nhất thấp giọng nói:
- Thác Bạt, Thiếu Quân có khả năng tẩu hỏa nhập ma rồi, ký ức xuất hiện sai lệch. Thậm chí nàng cho rằng ta và nàng có giao tình cực sâu.
Thác Bạt Bố Thác quan sát kỹ Đường Vãn Châu, không thấy có vấn đề gì, cười nói:
- Duy Nhất huynh, ngươi và Thiếu Quân là anh hùng trọng anh hùng, nếu không có giao tình cực sâu, sao Thiếu Quân lại ẩn thân ở chỗ ngươi? Đây là tin tưởng ngươi tuyệt đối!
Lý Duy Nhất nói:
- Giao tình ta nói không giống điều ngươi nghĩ, là... tình cảm giữa nam và nữ.
Con mắt của Thác Bạt Bố Thác phảng phất như sắp rơi xuống đất, chưa bao giờ nghĩ tới kỳ nữ như Thiếu Quân lại động tình với một nam tử, chuyện này tuyệt đối sẽ chấn động toàn bộ Bắc Cảnh.
- Ly kỳ phải không?
Lý Duy Nhất nói.
Thác Bạt Bố Thác thấy Đường Vãn Châu bình tĩnh đứng ở đó không hề phủ nhận, sự chấn kinh trong lòng đã không thể dùng ngôn từ nào mô tả được, nửa buổi sau mới cười ha ha:
- Thành thật mà nói, nếu đổi thành bất kỳ nam tử nào khác, Thác Bạt Bố Thác ta tuyệt đối không thể chấp nhận được, vì thế gian không có bất kỳ ai xứng với Thiếu Quân. Nhưng nếu là Duy Nhất huynh, ta trái lại có thể tâm bình khí hòa, vì cả hai vị đều là những người ta thực lòng kính phục.
Bốp!
Lý Duy Nhất vỗ lên đầu của hắn một phát:
- Nghiêm túc một chút, hiện tại cái đầu trên cổ ta đều trông cậy vào ngươi mới có thể giữ được. Tin ta đi, nàng thực sự đã xảy ra vấn đề rất lớn, chỉ là bề ngoài trông có vẻ bình thường mà thôi.
Đường Vãn Châu bình tĩnh nói:
- Ngươi đi ra ngoài trước đi, ở đây không còn việc của ngươi nữa!
- Được! Thiếu Quân, Duy Nhất huynh, hai vị đều là những người thông minh nhất thiên hạ, nếu có hiểu lầm thì nhất định có thể hóa giải. Vấn đề tình cảm giữa nam và nữ, ta thực sự dốt đặc cán mai, không giúp gì được đâu.
Thác Bạt Bố Thác vội vàng lui ra khỏi màn sáng trận pháp, cả người vẫn còn choáng váng, chấn kinh trong lòng không thể bình phục, thở ra một hơi thật dài.
Tề Tiêu bước tới hỏi:
- Đã xảy ra chuyện lớn gì vậy?
Tư duy của Thác Bạt Bố Thác bay đi rất xa:
- Tề gia các ngươi thuộc quyền quản lý của Tả Khâu Môn Đình đúng không?
- Đúng vậy.
Tề Tiêu nói.
Thác Bạt Bố Thác nói:
- Sau khi ngươi ra ngoài, hãy nghĩ cách để Tả Khâu Môn Đình thối hôn đi, nếu không Tả Khâu Hồng Đình sẽ gặp phải kình địch đáng sợ nhất trong đời nàng. Đây có lẽ chính là cội nguồn của thống khổ và mâu thuẫn giữa hai người bên trong.
Tề Tiêu ngẩn ngơ, không biết đối phương đang nói cái quỷ gì.
Trong màn sáng trận pháp.
Đường Vãn Châu nói:
- Đời này của ta vốn chỉ theo đuổi võ đạo cực cảnh, mưu cầu chấm dứt loạn thế, để thiên hạ trở lại thái bình. Sự xuất hiện của ngươi dù trong thời gian ngắn cũng đã làm tâm cảnh ta tổn thương, nhưng thời gian nhất định sẽ chữa lành tất cả, mọi thứ đều sẽ trở lại quỹ đạo. Ngươi tự cho rằng tâm trí trác tuyệt, thủ đoạn cao minh, nhưng khi ta tỉnh ngộ lại, ta có đủ nhẫn tâm chặt đứt sợi dây ràng buộc trong lòng. Lý Duy Nhất, ngươi tự sát đi!
Lý Duy Nhất nhận ra ba động của trận chiến đã ngừng lại, Nghiêu Thanh Huyền có thể quay về bất cứ lúc nào, trong lòng rất lo lắng.
Hắn thầm suy nghĩ xem có nên sử dụng Đạo Tổ Thái Cực Ngư thử xem không, có lẽ sẽ có tác dụng với nàng.
Nhưng với hận ý và sát ý trong lòng nàng lúc này, sao có thể cho hắn cơ hội sử dụng Đạo Tổ Thái Cực Ngư?
Huống hồ, Đạo Tổ Thái Cực Ngư là bí mật hắn không thể bại lộ nhất.
Lý Duy Nhất chỉ có thể thay đổi sách lược:
- Giết ta rồi, ngươi làm sao rời khỏi tổng đàn?
- Đó là chuyện của ta, không phiền ngươi nhọc lòng.
Đường Vãn Châu nói.
Lý Duy Nhất bước về phía nàng:
- Ta biết hiện tại ta nói gì ngươi cũng sẽ không tin. Nhưng ít nhất ngươi nên tin tưởng, nếu bí mật ngươi ẩn thân ở nơi này bị lộ, ngươi và ta đều khó thoát cái chết. Trận chiến đã kết thúc, Nam Tôn Giả có thể quay về bất cứ lúc nào, có lẽ Điện Chủ Linh Cốc Điện cũng sẽ tới.
- Hiện tại toàn bộ tổng đàn đều đang giới nghiêm, tất cả trận pháp đã mở ra, nói không chừng Siêu Nhiên cũng tham gia trong đó. Ngươi bước ra khỏi Nam Thanh Cung sẽ chết không nghi ngờ. Chỉ có ta mới có thể giúp ngươi! Thậm chí đưa ngươi rời khỏi tổng đàn, quay về mặt đất.
Đường Vãn Châu khẽ gật đầu:
- Thông minh, không ngờ lại bị ngươi nghĩ ra một con đường sống. Nhưng ta phải cảnh cáo ngươi, nếu ngươi chỉ đang kéo dài thời gian để đợi Nam Tôn Giả trở về rồi giao ta ra, trước khi chết ta nhất định lôi ngươi theo chôn cùng.