Đã là mùa đông năm sau (1)

Con đường rời khỏi tổng đàn nằm ở Thiên Hạ Điện.

Thiên Hạ Điện phụ trách mọi sự vụ trong thiên hạ, Điện Chủ, ba vị Phó Điện Chủ, năm vị Tôn Giả cùng hai mươi tám vị trưởng lão hầu như đều rải rác khắp hai mươi tám châu của Lăng Tiêu, không có mặt ở tổng đàn.

Quần thể kiến trúc của Thiên Hạ Điện tọa lạc ở phía nam tầng Trần Thế.

Những tu sĩ tiến vào cửa điện hầu như đều đeo mặt nạ, ở bên ngoài họ đều có thân phận đặc thù.

Lý Duy Nhất, Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu cùng nhau tiến về Nam Yển Quan, cũng đeo mặt nạ che khuất dung mạo, biến hóa thân hình rồi mới tiến vào trong điện.

Ba người đệ trình mệnh bài, lần lượt bị gieo Tử Vong Linh Hỏa.

Lão giả phụ trách đăng ký hỏi thăm bọn họ muốn đi nơi nào.

Lý Duy Nhất là Thần Tử, lại từng bị Nghiêu Thanh Huyền gieo Tử Vong Linh Hỏa nên không cần phải gieo lại lần nữa. Hắn bày ra tư thế kiêu ngạo, không vui nói:

- Thần Tử xuất hành tất có nhiệm vụ quan trọng trên người, há có thể dễ dàng cho ngươi biết đi hướng nào? Tin tức tiết lộ, ngươi gánh vác nổi trách nhiệm này không?

Lão giả kia vội vàng tạ tội, nói:

- Là như thế này, để che giấu tổng đàn Thần Giáo cùng lối vào tổng đàn, dưới cấp bậc Tôn Giả, tất cả mọi người đều phải thông qua Không Gian Truyền Tống Trận, truyền tống tới mấy Đạo Tổ Quán ở bên ngoài, sau đó mới lặng lẽ tập hợp hoặc phân tán.

- Tứ Thần Tử chưa từng ra ngoài, không biết điểm này là chuyện bình thường.

- Ví dụ như, nếu Thần Tử điện hạ muốn đi Tây Cảnh làm việc mà lại bị truyền tống tới Đông Cảnh, chẳng phải sẽ phải đi rất nhiều đường oan uổng sao?

Trong thức hải Tề Tiêu hồi tưởng lại Trấn Thanh Y bên ngoài Thành Khâu Châu, nơi đó cũng có một Đạo Tổ Quán do một vị Thánh Linh Niệm Sư tọa trấn, đa phần là có Truyền Tống Trận, là một trong những địa điểm tập hợp phân tán của Đạo Giáo.

Lý Duy Nhất dưới lớp mặt nạ, ý lạnh trong mắt giảm bớt:

- Đi Đông Cảnh.

Nam Yển Quan nằm ở cực bắc Phủ Châu, thuộc về Nam Cảnh.

Cố ý nói Đông Cảnh là bởi vì thông tin đăng ký của Thiên Hạ Điện quá dễ bị tiết lộ. Không chừng hắn vừa đi, tin tức đã xuất hiện trong tay của một số người.

Ra vào tổng đàn bắt buộc phải trải qua sự kiểm tra của Vạn Tự Khí Tượng Phật.

Túi Càn Khôn, Phong Phủ, Tổ Điền, tạng phủ xương cốt… tất cả đều không thể giấu người giấu vật.

Lý Duy Nhất biết rõ điểm này nên đã mạo hiểm kéo Đường Vãn Châu vào trong Không Gian Huyết Nê, Đạo Tổ Thái Cực Ngư không phải là thứ mà một tượng phật nho nhỏ có thể dòm ngó được.

Dưới sự dẫn dắt của một vị đệ tử nội môn trẻ tuổi, ba người đi vào sâu trong hang động phía sau đại điện. Một Không Gian Truyền Tống Trận hiện ra trước mắt.

Đường kính ba trượng, trong các rãnh trận văn lưu động máu của Cổ Tiên cự thú, khảm nạm Huyết Tinh thượng phẩm, trông rất giống với trận pháp ở Nam Thanh Cung.

Hang động rộng lớn, có đục đẽo những bậc thang đá uốn lượn dọc theo vách hang đi lên, thấp thoáng có thể thấy ánh sáng truyền tới từ phía trên.

Đó là ánh sáng tự nhiên.

Có luồng không khí lạnh lẽo thổi xuống.

Ba người Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm hồi lâu, trong lòng hiểu rõ phía trên chắc chắn là lối ra, thông thẳng lên mặt đất.

Không Gian Truyền Tống Trận không thể xuyên thấu vách ngăn của Địa Hạ Tiên Phủ, bọn họ là từ lối ra đó truyền tống đi.

Bị vây khốn dưới lòng đất hơn một năm, trong lòng mỗi người đều sinh ra cảm xúc kích động, giống như sắp bước ra khỏi lồng giam để trở về với nhân gian.

Cầu thang đá đã bị phong tỏa, không thể thông hành.

Ba người bọn họ cùng mười sáu tu sĩ đeo mặt nạ khác của Đạo Giáo cùng nhau bước vào Không Gian Truyền Tống Trận.

Xoạt!

Toàn bộ trận pháp bị huyết quang bao phủ, không nhìn thấy được cảnh tượng bên ngoài. Chỉ có thể cảm nhận được một cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt khiến người ta khó chịu muốn nôn mửa.

Thân thể giống như đang bị nhào nặn, lại bị kéo lên hạ xuống với tốc độ cực nhanh.

Cũng may tu vi của mọi người thâm hậu, có thể giữ vững sự trấn định ung dung.

Khi huyết quang tan đi, bọn họ xuất hiện trong một hang động tối tăm ẩm ướt. Ba người Lý Duy Nhất đi theo những người đồng hành tiến về phía mặt đất, xuất hiện ở nội điện của một đạo quán.

Bước ra khỏi Đạo Tổ Quán, mười sáu người còn lại nhanh chóng rời đi, tản ra khắp các phương vị.

Ba người Lý Duy Nhất đứng ở bên ngoài đạo quán, giữa cánh đồng tuyết trắng xóa một màu, dang rộng hai tay, nhắm mắt liều mạng hít thở, tâm tình u uất trong lòng bị quét sạch sành sanh, có một loại cảm giác sảng khoái như giao long xuất hải, trời cao biển rộng.

Tề Tiêu rống to:

- Cuối cùng cũng ra được rồi! Vẫn là bên ngoài thoải mái, lão tử phải tới Thiên Các gọi một bàn thức ăn đắt nhất, uống loại rượu ngon nhất, mời cô nương đẹp nhất gảy đàn múa hát. Đạo Chủng Yến của ta nhất định phải bù đắp lại.

- Ha ha, ta cũng có ý tưởng tương tự! Nhưng đi Tiên Lâm mới phù hợp với thân phận hiện tại của chúng ta, bây giờ chúng ta không phải Đạo Chủng cảnh bình thường, đủ để mời Tiên Quan bầu bạn.

Thác Bạt Bố Thác nói.

Lý Duy Nhất thấp giọng cười nói:

- Nếu đi Tiên Lâm thì ta không phụng bồi đâu, bởi vì không vào được.

Lúc tiến vào Địa Hạ Tiên Phủ là khi tiết thu.

Lần nữa bước ra đã là mùa đông năm sau.

Rất nhanh, ba người bị kéo trở lại hiện thực, trong cơ thể có gieo Tử Vong Linh Hỏa, tuy đã bước ra khỏi Địa Hạ Tiên Phủ, nhưng trên người vẫn đang bị buộc một sợi dây thừng.

Bên ngoài Đạo Tổ Quán là một thị trấn bình thường, cư dân chừng ngàn người, dùng để che mắt thế gian.

- Lão Tề, ngươi đi nghe ngóng, kiếm lấy một chiếc xe ngựa.

Lý Duy Nhất nói.

Tề Tiêu nghi hoặc:

- Làm như vậy liệu có để lại dấu vết bị người ta truy tung không? Ta thấy mấy tu sĩ đeo mặt nạ lúc nãy đều phòng bị lẫn nhau, đi theo những lộ tuyến khác nhau để rời đi, đến cả dấu chân cũng không dám để lại.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Bớt một người biết thì bớt một phần nguy cơ bại lộ.

Ánh mắt Lý Duy Nhất khẽ nheo lại:

- Người khác muốn truy tung và tìm kiếm chắc chắn có rất nhiều biện pháp. Ý của ta là, nếu đã không thể né tránh, chi bằng xem xem rốt cuộc kẻ nào sẽ tới truy tung ta? Ngộ nhỡ căn bản không có, chúng ta cũng không cần phải thấp thỏm lo âu mãi.

- Hiểu rồi!

Ánh mắt Tề Tiêu đảo quanh, lập tức vào trong trấn nghe ngóng và mua sắm.

Cư dân trong trấn đều không phải hạng người đơn giản, có thiên ty vạn lũ quan hệ với Song Sinh Đạo Giáo.

Rất lâu sau, Tề Tiêu đánh một chiếc xe ngựa cũ kỹ đến trước mặt Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác, đón bọn họ lên xe xong liền lao thẳng ra ngoài trấn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters