Ẩn Quân nhìn về phía Lý Duy Nhất, trong mắt chứa ý cười:
- Biết trong lòng ngươi có rất nhiều nghi hoặc! Vị Chu phó tổng binh trước mắt ngươi, chính là Ẩn Nhân của Ẩn Môn từ giáp trước, phụ trách tiềm phục ở trong triều đình.
Tâm tình của Lý Duy Nhất triệt để thả lỏng xuống, chắp tay cười nói:
- Bái kiến Chu trưởng lão!
Những Ẩn Nhân của giáp trước đều là Ẩn Nhân trưởng lão.
Còn Ẩn Nhân của giáp trước nữa thì được gọi là Thái Thượng trưởng lão.
Chu Tất Đại nặn ra một nụ cười cứng nhắc, hiển nhiên bình thường là một người rất nghiêm túc.
Lý Duy Nhất nói:
- Lẽ nào Dịch Dung Quyết của ta có sơ hở, sao Ẩn Quân biết là ta?
Ẩn Quân mỉm cười.
Lý Duy Nhất đã hiểu:
- Cho nên là nàng đã nói cho ngài?
“Nàng” chỉ tự nhiên là Nghiêu Thanh Huyền.
- Nàng không dám nói rõ ràng, là do ta đoán được.
Ẩn Quân thở dài:
- Ở vào vị trí của nàng, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ tan thành mây khói. Trong cơ thể ngươi có Tử Vong Linh Hỏa do nàng bố trí, mà nàng muốn giành được sự tin tưởng của cao tầng Đạo Giáo, trong cơ thể cũng sẽ có cấm chế còn huyền diệu hơn, lời nói ra, việc đang làm, đều có khả năng bị cảm ứng được.
Lý Duy Nhất rốt cuộc đã hiểu, Nghiêu Thanh Huyền rõ ràng là Ẩn Nhân trưởng lão, nhưng thủy chung lạnh lùng như băng với hắn, chỉ có thể dùng một phương thức bí mật để bảo vệ hắn.
Lý Duy Nhất ở tổng đàn Đạo Giáo có nàng làm chỗ dựa.
Mà nàng lại không có chỗ dựa, chỉ có thể dựa vào mình, như đi trên băng mỏng, đối mặt với kẻ địch càng thêm đáng sợ.
- Vậy nàng chẳng phải rất nguy hiểm sao?
Lý Duy Nhất lo lắng.
Nếu không nhờ sự chiếu cố của Nghiêu Thanh Huyền, sau khi hắn rơi vào Song Sinh Đạo Giáo, không biết đã phải chịu bao nhiêu dày vò, chắc chắn sẽ chẳng khá hơn đám người Thác Bạt Bố Thác bao nhiêu, cho dù hắn có giá trị gieo trồng Hoàng Kim Đạo đi chăng nữa.
Ẩn Quân nói:
- Ai mà không nguy hiểm? Bản quân đích thân chạy tới Nam Yển Quan này há chẳng phải cũng đang mạo hiểm tính mạng sao. Đạo Giáo mưu đồ rất lớn, muốn lật đổ toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tới lúc đó trốn đến bất cứ nơi nào cũng là con đường chết. Nếu cường giả không chủ động gánh vác trách nhiệm, không đi mạo hiểm, không đi tìm kiếm sinh lộ mà chỉ trông chờ vào người khác, thì cuối cùng mọi người đều sẽ chết ở trong sự ích kỷ và tư lợi của mình.
- Mọi người cũng không có cách nào! Thực ra nên là nàng làm Ẩn Quân, còn ta tới Đạo Giáo mới đúng, năm đó đều đã định sẵn rồi... haii...
Nói đến đây, cảm xúc của Ẩn Quân hơi không áp chế nổi, trầm mặc một lát mới nói:
- Đồ đâu?
Lý Duy Nhất lấy ra chiếc hộp sắt vuông vức kia, đặt lên trên bàn.
Ẩn Quân giải phù văn trên hộp sắt, mở nắp hộp, bên trong tỏa ra hồng quang sáng rực.
Tầng thứ nhất đặt một quả cây to bằng nắm tay, hương quả nồng nặc, oánh oánh rực rỡ.
- Chu Hà Quả, kỳ bảo có thể kéo dài ba mươi năm thọ mệnh.
Lý Duy Nhất nhận ra nó.
Chu Tất Đại nói:
- Đây là yêu cầu ta đưa ra với Song Sinh Đạo Giáo, thêm ba mươi năm tuổi thọ, xác suất đột phá Trường Sinh sẽ càng lớn hơn.
Ẩn Quân chẳng thèm nhìn Chu Hà Quả, nhanh chóng mở tầng thứ hai.
Bên trong kim quang kích xạ, là một viên Trường Sinh Kim Đan to bằng hạt lạc, vô số kinh văn trôi nổi bên trên.
Trường Sinh Kim Đan không phải Trường Sinh Đan, mà là kim đan do võ tu Trường Sinh cảnh tu luyện ra.
Dung hợp Đạo Quả thành kim đan, chính là Trường Sinh cảnh.
Ẩn Quân ném viên Trường Sinh Kim Đan sang một bên, lục tìm khắp nơi, thậm chí lật tung từng tầng của hộp sắt lên:
- Không có, tại sao lại không có chứ?
- Ẩn Quân đang tìm gì vậy?
Lý Duy Nhất hỏi.
Ẩn Quân nói:
- Nàng phái ngươi tới Nam Yển Quan, một là đưa ngươi rời khỏi tổng đàn, trả lại tự do cho ngươi. Thứ hai, tất nhiên là có thứ cực kỳ quan trọng mà chúng ta cần được mang ra ngoài. Nàng còn đưa thêm cái gì cho ngươi không?
- Không có, lúc đi chỉ đưa chiếc hộp sắt này... nếu nói còn có thứ khác...
Lý Duy Nhất lấy chiếc mặt nạ vàng hình Phật cười ra, đưa cho Ẩn Quân:
- Nhưng chiếc mặt nạ này nàng đã đưa cho ta từ sớm rồi!
Ẩn Quân nhận lấy mặt nạ, lập tức điều động linh quang kích hoạt, mặt nạ lập tức bùng phát ra hào quang chói mắt. Nhìn kỹ vào trong mặt nạ, có trận đồ và trận văn hiện ra, dày đặc chi chít, vô cùng thâm ảo.
- Chính là thứ này!
Ẩn Quân thở phào một hơi, nhanh chóng khắc ghi vào ý thức:
- Trên đây có một số thứ phải mời vị kia của Tả Khâu Môn Đình mới có thể giải tích được. Nếu không có những trận đồ và trận văn này mà muốn công đánh tổng đàn Đạo Giáo, tỉ lệ chiến tổn năm chọi một còn là ít. Tổn thất như vậy, không có bất kỳ bên nào gánh vác nổi.
Sau khi ghi nhớ hết, Ẩn Quân lau sạch trận đồ và trận văn trong mặt nạ, trả lại cho Lý Duy Nhất:
- Nàng có bảo ngươi nhắn gửi lời gì không?
Lý Duy Nhất rất không muốn nói ra, vì nói ra đồng nghĩa với việc Nghiêu Thanh Huyền có khả năng sẽ chết ở trong tổng đàn Đạo Giáo. Nhưng đây chính là lựa chọn của bản thân nàng, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy khó chịu.
Lý Duy Nhất trầm mặc ngồi xuống:
- Âm Thi Chủng Đạo là sự thật.
Nghiêu Thanh Huyền không nói thẳng như vậy, nhưng chính là ý đó.
Sắc mặt của Ẩn Quân và Chu Tất Đại đại biến, mặc dù các phương sớm đã nghi hoặc, nhưng chân chính được xác thực lại là một chuyện khác.
Phải biết Âm Thi Chủng Đạo không phải lần đầu tiên xảy ra, lần trước đã khiến Nhân tộc ở một Sinh Cảnh diệt vong, hóa thành thế giới Đạo Nhân.
Giọng của Ẩn Quân khô khốc hỏi:
- Khi nào Đạo hoa thổi khắp thiên hạ?
- Ba tháng sau... nhưng nàng nói không thể tin hoàn toàn, Đạo Giáo sẽ cố gắng trì hoãn.
Lý Duy Nhất nói tiếp:
- Đúng rồi! Đến lúc đó, Đạo Giáo và Yêu tộc sẽ liên thủ cùng nhau công đánh Thành Lăng Tiêu.
Ngay sau đó, Lý Duy Nhất lại kể ra những gì mắt thấy tai nghe ở Thành Lôi Lăng, nói cho họ biết Yêu tộc còn liên hợp với một số thế lực của Vong Giả U Cảnh.
Ẩn Quân và Chu Tất Đại đều là những người từng trải qua sóng to gió lớn, nhưng vẫn bị từng tin tức mà Lý Duy Nhất nói ra làm chấn kinh, hoàn toàn nín thở, nhịp tim đập nhanh như sấm rền.
- Ba tháng... thời gian đã cấp bách đến vậy rồi sao?
Chu Tất Đại nói.