Hai bức huyết thư (1)

Trong thư chủ yếu thuật lại hai chuyện.

Chuyện thứ nhất, gia quyến của phó tổng binh Chu Tất Đại đang bị Tà Giáo giam giữ ở Thần Vũ Đường, Thành Lôi Lăng, nếu ngày hôm nay không thể cứu ra, e rằng trong sạch khó bảo toàn, sinh tử khó liệu.

Chuyện thứ hai, Chủ nha Thị Tòng Điện Khương Tín ở Nam Yển Quan, chính là vị trưởng lão chủ trì hết thảy sự vụ ở Phủ Châu của Tà Giáo.

Mỗi một chuyện đều như sấm sét giữa trời quang, có thể dẫn phát những cơn bão khó lòng dự đoán.

Thái Sử Bạch trên đường quay về thành đã nghe ngóng được chuyện xảy ra ở Nam Yển Quan vào buổi sáng, nào ngờ phía sau lại ẩn chứa nhiều ẩn tình đến vậy?

Trong xe, Long thị lên tiếng:

- Ngươi thấy chuyện này thế nào?

- Có lẽ là cạm bẫy, nhưng tính mạng con người lớn nhất, thà tin là có còn hơn tin là không.

Thái Sử Bạch đáp.

Long thị lại hỏi:

- Ngươi thấy chuyện nào quan trọng hơn?

- Đều quan trọng cả! Cứu người là việc không thể chậm trễ, mà Khương Tín cũng phải lập tức khống chế lại, đợi đến khi điều tra rõ tình hình rồi xin lỗi hắn cũng chưa muộn. Vị trí của hắn, một khi xảy ra chuyện thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Thái Sử Bạch nói.

Trong xe rơi vào tĩnh lặng hồi lâu.

Thái Sử Bạch nhíu mày, biết điều này có nghĩa là mẫu thân không hài lòng với câu trả lời của mình:

- Mẫu thân cảm thấy có chỗ nào không ổn sao?

Long thị nói:

- Khương Tín, trước tiên là người của Khương gia, kế đến mới là người của Thị Tòng Điện, ngươi có tư cách gì mà đi khống chế hắn? Càng không có tư cách để tra xét hắn!

Thái Sử Bạch không vội tranh biện, suy nghĩ kỹ một lát liền hiểu ra, bừng tỉnh nói:

- Ý của mẫu thân là, cứu người quan trọng hơn.

Long thị nói:

- Chu Tất Đại, năm hai mươi lăm tuổi đã theo bên cạnh phụ thân ngươi làm thân binh, trải qua những trận ác chiến lớn nhỏ ít nhất cũng vài trăm trận, tuổi ngoài trăm mới ngồi lên vị trí phó tổng binh, uy vọng trong quân cực cao.

Thái Sử Bạch lạnh lùng nói:

- Nhưng Loan Đài và Thị Tòng Điện lại trực tiếp bỏ qua chúng ta, ngay ở Nam Yển Quan, trên địa bàn của chúng ta, mà một lời chào hỏi cũng không có, xông thẳng vào phủ đệ của một vị phó tổng binh rồi giết người! Chưa bàn tới việc họ có bằng chứng hay không, nhưng cách làm việc như vậy căn bản là không hề coi Thái Sử gia ra gì, tương đương với việc tát vào mặt phụ thân.

- Hiện tại có người tố cáo Khương Tín là trưởng lão Tà Giáo, vừa hay mượn cơ hội này đòi lại thể diện.

- Ngươi đi liên lạc với người của Khương gia và Diêu Thiếu Khanh vẫn còn ở Nam Yển Quan, ba bên cùng tra xét, nếu thực sự tra ra được thứ gì đó, đến lúc đó để xem Loan Đài ăn nói thế nào.

Bình thường tự nhiên không thể vì một bức thư không rõ lai lịch mà phô trương thanh thế đi tra xét một vị Chủ nha.

Nhưng hôm nay thì khác, Phủ Tổng Binh đã chịu thiệt thòi lớn.

Trong xe lại rơi vào yên tĩnh.

- Mẫu thân muốn con đi Thành Lôi Lăng cứu người sao?

Thái Sử Bạch tâm niệm xoay chuyển:

- Cũng đúng, cứu người như cứu hỏa, bên Nam Yển Quan này tùy tiện rút một nhóm người từ Phủ Tổng Binh đi tra xét là được.

Long thị nói:

- Dựa vào tu vi và tư lịch của ngươi mà đòi đấu với Diêu Khiêm? E rằng ngươi còn chẳng phải là đối thủ của lão gia hỏa Khương Tín kia! Chuyện tra xét Khương Tín cứ để Cừu phó tổng binh và Thái Sử Chương đi làm.

- Ngươi lập tức, chính là ngay bây giờ, triệu tập một nhóm cao thủ trong quân, gấp rút tới Thành Lôi Lăng cứu người, bắt buộc phải cứu người ra một cách vẹn toàn, đón về Nam Yển Quan an bài ổn thỏa.

- Nhất định phải để những lão nhân trong quân nhìn thấy thái độ của Thái Sử gia. Nếu chuyện này làm hỏng, bị kẻ đưa thư truyền ra ngoài, sau này ngươi đừng hòng đứng vững trong quân đội. Còn ai chân chính bán mạng cho Thái Sử gia các ngươi nữa?

- Con hiểu rồi, mẫu thân suy tính chu toàn. Con lập tức đi ngay!

Thái Sử Bạch rốt cuộc đã biết tại sao mẫu thân lại cho rằng cứu người quan trọng hơn rồi!

Cứu người đối với hắn, đối với Thái Sử gia càng quan trọng hơn.

Đầu tiên, người trong quân đội, nỗi lo lớn nhất chính là gia đình của mình.

Nếu ngay cả gia quyến của một vị phó tổng binh mà cũng không bảo vệ được, thì sĩ tốt bên dưới sẽ nhìn Thái Sử gia như thế nào?

Thứ hai, nếu Tà Giáo đã dùng đến thủ đoạn cực đoan là bắt giữ gia quyến của một vị phó tổng binh, điều đó chứng tỏ Chu Tất Đại rất có thể vẫn chưa khuất phục.

Chỉ cần Loan Đài không đưa ra được bằng chứng thực tế, Phủ Tổng Binh có thể đánh vụ kiện này tới tận Thành Lăng Tiêu.

Lộp bộp! Lộp bộp!

Thái Sử Bạch cưỡi trên lưng dị thú, như điện chớp lao về phía cổng thành.

Trong xe, giọng nói của Long thị truyền ra:

- Dám lợi dụng Thái Sử gia để mưu sự cho bản thân. Tra! Đào sâu ba thước cũng phải tra ra kẻ đưa thư.

...

Trên danh sách Ẩn Nhân không chỉ ghi lại thông tin của tất cả Ẩn Nhân trong giáp này, mà còn có một phần các cứ điểm và sản nghiệp của Ẩn Môn.

Những sản nghiệp này đa phần là do từng vị Ẩn Nhân từ xưa đến nay để lại, trải khắp các nơi ở trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Thành vực tầng thứ ba của Nam Yển Quan có ba chỗ sản nghiệp như vậy.

Kể từ khi bức thư kia truyền ra, thành vực tầng thứ ba bắt đầu bị rà soát nghiêm ngặt. Mỗi con phố đều có thể thấy bóng dáng binh sĩ, trận pháp ở nhiều nơi đã mở ra.

Dù Dịch Dung Quyết của Lý Duy Nhất có lợi hại đến mấy, lúc này cũng không dám lang thang ngoài phố, hắn liên tục di chuyển né tránh.

Sau khi khảo sát qua ba chỗ sản nghiệp, cuối cùng hắn chọn tiệm quan tài của Chu lão đầu tương đối vắng vẻ để làm nơi trú chân tạm thời.

Hoàng hôn buông xuống, sắc trời dần tối.

Trên bầu trời lất phất những bông tuyết lẻ tẻ.

Chu lão đầu què chân, chống gậy, đôi mắt đỏ hoe vì bi phẫn quay trở về tiệm quan tài, lão gỡ từng tấm ván cửa gỗ ra, sau đó thẫn thờ ngồi bệt ở cửa.

Cả người lão bất động, nỗi bi thương lấp đầy nội tâm.

Mãi đến khi trời tối hẳn, lão mới như khôi phục lại chút sức lực, thắp sáng một ngọn cốt đăng.

Bất chợt…

Nhờ ánh đèn, Chu lão đầu nhìn thấy không biết từ lúc nào, trong tiệm lại có một thanh niên áo xanh đang ngồi bên bàn. Người thanh niên kia đang lật xem thứ gì đó, điều quỷ dị là trên người không hề có chút ba động khí tức nào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters