Cạm bẫy (1)

Lý Duy Nhất ở trong minh tưởng nỗ lực ổn định hư ảnh Phù Tang Thần Thụ, không để nó tiêu tán. Lúc này, hắn trực tiếp hấp thu quang hoa của Kim Ô, tốc độ hấp thu gấp mười lần bình thường.

Trong Linh Giới, linh quang nhanh chóng tăng trưởng.

Ào!

Ánh sáng và nhiệt lượng từng đợt từng đợt va đập tới, càng ngày càng mạnh.

Áo bào trên người Lý Duy Nhất phảng phất như làm bằng giấy, hóa thành tro bụi.

Chỉ có quan bào Châu Mục và Ma Giáp Huyết Thủ Ấn là có thể chống đỡ.

Da thịt bỏng rát đau đớn như muốn nóng chảy.

Mỗi khi không chịu nổi, Thần Táo Mộc đã dùng trước đó liền hóa thành từng luồng mộc khí bổ sung vào.

Nửa canh giờ sau, nhiệt độ cực cao trong không khí bắt đầu giảm bớt, ánh sáng dần tan đi.

Mặt Thang Cốc Hải khôi phục sự tĩnh lặng.

Hư ảnh Phù Tang Thần Thụ bao phủ cơ thể đã trở nên ngưng thực hơn nhiều.

Lý Duy Nhất mở mắt ra, hai đồng tử lưu chuyển hỏa quang.

Trong Linh Giới, độ sáng và nhiệt độ của linh quang đều tăng thêm một phần.

- Nếu mỗi ngày đều tới Thang Cốc Hải hấp thu quang hoa Kim Ô, uy lực Kim Ô Hỏa Diễm ẩn chứa trong niệm lực của ta sẽ còn tăng trưởng.

- Ngày mai ta có thể dệt Thời Gian Chi Kiển trên biển, thời gian hấp thu quang hoa Kim Ô đủ để tăng thêm năm lần. Thời gian tới hẳn có thể tu luyện tới Linh Niệm Sư tứ tinh đỉnh phong, có tư cách xung kích Linh Niệm Sư ngũ tinh.

Cảm giác nóng rát trên da truyền tới, hơn nữa ngày càng mãnh liệt.

Lý Duy Nhất lập tức bị kéo trở lại hiện thực tàn khốc, bây giờ mới phát hiện cơ thể bị bỏng rát nghiêm trọng, toàn thân đỏ rực, hắn vội vàng rời khỏi Thang Cốc Hải.

Trở về tiệm quan tài của Chu lão đầu.

Đứng giữa lớp tuyết dày một thước ở hậu viện, hắn hít thở không khí lạnh, vận chuyển pháp lực trị thương, điều động mộc khí của Thần Táo Mộc để luyện gân tôi da.

- Nhục thân vẫn chưa đủ cường đại, không thể hoàn toàn chống đỡ. Đợi đến một ngày, khi phơi mình trong quang hoa Kim Ô mà vẫn bình thường, đó mới là lúc nhục thân chân chính đăng đường nhập thất.

Trong viện thâm u, vô cùng yên tĩnh.

Tính toán thời gian, bên ngoài mới trôi qua một ngày một đêm.

Nói cách khác, hiện tại là rạng sáng ngày thứ ba sau khi biến cố ở Chu phủ xảy ra.

Trên đường phố, tuyết rất dày.

Lệnh giới nghiêm vẫn chưa dỡ bỏ, người đi đường thưa thớt.

Một sạp mì cũ kỹ mở ở đầu ngõ đã bắt đầu nhóm lửa kinh doanh, tiếng bát đũa lạch cạch hỗn loạn. Ba chiếc bàn đặt bên ngoài không một bóng người.

Thời gian còn quá sớm, chân trời vừa mới hửng sáng.

- Hai bát mì, một bát không hành, một bát nấu vừa chín. Cần bao lâu?

Lý Duy Nhất ngồi xuống bàn, hỏi nữ hài bên cạnh bếp lò.

- Nửa khắc là có!

Nữ hài trả lời.

- Cứ nấu đi, ta sang tiền trang bên cạnh rút chút tiền.

Lý Duy Nhất đứng dậy rời đi, rảo bước tiến về phía con phố bên phải.

Mặc dù trên phố thỉnh thoảng có binh sĩ tuần tra đi qua, hắn lại không chút hoảng loạn.

Chu lão đầu đã dùng nhân mạch làm cho hắn một tấm dân sách, thân phận là cháu trai của lão.

Cách sạp mì một con phố chính là Hãn Hải Tiền Trang, một trong ba cứ điểm của Song Sinh Đạo Giáo ở Nam Yển Quan.

Theo ghi chép trong sổ sách của Từ Tiên Cô, cứ điểm này tập trung mười hai vị võ tu, người mạnh nhất tu vi đạt tới Đạo Chủng cảnh nhị trọng.

Đang đi giữa đường, Thất Phượng bay trở về, rơi vào trong tay áo của hắn.

Thân phận của Khương Tín bại lộ, Diêu Khiêm tất nhiên biết là do kẻ liên hệ với Chu Tất Đại làm.

Như vậy Lý Duy Nhất muốn đánh sập cứ điểm Đạo Giáo thì phải cực kỳ cẩn thận mới được.

Thân thể Thất Phượng có thể thu nhỏ như hạt bụi, hơn nữa có khả năng ẩn thân, là trợ thủ tuyệt hảo để thám thính tình hình.

Lý Duy Nhất bước vào đại môn, tràng vực niệm lực bộc phát, bao phủ toàn bộ tiền trang, chạy thẳng tới bảo khố của tiền trang.

Thất Phượng đi trước một bước đã thám thính rõ ràng.

- Xoạt!

Tay cầm Vạn Vật Trượng Mâu, mũi mâu bộc phát Kim Ô Hỏa Diễm, đánh mạnh lên trận pháp phòng ngự của bảo khố.

Màn sáng trận pháp chấn động, liên tục bị luyện hóa.

- Kẻ nào?

Trận pháp dao động đã đánh thức các cao thủ Đạo Giáo trong tiền trang, bọn hắn lần lượt cầm Pháp khí xông tới.

Lý Duy Nhất đầu cũng không ngoảnh lại, trực tiếp kích hoạt Ác Đà Linh.

Chiếc chuông bay lượn giữa không trung, xuyên qua xà cột, cửa sổ và những bóng người.

Tiếng chuông rất khẽ, nhưng lọt vào tai bọn chúng lại như tiếng sấm rền liên hồi.

Tất cả ác niệm trong thức hải sôi sục, sát niệm, ác tâm, dục vọng phá hoại… trở nên mãnh liệt, đánh tan mọi ý thức khác.

Phía sau Lý Duy Nhất, một màn giết chóc diễn ra.

- Bùm!

Màn sáng trận pháp bị phá vỡ, hắn một mâu đâm thủng cửa sắt của hầm bảo khố.

Lý Duy Nhất bước vào bảo khố, dùng niệm lực rà soát một lượt.

Toàn bộ tiền tệ cộng lại có tới năm sáu mươi vạn Dũng Tuyền Tệ.

Đối với hắn mà nói, đây không phải là con số nhỏ.

Lấy Túi Càn Khôn ra, dùng pháp khí bao bọc những rương sắt đựng tiền, thu hết vào.

Đợi hắn bước ra khỏi bảo khố, trận giết chóc bên ngoài đã kết thúc.

Tất cả võ tu Đạo Giáo đều ngã gục dưới đất, một nửa bỏ mạng, một nửa điên loạn, từng khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn đáng sợ.

Thu lấy Túi Càn Khôn trên người bọn chúng, có thêm hơn hai mươi vạn Dũng Tuyền Tệ nữa.

Sau khi diệt sạch, Lý Duy Nhất không dính một hạt bụi bước ra khỏi tiền trang, quay lại sạp mì.

Hai bát mì nước nóng hổi được bưng lên.

- Cảm ơn!

Lý Duy Nhất rút đũa, bưng bát húp một ngụm nước dùng, ăn rất ngon lành.

Mùi máu tanh nồng nặc từ trong tiền trang lan ra, bị binh sĩ tuần tra phát hiện.

Đợi khi đại quân kéo tới phong tỏa con phố, Lý Duy Nhất đã sớm ăn xong hai bát mì, trở về tiệm quan tài.

Trời đã sáng rõ, người đi đường dần đông đúc.

Chu lão đầu thám thính tin tức trở về, thần sắc hơi kích động:

- Thị Tòng Điện quả nhiên đã xảy ra chuyện lớn, Phủ tổng binh, Khương gia, Loan Đài liên thủ tra xét hai ngày, đào ra không ít thứ kinh thiên động địa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters