Trang Nguyệt rất căng thẳng, hạ thấp giọng:
- Mấy ngày qua đều là ngươi gây chuyện sao? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi gặp ta thế này sẽ hại chết ta mất!
- Biết là sẽ bị hại chết mà ngươi vẫn tới?
Lý Duy Nhất nói.
Trang Nguyệt hết cách, hỏi:
- Có phải ngươi đã gia nhập Tà Giáo rồi không?
Lý Duy Nhất tự nhiên ăn uống, lát sau mới hỏi:
- Cao thủ triều đình ở trong cứ điểm đó đã rút đi chưa?
- Ta sẽ không phản bội triều đình và tiểu thư đâu, ngươi đừng hòng lấy được thông tin từ ta.
Trang Nguyệt hậm hực nói.
- Hóa ra đúng là nàng.
Trong lòng Lý Duy Nhất thầm than, sau đó nhìn Trang Nguyệt, cười nói:
- Ngươi biết tại sao ta lại liên lạc với ngươi mà không liên lạc với Khương Ninh không? Bởi vì ta tin tưởng ngươi hơn, chúng ta đâu chỉ có một lần giao tình sinh tử.
Khuôn mặt trắng ngần của Trang Nguyệt hơi ửng hồng:
- Nhưng ta thực sự không có cách nào, ngươi biết ta không giấu được chuyện mà. Hiện tại cổng thành đã mở, ngươi mau ra khỏi thành đi, ta đảm bảo sẽ không tố giác ngươi.
Lý Duy Nhất nói:
- Thất Phượng bị kẹt trong huyễn cảnh của cứ điểm đó rồi, ngươi giúp ta mang nó ra ngoài.
Trang Nguyệt thở phào một hơi:
- Chỉ có chuyện này thôi sao?
Lý Duy Nhất lại nói:
- Ngươi giúp ta tra xét danh sách tất cả cao thủ Đạo Chủng cảnh của triều đình mất tích ở Địa Hạ Tiên Phủ. Vũ nha của Thị Tòng Điện chắc chắn có thu thập.
Ba mươi cao thủ Đạo Chủng cảnh mà Loan Sinh Lân Ấu mang đi từ tổng đàn Đạo Giáo, nếu tất cả đều lẻn vào Thành Lăng Tiêu, đó sẽ là một biến số cực lớn cho trận chiến quyết định vận mệnh thiên hạ này.
Đó là ba mươi cường giả Thệ Linh!
Chu Tất Đại chết rồi, trọng trách này Lý Duy Nhất phải gánh vác.
Dù không thể ngăn cản Thành Lăng Tiêu diệt vong, cũng phải khiến Yêu tộc, Vong Giả U Cảnh, Đạo Giáo ở trong trận đại chiến hủy thiên diệt địa này, phải trả giá đắt nhất có thể, khiến bọn chúng không đủ sức mang theo thế thắng mà càn quét thiên hạ.
Tạo ra cơ hội đánh bại bọn chúng cho các thế lực Nhân tộc như Tả Khâu Môn Đình, Tuyết Kiếm Đường Đình, Chu Môn, Lôi Tiêu Tông…
Việc âm thầm thanh lý lực lượng mà Yêu tộc và Đạo Giáo cài cắm ở trong Thành Lăng Tiêu là vô cùng quan trọng.
Đây là trận đánh ác liệt mà Lý Duy Nhất bắt buộc phải đánh khi triệu tập toàn bộ Ẩn Nhân từ Đạo Chủng cảnh trở lên tiến về Thành Lăng Tiêu.
- Không được, ta không thể phản bội triều đình.
Trang Nguyệt trung thành với triều đình, cảm thấy đồng ý với Lý Duy Nhất chính là câu kết với người của Tà Giáo, cửa ải trong lòng không vượt qua được.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi nợ ta một mạng, hơn nữa còn nợ ta rất nhiều tiền.
Thấy Lý Duy Nhất không còn nhắc tới giao tình cũ mà nói ra những lời như vậy, trong lòng Trang Nguyệt cực kỳ khó chịu, có cảm giác như hai người sắp vạch rõ ranh giới vậy.
Nàng khổ sở nói:
- Thông tin thu thập căn bản không chính xác đâu! Triều đình phe phái đông đảo, ba vị Cung chủ, bảy vị Siêu Nhiên, dưới trướng mỗi bên đều có lượng lớn cường giả Đạo Chủng cảnh. Như Tú Y Thần Vệ dưới trướng Huyết Y Tổng Quản, hai phe lớn trong quân đội là Tây Hải Vương và Đông Hải Công, cao thủ dưới trướng bọn hắn đi Địa Hạ Tiên Phủ thăm dò căn bản sẽ không báo cáo với Thị Tòng Điện. Nhân mã dưới trướng các đại châu phủ lưu động lại càng linh hoạt hơn.
Lý Duy Nhất nhíu mày:
- Thu thập danh sách chi tiết nhất có thể, đến lúc đó ta sẽ tự mình sàng lọc.
Trang Nguyệt hỏi:
- Ngươi rốt cuộc định làm gì?
- Có phải làm không được không? Làm không được thì ngươi nói chuyện này cho Trần Xuyên, bảo hắn đi làm.
Lý Duy Nhất nói.
Trần Xuyên chính là Ẩn Thập Tam.
Trang Nguyệt nghiến răng nghiến lợi:
- Đây là thái độ nhờ vả người khác làm việc sao? Ta muốn biết mục đích của ngươi cũng không được sao?
- Đầu óc ngươi không đủ linh hoạt, biết quá nhiều sẽ hỏng việc.
Lý Duy Nhất nói.
Trang Nguyệt nói:
- Ngươi nói cái gì?
Lý Duy Nhất vội vàng đổi lời:
- Một người nếu có quá nhiều sơ hở thì sẽ không còn sơ hở nữa! Ai mà tin được Trang Nguyệt ngươi lại phản bội triều đình chứ?
Chuyện lớn như công đánh Thành Lăng Tiêu, một khi truyền ra chắc chắn sẽ kinh thiên động địa.
Đến lúc đó, dù Yêu tộc chưa chuẩn bị thỏa đáng cũng sẽ lập tức ra tay, không cho triều đình cơ hội chuẩn bị để truy quét các ám tử bên trong và điều động binh mã bên ngoài. Khi đó, Đạo Giáo cũng chỉ có thể bị ép buộc nhập cục.
Giống như trận chiến ở Thành Khâu Châu, Kỳ Lân Trang hành sự quyết đoán đến cực điểm. Có thể nói Lý Duy Nhất buổi sáng dám rò rỉ tin tức, có lẽ buổi trưa chiến đấu đã bùng phát.
Hiện tại triều đình chỉ mới nhận ra khí tức nguy hiểm, căn bản chưa từng nghĩ tới Yêu tộc dám trực tiếp công đánh Thành Lăng Tiêu.
Mặt nước chỉ mới gợn sóng, dưới mặt nước sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt.
Ai có thể thắng trong cuộc chiến bố cục trước đại chiến, thì sau khi khai chiến sẽ chiếm được ưu thế lớn hơn.
Đây là một trong những nỗi lo của Lý Duy Nhất.
Thứ hai, không ai biết được nội bộ triều đình có những ai đã bị Yêu tộc và Đạo Giáo khống chế. Tồn tại như Khương Tín tuyệt đối không phải trường hợp cá biệt.
Chưa đợi Trang Nguyệt nổi giận, Lý Duy Nhất lại hỏi:
- Ba ngày trước, trận đại chiến giữa các cự đầu Trường Sinh cảnh ở ngoài Nam Yển Quan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trang Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy:
- Ta không biết, ta cái gì cũng không biết. Dù sao tông chủ Tuy Tông vẫn chưa quay lại, ta chỉ biết có bấy nhiêu thôi. Ta thực sự bị ngươi hại chết rồi!
Ánh mắt Lý Duy Nhất khẽ liếc nhìn sang bên, cảm ứng được bị mấy ánh mắt sắc lẹm giám sát, biết có cao thủ đã vây lại, hắn bình tĩnh an ủi Trang Nguyệt:
- Xưa nay trung nghĩa khó lưỡng toàn, ta có thể thấu hiểu nỗi thống khổ trong lòng ngươi, nhưng Trang Nguyệt, chúng ta chẳng phải là bằng hữu hoạn nạn có nhau sao? Cứ như vậy đi... hãy nhớ việc đã hứa với ta. Nhìn chằm chằm vào mắt ta!
Trang Nguyệt mờ mịt ngẩng đầu lên, thời điểm đồng tử hai người chạm nhau.
Một lạc ấn tinh thần tiến vào cơ thể Trang Nguyệt.
Cả người nàng trở nên đờ đẫn.
Dưới sự khống chế của Lý Duy Nhất, Trang Nguyệt cầm đũa lên bắt đầu ăn mì.
Hắn dùng giọng già nua:
- Vũ Tiên Tử không hổ là đệ tử của Nhị cung chủ, chút trò vặt này của lão phu không qua mắt được ngươi. Ha ha!
Phía sau hắn cách ba mươi trượng, Khương Ninh tay cầm Kinh Vũ Kiếm phảng phất như lăng không xuất hiện, khí tràng mạnh mẽ tỏa ra khiến người xung quanh đều kinh hãi tháo chạy.
Dân cư trong thành đều biết sức hủy diệt khi các cao thủ đỉnh tiêm giao chiến.
Đoạn đường này trong nháy mắt đã bị dọn sạch.
Tĩnh lặng như một tử thành.