Nếu là thật, Lý Duy Nhất rất nghi ngờ, hai vị Đạo Tổ đang mượn tế đàn để nguyền rủa vị Đại cung chủ của Thành Lăng Tiêu. Bởi vì Đường Vãn Châu chỉ bị một luồng quang vụ đánh trúng mà đã xuất hiện tình trạng tương tự.
Mà Phủ Châu, bản thân nó lại giáp với Vân Thiên Tiên Nguyên.
Ai biết Tiên Phủ dưới lòng đất có kéo dài đến dưới Vân Thiên Tiên Nguyên hay không?
Đương nhiên, cũng có thể là do Đường Vãn Châu ý thức hỗn loạn sau đó tự tưởng tượng ra.
Im lặng hồi lâu, hai người chìm vào suy nghĩ.
Đường Vãn Châu chợt nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên nói:
- Xung quanh Phù Tang Thần Thụ không gian rất hỗn loạn, không thể đi tới.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Trước đó ngươi nói, ta quá coi thường người trong thiên hạ, trừ khi... ngươi muốn nói trừ khi điều gì?
Vẻ mặt Đường Vãn Châu cực kỳ nghiêm túc:
- Kim Ô Hỏa Diễm mà linh quang của ngươi ẩn chứa, uy lực quả thực rất mạnh, có thể sánh ngang với đại thuật tầng thứ hai đại thành, hơn nữa còn có thể vận dụng tùy tâm sở dục.
- Linh Niệm Sư ngũ tinh, tương ứng với võ tu Đạo Chủng cảnh ngũ trọng.
- Chúng ta không cần nhắc đến những Thuần Tiên Thể và Chí Nhân cửu tuyền tư chất bình thường kia, chỉ nói những nhân vật cấp bậc Thừa Truyền Giả trở lên.
- Thừa Truyền Giả có thể tu luyện đến Đạo Chủng cảnh ngũ trọng, người nhanh thì đã tu hành mười mấy, hai mươi năm ở Đạo Chủng cảnh. Người chậm thì hai ba mươi năm. Lấy thời gian lâu như vậy, chỉ cần ngộ tính không kém, hầu như đều có thể tu luyện tầng thứ hai của một loại đại thuật đến đại thành.
- Hai ba năm tu luyện một loại đại thuật tới tầng thứ nhất đại thành, đó là kỳ tài ngộ tính. Năm sáu năm tu thành, thì chỉ có thể xem như bình thường. Mười năm tu thành, chính là hạng tầm thường.
- Thừa Truyền Giả, ở hạ tam cảnh (*chỉ nhất trọng, nhị trọng, tam trọng) tu thành tầng thứ nhất của đại thuật. Trung tam cảnh tu thành tầng thứ hai của đại thuật. Thượng tam cảnh tu thành tầng thứ ba của đại thuật. Đây là tốc độ bình thường!
- Hơn nữa Thừa Truyền Giả sẽ không thiếu Pháp khí đỉnh cấp, đều là nhân tài được các thế lực lớn tập trung bồi dưỡng. Ngươi đối mặt với bọn hắn, có bao nhiêu ưu thế?
- Cho nên định vị chiến lực niệm lực hiện tại của ngươi, hẳn là có thể đánh bại Thừa Truyền Giả Đạo Chủng cảnh ngũ trọng. Thừa Truyền Giả cũng có phân chia cao thấp, ngươi tham gia Tiềm Long Đăng Hội thì hẳn nhìn ra, ít nhất có thể chia thành ba cấp bậc.
Biểu cảm của Lý Duy Nhất nửa cười nửa không, coi như đã nhìn ra, tầm mắt của vị Thiếu Quân này cao đến đáng sợ.
Đạo Chủng cảnh liệt căn thì lười nhắc đến, Thuần Tiên Thể và Chí Nhân cửu tuyền chính là phế vật, chỉ có Thừa Truyền Giả mới miễn cưỡng lọt vào mắt nàng.
Lý Duy Nhất đương nhiên không phục:
- Hay là thử một chút?
Đường Vãn Châu khẽ nghiêng mặt, liếc nhìn hắn một cái.
Đối mặt với cự đầu Trường Sinh cảnh, Lý Duy Nhất không hề giấu dốt, muốn mượn cơ hội này nghiệm chứng niệm lực thực chiến có thể đạt tới cấp độ nào.
Vút!
Triệu hồi Vạn Vật Trượng Mâu trong Phong Phủ.
Mi tâm Lý Duy Nhất hóa thành màu vàng đỏ, Kim Ô Hỏa Diễm điên cuồng tuôn ra, tinh lộ quấn quanh toàn thân, trường mâu đâm ra như rồng.
Ầm!
Dưới sự gia trì của Vạn Vật Trượng Mâu, uy năng của Kim Ô Hỏa Diễm lại tăng thêm một đoạn lớn.
Quang hoa chói mắt, không khí nổ tung.
Đường Vãn Châu dùng pháp khí hộ thể đỡ lấy, không chỉ bản thân nàng bất động, mà Ngọc Chu dưới chân cũng vững như bàn thạch.
- Là một pháp trượng niệm lực rất mạnh! Dựa vào nó, những Thừa Truyền Giả ngũ trọng kia dù có sử dụng Pháp khí mạnh mẽ, ngươi cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong. Nhưng đối mặt với Thừa Truyền Giả đỉnh cấp như Đường Vãn Thu, Thương Lê... thì khó nói!
- Bọn họ sao? Bọn họ đều là Long Chủng chủng đạo, hai năm đi hết con đường mười mấy năm của những Thừa Truyền Giả khác, e rằng nhục thân và đạo thuật sẽ có khuyết điểm rõ rệt.
Lý Duy Nhất giơ Vạn Vật Trượng Mâu lên quá đầu.
Lập tức, quang hoa của ngàn vạn tinh thần rủ xuống, hội tụ ở mũi mâu.
Trong miệng hắn niệm ra một chữ:
- Đấu!
Hỏa diễm và tinh huy trên người hội tụ thành một bộ khôi giáp thần dị cao hơn hai mét, thân hình nhảy vọt lên, đột nhiên vung chém, vạch ra một gợn sóng kịch liệt ở trên pháp khí hộ thể của Đường Vãn Châu.
Mũi mâu sáng chói, hoàn toàn lún sâu vào.
Chiêu này là công kích niệm lực mạnh nhất mà hiện tại Lý Duy Nhất có thể thi triển ra.
Trong mắt Đường Vãn Châu hiện lên vẻ kinh ngạc.
Lý Duy Nhất đáp xuống Ngọc Chu, giẫm nước tạo ra từng đợt sóng:
- Chiêu này thế nào?
Đường Vãn Châu mỉm cười:
- Khi pháp trượng này mượn lực lượng tinh huy, lực lượng của nó vượt quá dự liệu của ta. Sau khi kết hợp với Đấu Tự Quyết kia, ở Đạo Chủng cảnh lục trọng, quả thực có thể coi là trình độ nhất lưu. Nhưng muốn tiến vào đỉnh cấp, hoặc vô địch, niệm lực của ngươi còn phải tiếp tục tinh tiến mới được, dù sao cũng chỉ vừa mới đột phá Linh Niệm Sư ngũ tinh mà thôi.
Được nàng mỉm cười khen ngợi, Lý Duy Nhất thu Vạn Vật Trượng Mâu, ngược lại trở nên khiêm tốn:
- Chẳng qua chỉ là mượn ngoại lực mà thôi! Nếu pháp trượng này bị người khác đoạt mất, sẽ lập tức trở về nguyên hình.
- Niệm Sư muốn vượt cảnh giới nghịch phạt, bản thân đã phải mượn ngoại lực.
Đường Vãn Châu tiếp tục nói:
- Ngự Trùng Sư mượn bầy trùng, Phù Pháp Sư mượn phù lục, Trận Pháp Sư mượn trận pháp, ngoài ra còn có chú pháp, ngự thú, hoán linh...
- Niệm Sư muốn vô địch cùng cảnh giới, chủ yếu dựa vào việc tích lũy tài nguyên và ngoại lực.
- Niệm Sư như ngươi, tu luyện ra Kim Ô Hỏa Diễm, vạn dặm khó tìm một người, hiếm có đến cực điểm.
- Đây chính là điều ta muốn nói về “trừ khi”, trừ khi ngươi có thể chuẩn bị số lượng lớn phù lục, trận pháp, bầy trùng.
- Tự tin của Niệm Sư, đều bắt nguồn từ đây. Thiên phú của ngươi xuất chúng như vậy, nếu có thể chuẩn bị đầy đủ, đừng nói Đạo Chủng cảnh lục trọng, ngay cả Đạo Chủng cảnh thất trọng cũng không phải không thể nghịch phạt.
***Dịch giả: Năm mới tết đến, mình thay mặt nhóm dịch, chúc các vị đọc giả và gia đình an khang thịnh vượng! Vạn sự như ý! Mã đáo thành công!
*** Trong dịp tết, nhóm dịch cũng có nhiều việc bận để đón cái tết cổ truyền, nên có thể sẽ lên truyện chậm, hoặc dừng đăng vài ngày trong dịp tết, mong các đọc giả thông cảm. Xin chân thành cảm ơn!