- Kết quả có thể đoán được, người ta chỉ khẽ vung tay, như phẩy bụi trần, toàn bộ đều bị nghiền nát.
- Đương nhiên có người không phục, tuyên bố cùng cảnh giới hoàn toàn có thể đánh bại hắn, Độ Ách Quan chẳng có gì ghê gớm, Lăng Tiêu anh tài khắp nơi.
- Nhưng vị đệ nhất nhân kia của Độ Ách Quan đã sớm có chuẩn bị, thuận thế lấy ra Cửu Trọng Đạo Tượng Đồ mang theo. Đây là một Pháp khí vô cùng huyền diệu, bên trong chứa đựng đạo tượng ở mỗi cảnh giới của để nhất nhân, lần lượt tương ứng với chín cảnh giới của Đạo Chủng cảnh.
- Vị đệ nhất nhân kia tuyên bố, không muốn bắt nạt Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chín người trên Cửu Trọng Đạo Tượng Đồ đều là người mạnh nhất ở mỗi cảnh giới của Độ Ách Quan đương đại, chứ không phải mạnh nhất lịch sử. Chỉ cần võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh có thể phá được ba tầng trong đó, hắn sẽ rút lại lời nói trước kia, và công khai xin lỗi.
Lý Duy Nhất nói:
- Hiện giờ phá được mấy tầng rồi?
Ẩn Nhị cười khổ:
- Một tầng cũng chưa phá được! Thành tích tốt nhất là Tinh Nguyệt Nô, đệ tử của Tam cung chủ, thách đấu với Đạo Chủng cảnh lục trọng… không phải thách đấu đạo tượng, mà là chân thân, cũng chính là Tạ Sở Tài, thiên kiêu của Độ Ách Quan đã nổi danh khắp thiên hạ bây giờ, nàng chỉ chặn được bảy chiêu.
- Tạ Sở Tài nói, là nể mặt Vũ Tiên Tử, nên mới chỉ dùng năm thành lực lượng. Bằng không trong vòng ba chiêu, chắc chắn có thể đánh chết nàng.
Chuyện này quả thật không hề khoa trương chút nào!
Thái Sử Bạch từng đánh giá, toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, trong cùng cảnh giới, không ai có thể chịu được một chiêu của Tạ Sở Tài mà vẫn đứng vững.
Tinh Nguyệt Nô có thể kiên trì mấy chiêu, đã là rất lợi hại rồi.
Lý Duy Nhất nói:
- Cát Tiên Đồng không ra tay sao?
Ẩn Nhị nói:
- Cát Tiên Đồng và bọn họ vừa tu hành từ Độ Ách Quan trở về, coi như là đệ tử trong quan. Chưa nói đến việc thách đấu như vậy có thắng được hay không. Cho dù thắng, vị đệ nhất cao thủ kia cũng sẽ nói, tất cả đều là công lao của Độ Ách Quan. Nếu không phải Độ Ách Quan giúp các ngươi nâng cao căn cơ, các ngươi chẳng là gì cả.
- Hiện tại, thể diện của toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều đang treo ở đó, ngay cả Ẩn Ngũ và đám người Thạch Lục Dục cũng đang xoa tay muốn thử.
Lý Duy Nhất giao sổ sách của Từ Tiên Cô cho Ẩn Nhị, bảo hắn phái Ẩn Nhân đi điều tra hai cứ điểm Đạo Giáo trên sổ sách, tốt nhất là có thể lần theo manh mối, moi ra cao tầng của Đạo Giáo ở Thành Lăng Tiêu.
- Lập tức phái tất cả người của Ẩn Môn ra ngoài, tập trung điều tra Đạo Giáo và Yêu tộc. Ba ngày sau Ẩn Nhân tập hợp, sắp xếp và tổng hợp tất cả thông tin cho ta. Nhớ kỹ, đừng đánh rắn động cỏ.
Sau khi bàn bạc với Ẩn Nhị về địa điểm tập hợp Ẩn Nhân vào tối mùng một tháng chạp, Lý Duy Nhất chuẩn bị rời đi.
- Nếu có chuyện khẩn cấp xảy ra, ta nên tìm ngươi ở đâu?
Ẩn Nhị hỏi.
Lý Duy Nhất nói:
- Tới Thái Sử gia, tìm một người tên Tả Ninh. Ngoài ra, ngươi bảo Ẩn Ngũ dẫn Lục Dục Pháp Vương, giúp ta canh chừng Vân Tụ Phường nơi Thái Sử gia tọa lạc, trọng điểm là Long Hương Sầm. Lục Dục Pháp Vương rất có thiên phú ở phương diện này.
Ở Thành Lăng Tiêu và Thái Sử gia, Lý Duy Nhất không dám để Thất Phượng ra ngoài quá lâu, có nguy cơ bị cự đầu Trường Sinh cảnh hoặc Thánh Linh Niệm Sư phát hiện.
Rời khỏi Quan Hải Lâu, Lý Duy Nhất tùy tiện tìm một thương hội lớn, mua các loại tài liệu chế phù cao cấp nhất.
Ba ngày tới, hắn chuẩn bị ở trong Thời Gian Chi Kiển nghiên cứu Thần Hành Phù và Định Thân Phù.
Bước ra khỏi cửa thương hội, đúng lúc chiều tà, ánh nắng dịu nhẹ.
- Xào xạc!
Trên đường phố náo nhiệt, một luồng âm phong lạnh buốt thấu xương thổi tới.
Trên mặt đất kết một tầng sương trắng, cờ hiệu cửa hàng bay phần phật, hàng hóa trên quầy, cùng các loại vật trưng bày bị thổi bay tứ tung.
Tiếng cười ghê rợn của trẻ sơ sinh vang vọng, không ngừng thay đổi phương hướng, vang vọng khắp cả khu phố.
Lý Duy Nhất cảm nhận được nguy hiểm, ánh mắt nhìn về đường phố phía trước. Chỉ thấy quỷ vụ màu tím đen xuyên qua cổng, như mây đen che trời lấp đất cuồn cuộn bao phủ tới.
Trong nháy mắt khiến Thành Lăng Tiêu tựa như tiên cảnh, hóa thành quỷ vực âm u.
- Lại có Quỷ Anh xuất hiện… mau trốn vào trong tiệm, khởi động trận pháp…
- Các ngươi nhìn trên cổng đá kìa, đó là… Quỷ Mẫu!
- Vị Quỷ Mẫu này khí tức thật mạnh mẽ, là nữ tử nhà nào vậy?
- Ta biết, là thiên chi kiêu nữ Tống Thanh Lý của Tây Hải Vương Phủ, nữ quan Lân Đài, một trong mấy đệ tử của Tam cung chủ.
Lý Duy Nhất nheo mắt, nhìn thấy trên cổng đá cách trăm trượng, có một bóng nữ tử tóc tai bù xù đứng đó, thân thể áo trắng vấy máu loang lổ, trong cơ thể quỷ vụ tím đen không ngừng tuôn ra.
Giống như một giọt mực nhỏ vào nước, làm mục rữa cả thế giới.
- Đây chính là Quỷ Mẫu do uống Tử Mẫu Tuyền mà dị hóa ra sao?
Bỗng nhiên tiếng cười quái dị của trẻ sơ sinh vang lên bên phải Lý Duy Nhất.
Rất bất ngờ, như đang ghé tai cười âm hiểm.
Dù Lý Duy Nhất tài cao gan lớn, cũng bị dọa giật mình, vội vàng tránh né.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi cách Lý Duy Nhất chỉ ba trượng, thân thể co giật dữ dội.
- Soạt!
Một hài nhi chỉ cao hơn thước, mặt xanh nanh dài, từ trong lòng thiếu niên nhảy lên, đáp xuống vai hắn, đôi tay nhỏ bé ôm một miếng máu thịt nhầy nhụa gặm nhấm, mượn lực bay lên mái hiên ở bên cạnh.
Thiếu niên kia máu chảy đầy đất, “bịch” một tiếng, ngửa mặt ngã xuống đất.
Lúc này Lý Duy Nhất mới phát hiện, lồng ngực thiếu niên đã bị ăn rỗng. Trên mái hiên, Quỷ Anh đang ôm trong tay là một trái tim người.
- Soạt!
Tiếng xé gió vang lên, Quỷ Anh lao thẳng về phía Lý Duy Nhất.