Thái Sử Bạch dùng pháp khí truyền âm cho Khương Ninh:
- Ân tình này, còn có cả Tây Hải Vương Phủ, giờ phút này ta phải lập tức đưa hắn đến đó. Nếu có điều gì đắc tội, xin hãy lượng thứ.
Lý Duy Nhất muốn đưa Trang Nguyệt đi cùng, nhưng nàng cực kỳ cố chấp, ra sức lắc đầu.
Trong xe, Thái Sử Bạch cất giọng nói:
- Tả Ninh, ngươi không cần lo lắng cho nàng. Nàng là thị nữ của Khương đại nhân. Nếu ngay cả chuyện nhỏ này Khương đại nhân cũng không giải quyết được, e rằng sau này Loan Đài sẽ không còn ai thật lòng đi theo nàng nữa.
Các võ tu Loan Đài như thủy triều rút lui.
Lý Duy Nhất lên xe, không đợi hắn mở lời, Thái Sử Bạch đã trách mắng:
- Chuyện lớn như vậy, tại sao ngươi không bàn bạc với ta? Nếu ta biết, thì có khả năng giải quyết riêng với Loan Đài và Khương Ninh. Bây giờ đã bày ra trước mắt mọi người, mọi chuyện chỉ có thể công tư phân minh.
Lý Duy Nhất không thể nói cho hắn sự thật, đành cười khổ:
- Chuyện thế này sao có thể nói công khai chứ?
- Tình yêu nam nữ, nàng có tình, ngươi có nghĩa, có gì mà không thể nói công khai? Nếu ngươi nói cho ta biết trước, ta nhất định sẽ giúp ngươi.
Thái Sử Bạch nghĩ nghĩ, lại nói:
- Vừa nãy nếu ngươi tin lời Khương Ninh đến Loan Đài, chắc chắn sẽ bị giam vào đại lao. Nàng muốn cứu Trang Nguyệt, nhất định sẽ ép ngươi gánh chịu tất cả, ngàn vạn lần đừng bị vẻ ngoài xinh đẹp của Khương Ninh lừa gạt, nàng ấy là người cực kỳ có thủ đoạn, tuyệt đối không yếu đuối như vẻ ngoài đâu. Hơn nữa trên người nàng có bí mật lớn, rất không đơn giản, Thái Sử Vũ còn không dám chọc vào nàng.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết, đến Loan Đài là con đường chết.
Nhưng giết hắn không phải Khương Ninh, mà là Diêu Khiêm.
Mặc dù Lý Duy Nhất có cách để không đi, nhưng vẫn rất cảm kích Thái Sử Bạch đã ra tay nghĩa hiệp. Người này thật lòng coi hắn là bằng hữu, nhưng hắn lại che giấu quá nhiều, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác hổ thẹn.
Thái Sử Bạch nói:
- Ở Nam Yển Quan, người bí ẩn bảo đứa trẻ đưa thư cho ta là ngươi phải không?
Trong lòng Lý Duy Nhất hơi chấn động, nhận ra Thái Sử Bạch chỉ là có điểm yếu về tình cảm, chứ trí tuệ không hề kém Thái Sử Vũ.
Mỗi người đều có một điểm yếu của riêng mình.
Chiếc xe từ từ chạy đi.
Vừa qua khỏi con phố vừa nãy, bên ngoài trở nên náo nhiệt ồn ào.
Lý Duy Nhất bình tĩnh thừa nhận:
- Ngươi làm sao phát hiện ra?
Thái Sử Bạch thở dài nói:
- Ban đầu ta không nghi ngờ ngươi, nhưng nếu ngươi đã sớm vào Nam Yển Quan, thì hiềm nghi của ngươi lớn nhất. Bởi vì muốn đưa phong thư này, thì phải biết trước ngày đó ta sẽ về thành. Mà ngươi trùng hợp là người biết chuyện này.
- Ngươi dẫn ta đi cứu người nhà Chu Tất Đại, mà Chu Tất Đại lại là người của Cửu Lê Tộc. Ngươi cũng là người của Cửu Lê Tộc phải không? Cửu Lê Ẩn Môn? Địa Lang Vương Quân chẳng phải nghe lệnh của Cửu Lê Tộc các ngươi sao?
Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, đối mắt với Thái Sử Bạch, sau đó từ từ gật đầu:
- Bí mật Khương Tín là trưởng lão Tà Giáo Phủ, chính là do Chu phó tổng binh nói cho ta biết, hắn đã điều tra ra rất nhiều thứ. Đáng tiếc, Khương Tín đã sớm phát hiện, khống chế người nhà của Chu phó tổng binh, ngược lại uy hiếp hắn.
Thái Sử Bạch nói:
- Vậy nên hắn không dám bẩm báo Phủ Tổng Binh?
- Nam Yển Quan toàn là tai mắt và thám tử của Thị Tòng Điện. Bẩm báo Phủ Tổng Binh, để Phủ Tổng Binh đi điều tra thê nhi hắn bị giam ở đâu sao? E rằng Phủ Tổng Binh vừa động thủ, Khương Tín đã biết tin rồi.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Bạch thiếu gia hẳn phải biết, Chu phó tổng binh cực kỳ yêu thương thê nhi, cũng có trách nhiệm của một võ tu Nhân tộc. Hắn vừa không thể từ bỏ thê nhi, lại không thể phản bội Phủ Tổng Binh, chỉ có thể nhờ cậy ngoại lực, cầu cứu Cửu Lê Tộc, bí mật điều tra tung tích thê nhi.
- Đáng tiếc… Khương Tín quá cẩn trọng, bất cứ sự việc nào ở Nam Yển Quan cũng không qua được tai mắt hắn, bị hắn ra tay trước lần nữa, dẫn dụ Loan Đài Thiếu Khanh đến, Chu phó tổng binh bị hắn đánh úp, vu khống giá họa, cuối cùng chết oan.
- Đúng vậy! Chu phó tổng binh là người của Cửu Lê Tộc, nhưng Cửu Lê Tộc chúng ta đối địch với triều đình lúc nào? Thiên hạ mười mấy năm đại chiến, Lê Châu luôn luôn ổn định.
- Trong nội bộ triều đình, con cháu của bốn Thiên Vạn Môn Đình chẳng phải là vô số sao?
- Ta dám lấy danh dự của Cửu Lê Thần ra thề, Chu phó tổng binh cả đời chinh chiến, giữ vị trí cao, nhưng tuyệt đối không hề cung cấp bất kỳ tin tức nào bất lợi với triều đình cho Cửu Lê Tộc. Các ngươi có tra được hắn làm ra chuyện phản nghịch nào không?
Lý Duy Nhất cố ý chỉ nhắc đến Cửu Lê Tộc, mà làm yếu đi Cửu Lê Ẩn Môn.
Trong mắt người ngoài, hai điều đó đều như nhau.
Nhưng chắc chắn là không giống nhau.
Thái Sử Bạch nói:
- Ta đâu có nói Chu phó tổng binh phản bội triều đình, ngươi đừng kích động như thế!
Lý Duy Nhất nói:
- Ta có kích động sao?
Thái Sử Bạch nhìn chằm chằm hắn nửa ngày:
- Thật ra Chu phó tổng binh không hề giấu giếm phụ thân về xuất thân Cửu Lê Tộc của hắn. Thời điểm hai mươi lăm tuổi hắn đã theo phụ thân làm thân binh, nếu không phải tuyệt đối tin tưởng, làm sao có thể thăng chức lên vị trí phó tổng binh? Làm sao có thể giao toàn bộ Nam Yển Quan cho hắn?
Lý Duy Nhất sớm đã liệu được điểm này, bởi vì dù Chu Tất Đại hi sinh thê nhi, cũng không hề nghĩ đến việc phản bội Thái Sử Thanh Thương, có thể thấy hắn kính trọng đối phương đến mức nào.
Trong tình huống như vậy, làm sao còn giấu được quá nhiều bí mật?
Thái Sử Bạch nắm lấy vai Lý Duy Nhất, chân thành nói:
- Ta năm nay bốn mươi mốt tuổi, lớn hơn ngươi vài tuổi, chúng ta hoàn toàn có thể kết giao huynh đệ. Vi huynh có mấy lời gan ruột, không nói ra thì không thoải mái.