Chỉ có thế lực sinh ra Võ Đạo Thiên Tử, mới đủ tư cách xây dựng quốc độ.
Sinh Cảnh chính là lấy quốc hiệu để mệnh danh.
Ma Quốc có thể khiến những thiên chi kiêu tử đỉnh cao nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh nghe mà biến sắc, đủ thấy thực lực của nó khủng bố đến mức nào. Bất kỳ thế lực nào cũng phải run rẩy vì điều đó.
Đôi mắt thăm thẳm như vực sâu của Ma Đồng rơi vào người Thái Sử Vũ:
- Một người có thực lực vô địch, có niềm tin bất bại, tại sao không thể cuồng? Ta tự cuồng ngạo, ý niệm không chướng ngại, tâm thái nhàn nhã, các ngươi lại cúi đầu, chỉ có thể như chó sủa điên cuồng, rốt cuộc là ai tâm cảnh kém hơn?
Trước đó ngồi ở bàn chính đều là những cường giả đỉnh cấp trong vòng sáu mươi năm ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nhất cử nhất động của họ, đều ảnh hưởng đến cục diện thiên hạ.
Giờ phút này mười mấy người kia không ai không giận dữ.
- Ta đến chiến ngươi.
Thái Sử Vũ vì trận chiến đêm nay, đã chuẩn bị mấy ngày.
Một cây pháp trượng pha lê xanh lam to bằng ngón tay cái, từ Linh Giới bay ra, rơi vào tay hắn.
Trên người hắn linh quang lấp lánh, xuất hiện trên không quảng trường, ở độ cao mấy chục trượng.
Hắn lơ lửng giữa hư không, thân thể rực rỡ như liệt nhật, mái tóc dài toát ra linh quang, niệm lực mênh mông cuồn cuộn, hoàn toàn khác với vẻ bất cần đời thường ngày, thể hiện phong thái Giáp Thủ của Siêu Nhiên đại tộc.
Thái Sử Bạch hơi thất thần, không ngờ đối mặt đại địch Ma Quốc, người đầu tiên đứng ra lại là đường huynh mà mình vẫn luôn không ưa.
Ma Đồng ngẩng đầu:
- Ngươi chính là Thái Sử Vũ, người được xưng niệm lực đệ nhất hân trong vòng sáu mươi tuổi ở Thành Lăng Tiêu sao? Thành thật mà nói, ở cùng cảnh giới, ta thật sự không thích giao chiến với Niệm Sư, luôn cảm thấy như đang bắt nạt người khác. Trận pháp, phù pháp, ngự trùng... đều là những chiêu thức hoa hòe lòe loẹt, chỉ đẹp mắt mà không hữu dụng. Còn về luyện khí và luyện đan, chẳng phải đều là thợ thủ công được cường giả võ đạo nuôi dưỡng sao?
- Thật vậy sao? Đánh xong rồi nói cũng không muộn.
Thái Sử Vũ cao giọng quát:
- Kính Tượng Thiên Địa, Triều Dương Chân Linh.
- Oa!
Trên đỉnh đầu hắn, trận pháp ngưng tụ thành hình, từng vòng từng vòng khuếch tán ra, bao phủ mấy dặm đất. Những trận văn màu xanh lam dày đặc lưu chuyển trong trận bàn.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Trận bàn biến mất, hóa thành mặt gương.
Bầu trời hóa gương, phản chiếu cảnh tượng Vương phủ dưới mặt đất.
Cảnh tượng trước mắt vô cùng chấn động, có cường giả kinh ngạc lên tiếng:
- Hắn đã dung hợp Kính Tượng Thiên Địa Đại Trận và Triều Dương Chân Linh Đại Trận thành một thể. Hai trận hợp nhất, ai có thể địch?
- Hai đại trận này, không giống như có thể phác họa trong thời gian ngắn. Thái Sử Vũ ít nhất đã phác họa trận pháp trong Linh Giới của mình mấy ngày rồi.
- Không ngờ... hắn đã đạt tới cấp độ Linh Niệm Sư cửu tinh!
Trong lòng Thái Sử Bạch chấn động, tu luyện niệm lực khó hơn tu luyện võ đạo rất nhiều.
Hắn vẫn cho rằng thiên phú của mình nhỉnh hơn Thái Sử Vũ một chút, hơn nữa lại cần cù hơn.
Nhưng trước sáu mươi tuổi, liệu mình có thể tu luyện đến Đạo Chủng cảnh cửu trọng không?
Gần như là không thể nào.
Đạo Chủng cảnh càng về sau, thời gian bỏ ra lại tăng gấp bội.
Thái Sử Vũ đứng giữa trung tâm mặt gương, cách không vung pháp trượng.
Trong mặt kính thiên địa, một vầng triều dương đỏ rực dâng lên, chiếu rọi bốn phương, mang theo uy thế rực rỡ, oanh kích thẳng đến Ma Đồng.
- Ha ha!
Ma Đồng như một luồng sáng phóng lên trời.
Một quyền đánh nát vầng triều dương từ trận pháp bay ra, khiến nó hóa thành vạn ngàn hỏa cầu, bay đi như sao băng.
- Đây chính là bản lĩnh nghênh chiến ta của ngươi sao? Đã nói rồi, đừng làm mấy trò hoa hòe lòe loẹt này, chẳng có ý nghĩa gì. Trước mặt cường giả võ đạo chân chính, chúng như hoa trong gương, trăng trong nước, chạm vào là tan vỡ.
Ma Đồng như Ma Thần giáng lâm, tiếng khí huyết trong cơ thể rít gào, giơ tay làm đao, như bẻ cành khô chém nát Kính Tượng Thiên Địa Đại Trận đường kính mấy dặm.
Đao khí uy lực không giảm, tiếp tục lan về phía Thái Sử Vũ.
Thần sắc Thái Sử Vũ đại biến, giờ phút này cuối cùng cũng hiểu vì sao năm người còn lại trong Lăng Tiêu Thập Tuấn đều không thể đỡ nổi ba chiêu của đối phương.
Chiến lực như thế này, đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của hắn.
- Băng Hỏa Lôi Kiếp.
Thái Sử Vũ giơ pháp trượng, một trận bàn ngưng tụ ra, giống như một tấm khiên tròn chắn trước người, phóng ra ba loại lực lượng khác nhau là băng, hỏa, lôi, muốn lấy công làm thủ.
Nhưng tất cả công kích từ trận pháp bay ra, đều như không có lực lượng, không thể cản được đao khí dù chỉ một chút.
- Ầm ầm!
Đao khí Ma Đồng bổ ra chém nát trận bàn, đánh trúng người Thái Sử Vũ.
Phù y hộ thể trên người hắn vang lên tiếng “bang bang” nổ tung, da thịt toàn thân nứt toác, hóa thành một đoàn huyết vụ.
Thấy Thái Sử Vũ sắp bị một đao cách không chém giết, Tống Ngọc Lâu hừ lạnh, trong tay áo bay ra một đạo pháp khí màu xanh, tựa như thần quang tuôn chảy, đánh tan đao quang, đao khí mà Ma Đồng vung ra.
Thái Sử Bạch thi triển thân pháp đỡ lấy Thái Sử Vũ đang trọng thương rơi xuống. Lý Duy Nhất, Tống Lân và những người khác lập tức chạy đến.
Thái Sử Vũ bị thương cực nặng, da thịt nứt toác, lồng ngực bị chém một vết đao sâu hoắm, máu tươi tuôn xối xả, trong miệng lẩm bẩm:
- Ta cứ nghĩ... ít nhất cũng có thể đấu được hơn chục chiêu...
Võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh tâm tình lạnh lẽo.
Thái Sử Vũ mang theo hai đại trận đến, chiêu thứ hai đã bị trọng thương đến mức suýt chết, thậm chí đối phương còn chưa động tới Pháp khí.
Đó thật sự là võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng sao?
Sao khoảng cách lại lớn đến thế?
Thái Sử Bạch đút đan dược cho Thái Sử Vũ, không ngừng điều động pháp khí giúp hắn trị thương:
- Người ta ở Độ Ách Quan cũng là đệ nhất nhân. Đối mặt đại địch như vậy, ngươi có thể đứng ra nghênh chiến, đã rất có cốt khí, tranh được thể diện cho Thái Sử gia.
- Ta chỉ là... nhục thân quá yếu ớt, nếu không chiêu thứ hai này nhất định đã gánh được...
Thái Sử Vũ nói.
Thái Sử Bạch nói:
- Đừng cứng miệng nữa, trị thương trước đã.
Vừa rồi Lý Duy Nhất rõ ràng nhìn thấy, đao mang Ma Đồng vung tay chém ra, cách Thái Sử Vũ vẫn còn một đoạn, sao lại chém trúng hắn trước được?
Đao pháp như thế, nếu dùng Pháp khí lợi hại để thi triển, uy năng sẽ thế nào?
Dưới Trường Sinh cảnh, liệu ai có thể đỡ được một đao này không?
Ý niệm của Đường Vãn Châu từ trong Xá Lợi Phật Tổ truyền ra:
- Xem ra Doanh Châu Đại Địa vẫn có vài nhân vật lợi hại.