Khương Ninh nói:
- Chuyện này quá hệ trọng, ta e rằng…
Lý Duy Nhất cầm đũa, bắt đầu dùng bữa:
- Nếu ngươi bẩm báo lên trên, ta coi như phản bội Đạo Giáo, chắc chắn phải chết. Ngươi bảo ta tin ngươi, giờ ta đã tin ngươi, nhưng ngươi lại muốn đẩy ta vào chỗ chết?
Khương Ninh cau chặt mày ngài, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cực kỳ giằng xé:
- Ngươi đã từ Địa Hạ Tiên Phủ bước ra, chứng tỏ tổng đàn Tà Giáo thực sự nằm dưới Phủ Châu. Giờ đây những bia mộ và nấm mồ lấy Phủ Châu làm trung tâm lan ra, chắc chắn là Âm Thi Chủng Đạo của Tà Giáo.
- Thiên hạ sắp có đại kiếp, Lăng Tiêu Cung không mau chóng nhổ tận gốc Tuy Tông, hậu quả khó lường.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta biết, sống chết của một cá nhân, so với sống chết của vô số bá tánh trong thiên hạ là không đáng nhắc tới. Nhưng lẽ nào ta đáng chết?
- Ngươi… Haizz!
Khương Ninh lo lắng khôn nguôi, lại nhìn danh sách trong tay:
- Phần danh sách này là gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta không hiểu nhiều lắm, chỉ biết có không ít cao thủ triều đình thăm dò Địa Hạ Tiên Phủ, bị Thần Giáo bắt giữ. Giờ có ba mươi người được thả về, nhưng không biết là ba mươi người nào. Ta muốn tìm ra bọn họ thanh lý, làm một số việc vì bách tính thiên hạ trong khả năng của mình.
Đôi mắt Khương Ninh sáng lên, cảm thấy dường như Lý Duy Nhất không hề thay đổi.
Thần sắc của Lý Duy Nhất nghiêm túc, hạ thấp giọng:
- Kế hoạch của ta là thế này! Trong cơ thể ta có Tử Vong Linh Hỏa, không thể trực tiếp nói ra bí mật Tuy Tông là thế lực của Đạo Giáo. Nhưng có thể châm ngòi thế lực trong Đạo Giáo, mượn tay Đạo Giáo trừ khử Tuy Tông.
Khương Ninh gật đầu:
- Coi như là một trong những cách phá cục, nhưng thực hiện ắt khó như lên trời. Ngươi ở trong nội bộ triều đình và Tuy Tông, nhất định phải có trợ thủ đắc lực mới được.
- Cửu Lê Ẩn Môn có người trong nội bộ Tuy Tông, giữ chức vụ cao.
Lý Duy Nhất nói.
Khương Ninh nói:
- Nhưng nội bộ triều đình, chỉ dựa vào Trang Nguyệt thì không thành việc.
Lý Duy Nhất nói:
- Vậy còn có thể tìm ai? Thái Sử Bạch?
- Thái Sử gia phụ trách phòng vụ, e rằng không giúp được gì nhiều. Hơn nữa ngươi và Thái Sử Bạch, thật sự có giao tình sâu đậm như thế? Thật sự không hề bận tâm chút nào về thân phận Thần Tử Tà Giáo của ngươi sao? Có thể hoàn toàn tin tưởng ngươi?
Khương Ninh nói.
Lý Duy Nhất nói:
- Cát Tiên Đồng thế nào?
- Vẫn không bằng Thái Sử Bạch.
Khương Ninh nói.
Lý Duy Nhất phiền muộn, vùi đầu ăn cơm:
- Ta sẽ nghĩ cách khác.
Khương Ninh nghiêm nghị nhìn hắn, thấy hắn hoàn toàn không hiểu ra sao, cuối cùng không nhịn được nói:
- Không xem xét ta sao?
- Khương đại nhân đương nhiên là lựa chọn hàng đầu của ta, luận giao tình, luận trí tuệ, luận năng lực, luận nhân phẩm, đều không có gì đáng chê. Duy chỉ có một điều khiến ta khá lo lắng.
Lý Duy Nhất nghiêm mặt nói:
- Ta nghe Dương Thanh Khê nói, Nhị cung chủ có ý muốn ban hôn cho Diêu Khiêm để thu phục Tuy Tông. Mà đối tượng ban hôn chính là đích nữ Khương gia ngươi. Tuy Tông và Khương gia liên hôn thì có thể nhanh chóng hòa nhập triều đình, tránh bị công kích và chèn ép…
Không đợi hắn nói xong, Khương Ninh nói:
- Vô căn cứ, ta chưa từng nghe nói đến chuyện này.
Lý Duy Nhất nói:
- Lời này xuất phát từ Dương Thần Cảnh, hẳn là không giả. Có lẽ do ngươi đi Độ Ách Quan, nên chuyện này mới bị trì hoãn. Diêu Khiêm dưới sáu mươi nhập Trường Sinh, nhân phẩm, dung mạo, thiên tư, cử chỉ, đều là nhất phẩm thiên hạ, ta không rõ trong lòng ngươi rốt cuộc nghĩ gì, cho nên…
Bốp!
Khương Ninh đập danh sách xuống trước mặt hắn:
- Ngươi không biết trong lòng ta nghĩ gì, nhưng ta biết trong lòng ngươi nghĩ gì. Giống như câu ngươi đã hô lên ở Nam Yển Quan, cái gì mà tình lang giúp đỡ, giờ suy nghĩ lại, e rằng lúc ấy trong lòng các hạ rất không dễ chịu.
Phụt!
Lý Duy Nhất không nhịn được, toàn bộ trà vừa uống phun hết xuống đất.
Sau đó giả vờ trấn tĩnh, hắn nói:
- Ngươi nghĩ ta ghen sao? Phải, danh tiếng của Vũ Tiên Tử rất lớn, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, bao nhiêu nam tử vì ngươi mà đêm không ngủ được, nhưng vị hôn thê Hồng Đình của ta đâu có kém? Khoác đạo bào như tiên tử giáng trần, cầm quạt lông lại anh tư phóng khoáng. Điểm nào thua kém ngươi?
Khương Ninh không còn hứng tiếp tục nói chuyện, đeo mạng che mặt, mặc Pháp khí Dạ Hành Y, chuẩn bị rời đi:
- Trong chuyện đối phó Tuy Tông này, ta có thể giúp ngươi, yêu cầu của chúng ta là giống nhau. Khi cần ta giúp, cứ bảo Trang Nguyệt hoặc Trang gia gia chuyển lời cho ta là được.
- Giờ thì có một chuyện rồi!
Lý Duy Nhất vừa lật xem danh sách trong tay, vừa nói:
- Ngày mai giờ Dậu sáu khắc, ngươi tìm cách mời một nhân vật lợi hại trong Loan Đài đi bái phỏng Diêu Khiêm.
- Không còn gì nữa sao?
Khương Ninh hỏi.
Lý Duy Nhất nói:
- Diêu Khiêm lợi hại đến nhường nào, giao thủ với hắn không thể để lộ quá nhiều dấu vết. Bằng không sẽ phản tác dụng.
Khương Ninh bước ra khỏi cửa viện, nâng đôi mắt hạnh nhìn bầu trời sao trên đầu, thở dài khe khẽ, có thể cảm nhận được sự gian nan khi sinh tồn trong kẽ hẹp của Lý Duy Nhất.
Đối mặt với những quái vật khổng lồ như Tuy Tông và Tà Giáo, hắn lại còn có thể gượng cười.
- Cả thế gian ca ngợi, cũng chẳng thêm khuyến khích. Cả thế gian chê bai, cũng chẳng hề nản lòng.
Tiềm Long Đăng Hội, danh tiếng lừng lẫy.
Tổ Điền bị phế, nhưng kiên cường bất khuất.
Nhân sinh đại kiếp, không đổi sơ tâm.
Bóng dáng Khương Ninh mảnh mai thon dài dần dần khuất xa, chìm vào trong màn tuyết bay lất phất.
Tiếp theo sẽ là một cuộc đấu tranh gian nan và nguy hiểm.
Lý Duy Nhất ăn hết chỗ cơm còn lại, thấy tuyết lớn sắp đến, bèn hô:
- Trang Nguyệt, dọn cho ta một gian phòng, tối nay ta ở lại chỗ ngươi!
Thật sự quá mệt mỏi, đêm đó hắn ngủ cực kỳ yên ổn.
Đến trưa ngày hôm sau mới thức dậy, mở cửa phòng và trận pháp, gió lạnh gào thét thổi vào, bầu trời xám xịt.
Trong viện vang lên tiếng búa đập nặng nề.
Lý Duy Nhất đi xuống gác, lần theo tiếng động.
Nhìn thấy lão nhân tóc bạc chân què đêm qua đang cởi trần, tay giơ búa sắt ra sức đập.
Bên cạnh là một đống Pháp khí bị hư hỏng.
Lão nhân đang nung chảy lại chúng, đập thành từng khối sắt.
- Trang gia gia!
Lý Duy Nhất gọi một tiếng, chuẩn bị từ biệt rời đi.
Trang lão đặt chiến chùy trong tay xuống, mặt mày gầy gò, nhưng toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, long tinh hổ mãnh cười nói:
- Trang Nguyệt đi Loan Đài rồi! Đừng vội đi, nói chuyện chút được không?
- Được.
Lý Duy Nhất nói.
- Hôm nay không ăn ở nhà, chúng ta ra quán.
Trang lão dẫn Lý Duy Nhất ra ngoài, chân phải khập khiễng, bước đi trên lớp tuyết dày nửa thước.
Lý Duy Nhất muốn dìu, nhưng hắn từ chối.
Hắn cười nói:
- Năm đó huyết chiến Thương Nguyên, cả cái chân bị đứt lìa, sau này tuy có nối lại, nhưng huyết nhục gân cốt bị lực lượng Yêu tộc phá hoại nghiêm trọng, không cách nào hồi phục hoàn toàn.
- Trang gia gia là Tây Hải Nô sao?
Lý Duy Nhất đã sớm nhận ra tu vi của Trang lão cực cao, tuyệt đối đã tu luyện ra Đạo Quả.
Trang lão gật đầu:
- Ở Thanh Vân Phường, phần lớn đều là lão binh của Tây Hải Nô, cũng giống ta, không tàn tật thì tu vi nửa phế. Cũng may vẫn còn chút tác dụng, có thể nung chảy lại Pháp khí.
- Nguyên liệu luyện chế Pháp khí vô cùng quý giá. Như chiến đao Nô Mã Trảm của Tây Hải Nô, phải dùng kim loại cực mật từ khoáng mạch ở Trầm Sơn.
- Pháp khí của binh lính bình thường, dùng Trầm Sơn Hắc Thiết luyện chế. Nô Mã Trảm cấp Bách Tự Khí, thì phải dùng Trầm Sơn Mặc Đồng. Thiên Tự Khí thì phải dùng Trầm Sơn Huyền Ngân.
- Nhưng Vận Châu, nơi có Trầm Sơn Khoáng Mạch, nghìn năm trước đã bị Vong Giả U Cảnh thôn phệ. Vào trong khai thác, phải trả giá rất lớn.
Đến một quán mì cách cổng Minh Luân Lý không xa, Trang lão gọi hai bát mì nước.