Hắn rất muốn leo lên đỉnh Phượng Các, lôi người đứng đầu thiên hạ vẫn bế quan không ra kia, để nàng nhìn xem tội lỗi mà mình đã gây ra.
Lý Duy Nhất rốt cuộc là người không chịu thua, vĩnh viễn tràn đầy đấu chí, vừa nói xong lời nản lòng, lập tức quay người trở lại địa lao, mang ra hai vị Quỷ Mẫu mới dị hóa chưa lâu, tu vi khá cao.
Hắn dùng niệm thuật thanh tâm phá tà, sau đó dùng niệm lực Kim Ô Hỏa Diễm để luyện hóa.
- Người thứ tư rồi! Nhưng không cách nào đảm bảo có thể cứu sống, hắn nói sẽ cố gắng hết sức.
Thái Sử Vũ chắp tay sau lưng, cảm thán:
- Vốn dĩ ta luôn đề phòng hắn, cảm thấy cách nói hắn là Tứ Thần Tử của Tà Giáo không phải là không có căn cứ. Nhưng tinh thần đấu chí của hắn khiến ta khâm phục.
- Mớ hỗn độn lớn thế này, ngay cả ta cũng muốn rút lui, vậy mà hắn lại có thể đương đầu với khó khăn. Sự dẻo dai và gánh vác như vậy, làm sao có thể đầu quân cho Tà Giáo?
Khương Ninh không bình phẩm gì, chỉ lẳng lặng đứng đó chờ đợi. Lý Duy Nhất là người thế nào, nàng hiểu rõ hơn ai hết.
Lý Duy Nhất kết thúc luyện hóa, thu hồi linh quang, nhìn về phía tiên tử đang đứng dưới bóng cây, nặn ra nụ cười:
- Thu hoạch tối qua thế nào?
Khương Ninh hỏi:
- Thắng lợi hoàn toàn, cá lọt lưới cực ít. Ngươi nói xem, ta nên cảm tạ ngươi thế nào?
Lý Duy Nhất nói:
- Mời ăn sáng?
Khương Ninh nói:
- Được! Ngươi chọn chỗ, ta trả tiền.
Thái Sử Vũ nghe không hiểu bọn họ đang nói gì, nhưng rất yên tâm về bọn họ, cả hai đều là người biết chừng mực.
Hắn nói:
- Đừng chọn nữa, ăn ngay tại Thái Thường Tự đi. Vũ Tiên Tử, ngươi đã vào đây rồi, e rằng tạm thời không ra ngoài được.
Lúc Khương Ninh đi vào đã nhận ra bầu không khí khác thường, nàng hỏi:
- Tối qua thẩm vấn ra được cái gì sao?
Tiếng bước chân vang lên.
Thái Sử Bạch rảo bước đi tới, áo giáp trên người đầy máu tươi, không kịp thay y phục đã vội chạy tới Thái Thường Tự. Vừa rồi hắn đã đi kiểm tra tình trạng của Long Hương Sầm, biết nàng bị ép uống Tử Mẫu Tuyền.
Thái Sử Vũ thấy bộ dạng muốn hưng sư hỏi tội của hắn, bèn mở miệng trước:
- Ngươi cứ nói xem, ta có giữ mạng cho nàng đến sáng không? Chỉ uống một bát Tử Mẫu Tuyền thôi mà, biết đâu sang năm ngươi lại có không một đứa con.
Thái Sử Bạch nói:
- Ngươi nhìn ta bây giờ giống đang nói đùa lắm sao?
Thái Sử Vũ tắt nụ cười:
- Ngươi không muốn biết nàng đã khai ra cái gì à?
- Ta không nghe ngươi nói.
Thái Sử Bạch nhìn sang Lý Duy Nhất:
- Ngươi nói cho ta biết đi, ta tin ngươi. Ngươi sẽ không lừa ta đúng không? Cho nên hôm qua nàng lại lừa dối ta?
Lý Duy Nhất than thở:
- Tình cảm chân thành và chung thủy không có lỗi, nhưng nàng không xứng.
Thái Sử Bạch bình tĩnh hơn Lý Duy Nhất tưởng tượng, hắn trầm tư giây lát rồi gật đầu:
- Rốt cuộc Thái Thường Tự đã xảy ra chuyện gì? Sau khi ta vào đây, phát hiện vẻ mặt mỗi người đều vô cùng nghiêm trọng. Cường giả Thệ Linh bị diệt trừ, lẽ ra phải là tin tức phấn khởi lòng người mới đúng.
Lý Duy Nhất cười khổ không nói.
Tâm trạng Thái Sử Vũ rất khó chịu, cảm thấy Thái Sử Bạch có thành kiến quá sâu với mình:
- Xảy ra chuyện lớn rồi! Biểu muội ngươi khai ra, sự kiện Quỷ Anh không đơn giản như hiện tại, tình hình còn đáng sợ hơn gấp mười, gấp trăm lần. Tối qua lão đầu tử đã vào cung gặp Tam cung chủ, đến giờ vẫn chưa về.
Thái Sử Bạch và Khương Ninh là lực lượng thế hệ mới trong triều đình, dám đánh dám liều, hơn nữa tinh thần trách nhiệm cực mạnh.
Nghe thấy lời này, sắc mặt cả hai đều thay đổi.
Lý Duy Nhất nhắc nhở một câu:
- Thái Sử đại nhân đã hạ lệnh phong khẩu, sẽ bị tru di cửu tộc đấy.
- Nếu ông ấy tru di cả chính mình thì ta cũng hết cách.
Thái Sử Vũ không hề kiêng dè, sau đó kể lại toàn bộ thông tin Long Hương Sầm đã khai báo mà không giấu giếm chút nào.
Ngay sau đó, hắn mắng Thái Sử Bạch:
- Nhìn cái bộ dạng kinh hãi của ngươi kìa, thế đã bị dọa rồi sao? Không chuốc Tử Mẫu Tuyền cho nàng thì nàng có chịu nói ra bí mật này không? Giờ không trách chúng ta nữa chứ?
Toàn thân Thái Sử Bạch run rẩy, giận dữ nói:
- Giờ là lúc truy cứu trách ai sao? Ngươi có phân biệt được nặng nhẹ không? Ngươi có biết điều này có nghĩa là gì không? Xảy ra chuyện lớn rồi, thiên hạ xảy ra đại sự rồi!
Khương Ninh không dám tin vào tất cả những điều này, nhìn về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu.
Khương Ninh nói:
- Ta phải lập tức về Loan Đài.
Thái Sử Vũ nói:
- Ngươi không ra được đâu! Hơn nữa tối qua những nhân vật hàng đầu trong thành chắc chắn đều đã được triệu vào cung nghị sự. Từ từ chờ đi, vội cũng vô dụng. Đi ăn sáng trước đã?
Thái Sử Bạch nói:
- Ngươi còn nuốt trôi được à?
Thái Sử Vũ nói:
- Nếu ngươi nuốt không trôi thì đi hỏi lại biểu muội ngươi xem, biết đâu nàng còn biết thêm vài thông tin hữu ích.
- Đi thì đi.
Thái Sử Bạch vừa chạy tới đó, trong cung liền có cự đầu Trường Sinh cảnh đến, mang Long Hương Sầm đi.
Mãi đến chập tối, Thái Sử Thanh Sử mới lê tấm thân mệt mỏi trở lại Thái Thường Tự, giống như cái xác không hồn, tựa hồ đã cạn kiệt tinh khí thần.
Long Hương Sầm cũng được khiêng về, trạng thái uể oải.
Thái Sử Vũ và Thái Sử Bạch lập tức đi vào nha môn hỏi thăm, hai huynh đệ vô cùng quan tâm đến kết quả thương nghị của triều đình.
Không lâu sau.
Trong nha môn, ba người xảy ra tranh cãi kịch liệt.
- Hồ đồ, triều đình sắp vong rồi!
Thái Sử Bạch nổi giận.
Giọng Thái Sử Vũ vang lên:
- Phụ thân, mọi người đang sợ cái gì chứ...
Có người kích hoạt tràng vực niệm lực, ngăn cách âm thanh, không thể nghe thấy nội dung tranh cãi nữa.
Lý Duy Nhất và Khương Ninh đợi ở đằng xa, cổng lớn và trận pháp của Thái Thường Tự đã mở, không thể phong tỏa mãi được.
Sau khi đăng ký báo cáo thì có thể ra ngoài.
Không lâu sau, cửa lớn nha môn mở ra.
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên, Thái Sử Vũ và Thái Sử Bạch bị một mảng linh quang hất bay ra ngoài.
- Cút!
Trong phòng, Thái Sử Thanh Sử mất đi hàm dưỡng ngày thường, quát lớn một tiếng.
Thái Sử Vũ và Thái Sử Bạch ở bên ngoài đều là những nhân vật phong quang vô hạn, một người là Giáp Thủ, một người là Giáp Thứ, nhưng giờ phút này đều mặt mày xám xịt, đầy vẻ căm phẫn.
Lý Duy Nhất và Khương Ninh rảo bước tiến lên, hỏi thăm tình hình.
Hốc mắt của Thái Sử Bạch đỏ hoe, hai nắm đấm siết chặt, vừa giận vừa tức:
- Nhị thúc nói, triều đình đã bàn bạc suốt một ngày một đêm, suýt chút nữa đánh nhau ngay trên triều đường. Nhưng bên phía Lục Niệm Thiền Viện có một luồng lực lượng không thể chống lại, chư công cuối cùng quyết định, tạm thời từ bỏ...
Khương Ninh lạnh giọng hỏi:
- Cái gì gọi là tạm thời từ bỏ?
Thái Sử Bạch nói:
- Tạm thời từ bỏ chính là giả vờ như không biết, coi đây là thông tin sai lệch. Rất nhiều người cho rằng Tử Mẫu Tuyền không thể nào có vấn đề ngay từ đầu, là thủ đoạn Yêu tộc mê hoặc lòng người. Lời nói của một tiểu bối căn bản không có độ tin cậy.
Lý Duy Nhất híp mắt lại, hiểu được vì sao bọn họ lại tức giận:
- Giả câm giả điếc có thể giải quyết vấn đề sao, ngộ nhỡ bùng phát thì làm thế nào?
Thái Sử Bạch nói:
- Nhị thúc nói, mấy ngày tới triều đình sẽ bàn lại việc này, nghĩ ra một biện pháp giải quyết thỏa đáng. Có thể sẽ tổ chức riêng một đội quân, trước khống chế những người có liên quan đến Tử Mẫu Tuyền, một khi dị hóa xảy ra trên quy mô lớn thì tiêu diệt ngay lập tức.
Khương Ninh hỏi:
- Đây mà tính là biện pháp sao?
Lý Duy Nhất nói:
- Nếu triều đình không tra ra vấn đề cụ thể của Tử Mẫu Tuyền nằm ở đâu, vậy khả năng bùng phát toàn diện tuyệt đối không nhỏ. Ngươi vừa nói, lực lượng không thể chống lại là gì?
Thái Sử Vũ đã bình tĩnh lại, than thở:
- Dường như bên phía Lục Niệm Thiền Viện có liên quan đến Ma Quốc, nhưng phụ thân ta không dám nói nhiều, chỉ bảo việc này ngay cả Tam cung chủ cũng bất lực.
- Trước mắt, chiến sự Tây Cảnh sắp bùng nổ.
- Thủ đoạn quỷ dị của Tà Giáo đã khiến vùng đất mấy châu, lãnh thổ vạn dặm mọc đầy bia mộ và gò mả. Âm Thi Chủng Đạo, sắp quét qua toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh rồi.
- Nếu trong tình huống không có bằng chứng xác thực lại gây thù chuốc oán với Ma Quốc, đối phương ắt sẽ lấy đó làm cái cớ, tham gia vào cuộc chiến chia cắt triều đình. Ai dám vì một câu nói của tiểu bối mà ra tay đánh nhau với người của Ma Quốc?
- Ngộ nhỡ là mưu kế của Loan Sinh Lân Ấu và Yêu tộc thì sao?