Vạn niệm thành tro (1)

Thánh Anh, là một trong những kẻ gieo rắc tai ương trong đại kiếp nạn Vong Giả U Cảnh thôn phệ Sinh Cảnh từ ngàn năm trước.

Suốt ngàn năm qua, hắn luôn là đại địch của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, thường xuyên tạo ra những cuộc sát lục ngập trời, là Thệ Linh mà Ngọc Dao Tử muốn trừ khử nhất.

Sự kiện Quỷ Anh vừa bùng phát, Nhị cung chủ và Tam cung chủ đã nhận ra một vài manh mối, suy đoán việc này là do Thánh Anh làm.

Một cường giả bực này ngã xuống, đừng nói Tinh Nguyệt Nô, một khi tin tức truyền ra ngoài, võ tu toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều sẽ chấn kinh.

Lý Duy Nhất nói:

- Có lẽ Thánh Anh đã chết từ lâu, ở trình độ Siêu Nhiên, hẳn là có một đoạn bí ẩn mà chúng ta không biết. Mau đi bẩm báo Tam cung chủ, Ma Đồng mới là hạch tâm của mọi chuyện.

Tinh Nguyệt Nô hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề, bởi điều này gián tiếp chứng minh, những thứ Long Hương Sầm khai ra rất có khả năng là thật.

Sự kiện Quỷ Anh bùng phát đại khái trùng khớp với thời gian Ma Đồng đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Lấy tu vi Đạo Chủng cảnh cửu trọng của hắn, dựa vào cái gì có thể ảnh hưởng đến nhiều nữ nhân từng uống nước Tử Mẫu Tuyền như vậy, khiến các Siêu Nhiên cũng bó tay không biện pháp?

Chỉ có thể giải thích, bản thân Tử Mẫu Tuyền đã có vấn đề.

Rất có thể, Tử Mẫu Tuyền chính là thứ Đại cung chủ đoạt được từ chỗ Thánh Anh.

Thánh Anh tử, Ma Đồng xuất.

Có thể thấy, giữa Ma Đồng và Thánh Anh tất có mối quan hệ phi phàm nào đó, cho nên mới có thể ảnh hưởng đến Tử Mẫu Tuyền.

Tinh Nguyệt Nô chạy tới bên ngoài Ma Thần Phủ, nơi đây đã bị quân đội đoàn đoàn bao vây.

Nhìn về phía trước, thiên địa quanh Ma Thần Phủ bị trận pháp, kinh văn, hà quang bao phủ, giải phóng lực lượng khủng bố, không người nào có thể tới gần.

Nàng cao giọng bẩm báo:

- Sư tôn! Tạ Sở Tài đã khai ra, Thánh Anh tử, Ma Đồng xuất, hạch tâm của hết thảy đều nằm trên người Ma Đồng. Đệ tử xin lệnh, không tiếc bất cứ giá nào, truy nã toàn thành.

Trong Ma Thần Phủ không có tiếng hồi đáp.

Tam cung chủ đang đối dịch, sắc mặt ngưng trọng:

- Nếu ta không đoán sai, Thánh Anh đã chết được hai mươi hai năm rồi phải không? Là ngươi và sư tỷ liên thủ trảm sát hắn. Sư tỷ lấy đi Tử Mẫu Tuyền, mà ngươi mang đi Ma Đồng, họa căn chính là gieo xuống từ lúc đó.

Cách đó mười bước, lão giả của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc kia run lẩy bẩy, mặt sắp dán xuống đất.

Tạ Sở Tài tiết lộ cơ mật bực này, toàn bộ Thần Thánh Hắc Ám gia tộc đều sẽ gặp đại họa.

Hư ảnh ngồi đối diện Tam cung chủ hai ngón tay kẹp quân cờ, thản nhiên nói:

- Xem ra Tam cung chủ rất rõ ràng, không có chứng cứ mà động vào người của ta, cái giá phải trả là Lăng Tiêu Cung các ngươi không thể chịu đựng nổi.

Thanh âm của Tam cung chủ lạnh xuống:

- Ngươi rốt cuộc đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh làm gì?

Hư ảnh kia nói:

- Đều nói trong ba đại cung chủ của Lăng Tiêu Cung, Tiên Mẫn cứng rắn nhất, nhưng ta thấy ngươi mới là kẻ có đảm phách nhất, không ngờ dám nói chuyện với bản tọa như thế.

Ngón tay của Tam cung chủ khẽ nâng, tức thì trên bầu trời, chín con Cổ Tiên Cự Thú gào thét, vạn ngàn trận văn tựa như tinh hải chìm nổi.

Hư ảnh kia khẽ thở dài:

- Trước kia xem thường ngươi rồi! Chơi một trò chơi không? Ta cho Lăng Tiêu Cung các ngươi một cơ hội, chỉ cho phép kẻ cùng cảnh giới ra tay, trong nửa tháng, nếu có thể bắt được Ma Đồng, coi như ta thua, ta sẽ nói cho ngươi một bí mật tuyệt đối đáng giá. Nhưng nếu không bắt được, vậy thì không còn cách nào, chỉ trách võ tu Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh các ngươi không đủ mạnh. Trò chơi này đủ công bằng chứ?

Tam cung chủ đáp:

- Thái tử điện hạ thật sự cảm thấy mình ngăn được Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận do Vụ sư để lại sao?

- Từ trong đánh ra, trận thế không phá. Từ trong đánh trong, lưỡng bại câu thương.

Hư ảnh kia nói.

Tam cung chủ nói:

- Có lẽ là ngươi chết, ta thương thì sao?

- Ngươi thật sự cảm thấy Kỳ Lân Trang và Thanh Loan không ẩn thân trong bóng tối, chờ thời hành động? Ngươi thật sự cảm thấy, đám quan viên dưới trướng Lăng Tiêu Cung các ngươi đều dám đối địch với Ma Quốc? Sẽ toàn lực ủng hộ ngươi? Ta nghĩ, Tiên Mẫn đã trên đường trở về, đợi nàng về thì phần thắng của ngươi mới lớn hơn một chút.

Hư ảnh kia nói.

Dưới Địa Ma Tùng, một địa lao mở ra, trong một giáp gần đây, những cao thủ tà đạo, cường giả Yêu tộc, Thệ Linh hung sát bị trấn áp ở Lục Niệm Thiền Viện hóa thành từng hư ảnh, lao về các phương vị của Thành Lăng Tiêu.

Có người cố ý thả bọn hắn để gây ra hỗn loạn.

Giọng nói của Tam cung chủ vang vọng khắp Thành Lăng Tiêu:

- Quân đội không cần đóng quân ở Lục Niệm Thiền Viện nữa, toàn lực truy nã đám tà ma ngoại đạo này, giết bất luận tội. Võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng toàn thành nghe lệnh, tìm kiếm Ma Đồng, có thể giết có thể giam. Bất luận là ai, trong vòng mười lăm ngày hạ được hắn, sẽ ban Vạn Tự Khí, Lân Đài Lệnh, thưởng ba ngàn vạn Dũng Tuyền Tệ.

Vùng thành vực xung quanh Lục Niệm Thiền Viện tiếng giết ngợp trời.

Quân đội và đám tà tu vừa thoát khốn giao phong kịch liệt.

Nghe thấy pháp lệnh này của Tam cung chủ, tâm tình của bọn người Lý Duy Nhất, Khương Ninh, Thái Sử Vũ trong nháy mắt nặng nề hơn gấp mười lần, như có núi lớn đè nặng, khó lòng thở dốc.

Rút quân đội đi, hiển nhiên là vì tồn tại trong Thiền Viện kia căn bản không phải đám quân đội này có thể đối phó.

Hạn chế võ tu đối phó Ma Đồng ở Trường Sinh cảnh nhất trọng, rõ ràng là Tam cung chủ dù nắm giữ Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận cũng phải thỏa hiệp.

Sau khi xuống núi, vẫn có một luồng thế lực triều đình bám sát sau lưng Lý Duy Nhất, mắt nhìn chằm chằm.

- Lên xe đi, ta đích thân tiễn ngươi ra khỏi thành. Ngươi còn ở lại Thành Lăng Tiêu thì quá nguy hiểm!

Thái Sử Vũ bước lên xe, ngồi vào vị trí đánh xe, dùng cách này để biểu đạt thái độ của mình.

Sự thất vọng của Lý Duy Nhất với triều đình đã đến cực điểm. Không ngờ bọn hắn đã suy yếu đến mức này, ngay cả trong Thành Lăng Tiêu cũng không có khả năng khống chế tuyệt đối.

Thế này còn cứu vãn được sao?

Lý Duy Nhất nhìn về phía Ẩn Cửu, truyền âm:

- Bảo Ẩn Nhất lập tức thả Tư Không Kính Uyên, nói với Chuyết lão, dẫn dắt tất cả Ẩn nhân thoái lui.

Đi!

Đây là ý niệm duy nhất của Lý Duy Nhất lúc này.

Đi tới trước xe, Lý Duy Nhất nhìn Khương Ninh, muốn đưa nàng cùng rời đi.

Khương Ninh có thể hiểu được tâm tư của Lý Duy Nhất lúc này, cảm nhận được sự thất vọng của hắn, nhưng thân là người trong triều đình, hưởng bổng lộc triều đình, sao có thể rời đi khi triều đình lâm nguy?

- Ta tới giúp các ngươi cản bước đám người này! Hy vọng tương lai... còn có ngày gặp lại.

Khương Ninh cầm Kinh Vũ Kiếm, cùng huynh muội Tống gia xoay người bước đi, đón đánh đám võ tu triều đình kia.

Chát!

Thái Sử Vũ vung trường tiên, quất mạnh vào dị thú kéo xe.

Xa giá nhanh chóng chạy đi.

Lý Duy Nhất không ngồi vào trong xe, mà ngồi ngay bên cạnh Thái Sử Vũ, một mực trầm mặc không nói, đang cân nhắc có nên nói hết bí mật mình biết ra không.

Thứ duy nhất còn lo ngại chính là Nghiêu Thanh Huyền.

Tâm tình của Thái Sử Vũ cũng chẳng dễ chịu gì, nhìn phía trước nói:

- Ta cũng rất khó chịu, triều đình sao có thể nhu nhược như thế? Nhưng ta cũng có thể hiểu được sự e ngại của Tam cung chủ, ta đoán, trong Lục Niệm Thiền Viện tuyệt đối là đại nhân vật đỉnh tiêm của Ma Quốc, loại mà tuyệt đối không thể giết.

- Trong Thành Lăng Tiêu, e rằng đã có một số người nộp đầu danh trạng rồi, Ma Quốc chính là đường lui của bọn hắn. Cho nên mới phái người ám sát ngươi, muốn bắt ngươi, đều là vì tận lực nịnh bợ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters