Các phương mưu tính (1)

Lý Duy Nhất nói:

- Lẽ nào vị kia của Ma Quốc cho rằng, ta đối phó Tạ Sở Tài là ý của Thần Giáo? Là Thần Giáo muốn đưa hắn ra ánh sáng?

- Ngươi chỉ mới thấy được bề nổi mà thôi! Tại sao trong pháp lệnh của Tam cung chủ lại nhấn mạnh chỉ có võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng mới được ra tay?

An Nhàn Tĩnh nói.

Lý Duy Nhất quả thực chưa từng suy nghĩ vấn đề này.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Ngươi nghĩ, võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng của triều đình có mấy người? Có thể là đối thủ của Ma Đồng sao? Chỉ dựa vào Diêu Khiêm và Tống Ngọc Lâu?

Lý Duy Nhất hít một hơi khí lạnh, kinh hãi nói:

- Mục tiêu thật sự của bọn họ là Tả Khâu Môn Đình?

Phải biết ở Tiềm Long Đăng hội, hai mươi viên Trường Sinh Đan mà Độ Ách Quan mang ra, Tả Khâu Môn Đình giành được nhiều nhất.

Hai năm sau đó, mỗi năm Độ Ách Quan đều đưa cho Tả Khâu Môn Đình ba viên Trường Sinh Đan để giúp Tả Khâu Môn Đình thu nạp anh tài thiên hạ.

Nói cách khác.

Dưới trướng Tả Khâu Môn Đình có nhiều võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng nhất.

Bao gồm cả Tả Khâu Lệnh, người có chiến lực phi phàm trong cùng cảnh giới.

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Vị kia của Ma Quốc thỏa hiệp, cố nhiên là vì uy lực của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận không thể lường được, không thể không lùi bước. Ma Đồng lại là một trong những đệ tử kiệt xuất nhất của Độ Ách Quan, Tả Khâu Môn Đình đối phó hắn, làm sao ăn nói với Độ Ách Quan? Làm sao xứng đáng với sự ủng hộ của Độ Ách Quan?

- Tả Khâu Môn Đình không đối phó Ma Đồng thì làm sao ăn nói với thiên hạ?

Lý Duy Nhất nói:

- Thảo nào thời gian đối phó Ma Đồng lại kéo dài tới mười lăm ngày, hóa ra là sợ Tả Khâu Môn Đình không kịp điều động nhân thủ. Thật là một dương mưu hiểm độc!

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Tại sao Tam cung chủ lại đồng ý? Bởi vì nàng cũng muốn kéo Tả Khâu Môn Đình vào ván cờ Thành Lăng Tiêu này, giúp triều đình đối phó với nguy hiểm. Có thể nói, vị kia của Ma Quốc đã đưa ra một cái giá mà nàng không thể từ chối.

Lý Duy Nhất nói:

- Vị kia của Ma Quốc là muốn nhân cơ hội chia rẽ Độ Ách Quan và Tả Khâu Môn Đình? Ma Quốc rốt cuộc muốn ủng hộ Kỳ Lân Trang thành lập Yêu Quốc, hay muốn ủng hộ Đạo Giáo thành lập Đạo Cảnh?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Đều có khả năng.

Ánh mắt Lý Duy Nhất lóe lên:

- Vậy sao chúng ta không đổ trách nhiệm lên người Yêu tộc?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Đây chính là điều ta muốn nói với ngươi! Chuyện này là do Loan Sinh Lân Ấu bày mưu, là Long Hương Sầm tiết lộ bí mật, tất cả đều là tính toán của Yêu tộc, ngươi chỉ bị Khương Ninh lợi dụng tình cảm mà thôi. Ta sẽ đệ trình lời giải thích này lên cao tầng của Ma Quốc và Thần Giáo.

- Ngươi đi giết Khương Ninh đi, mọi chuyện sẽ được che đậy.

Lý Duy Nhất sững sờ.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Biết ngay là ngươi không xuống tay được! Thanh Huyền, ngươi là sư tôn của hắn, ngươi giúp hắn đi?

- Được!

Nghiêu Thanh Huyền nói.

Lý Duy Nhất ngăn Nghiêu Thanh Huyền lại:

- Được cái gì mà được? Ta không đồng ý, chuyện này tuyệt đối không được.

- Xem ra là thật sự động tâm rồi.

An Nhàn Tĩnh không hề kiên quyết và nghiêm khắc như Lý Duy Nhất tưởng tượng, ngược lại còn nhắm mắt, không nhắc đến chuyện giết Khương Ninh nữa.

Xe ngựa chạy vào Thái An Phường, đến một bang phái tên là Thiền Đao Môn.

Bang phái chiếm diện tích nửa dặm, môn nhân đệ tử gần trăm người.

Môn chủ Lương Tiên Sư là cao thủ chi thứ của Lương gia ở Đông Cảnh, tu vi đạt đến Đạo Chủng cảnh bát trọng.

Xe ngựa dừng hẳn trong sân, hàng chục cao thủ Đạo Giáo bước ra, đồng loạt cúi người hành lễ:

- Bái kiến An điện chủ, Nam Tôn Giả.

An Nhàn Tĩnh và Nghiêu Thanh Huyền đeo mạng che mặt, lần lượt bước xuống xe, bên ngoài đã có một đám người quỳ rạp xuống.

Lý Duy Nhất vừa xuống xe, chân còn chưa đứng vững.

Giọng nói phẫn nộ của Tư Không Yểm Luân, người chỉ còn một cánh tay đã vang lên:

- Lý Duy Nhất, huynh trưởng của ta đâu?

Lý Duy Nhất lạnh nhạt liếc hắn:

- Bớt la lối trước mặt ta, thật cho rằng bây giờ ta còn sợ ngươi chắc?

Tư Không Yểm Luân cúi người hành lễ:

- An điện chủ, huynh trưởng của ta bị Lý Duy Nhất bắt, rất có thể đã chết trong tay hắn. Kẻ này ở Thành Lăng Tiêu quan hệ thân cận với nhiều cao thủ trẻ tuổi của triều đình, ắt có dị tâm, tuyệt đối không thể giữ lại.

Lý Duy Nhất lạnh lùng nói:

- Nếu ta có dị tâm, chỉ bằng mệnh bài Thần Tử của ta, có thể dụ ra bao nhiêu giáo chúng Thần Giáo? Nhổ đi bao nhiêu cứ điểm của Thần Giáo? Ta sẽ để cho Diêu Khiêm kiêu ngạo như vậy sao?

- Chỉ cần ta có một chút lòng phản bội, Tuy Tông và Quan Sơn đã sớm bị ta tiết lộ ra ngoài.

- Tuy Tông đúng là đáng hận, nhưng ta biết rõ, Tuy Tông và Thần Giáo có quan hệ cực sâu, một khi bọn họ bị bắt hết, nhổ củ cải lôi cả bùn, thế lực của Thần Giáo ở Thành Lăng Tiêu ắt sẽ bị tổn thất nghiêm trọng.

Điều mà Lý Duy Nhất không biết là, sở dĩ An Nhàn Tĩnh và Nghiêu Thanh Huyền một tháng sau mới đến Thành Lăng Tiêu, là do ý của một vị Siêu Nhiên trong Đạo Giáo.

Đạo Giáo có Siêu Nhiên không tin tưởng Lý Duy Nhất, muốn dùng thời gian để kiểm chứng lòng trung thành của hắn. Thử xem rốt cuộc là bên nào phản bội.

Có thể nói, một tháng này, may mà Lý Duy Nhất đủ kiềm chế, không liên thủ với triều đình nhổ đi các cứ điểm của Đạo Giáo, thậm chí không cố ý tiết lộ chuyện của Tuy Tông.

Chính vì Thành Lăng Tiêu sóng yên biển lặng, nên Nghiêu Thanh Huyền mới có thể rời khỏi tổng đàn.

Tư Không Yểm Luân bị Lý Duy Nhất hỏi đến cứng họng.

Nghiêu Thanh Huyền hỏi:

- Tại sao ngươi lại quả quyết, Tư Không Kính Uyên bị Lý Duy Nhất bắt đi?

Tư Không Yểm Luân nói:

- Là tin tức từ Tuy Tông truyền đến.

Lý Duy Nhất cười lạnh:

- Ta còn không biết huynh đệ các ngươi có ở Thành Lăng Tiêu không, làm sao bắt hắn? Ta ở trong Thần Giáo không có bất kỳ nền tảng nào, chẳng lẽ người bên cạnh các ngươi lại có thể tiết lộ tin tức cho ta?

Tư Không Yểm Luân nói:

- Loan Sinh Lân Ấu cũng từng nói.

Lý Duy Nhất nói:

- Loan Sinh Lân Ấu hận không thể giết ta cho hả dạ, có thủ đoạn nào mà hắn không dùng? Thiên phú tu luyện của ngươi cũng tạm được, nhưng đầu óc thì không có chút nào. Cẩn thận bị người ta lợi dụng mà không tự biết.

Tư Không Yểm Luân đường đường là Thần Tử, sao có thể chịu sự sỉ nhục như vậy?

- Hay cho một Tứ Thần Tử đổi trắng thay đen!

Tư Không Yểm Luân gầm lên, thù mới hận cũ cùng nhau bùng nổ, hắn bước ra một bước, vượt qua mấy trượng, nắm đấm kích xạ ánh bạc rực rỡ, đánh ra một cơn bão năng lượng tràn ngập khắp sân.

Quá hận rồi!

Không chỉ có mối thù mất tay, mà còn bị sỉ nhục trước mặt mọi người, nếu không ra tay, hắn sẽ trở thành trò cười của Song Sinh Đạo Giáo.

Lý Duy Nhất đứng yên tại chỗ, trước người ngưng tụ một màn sáng linh quang, hóa giải quyền kình của Tư Không Yểm Luân.

Linh quang lan ra, quấn quanh toàn thân hắn.

Tư Không Yểm Luân chỉ cảm thấy cơ thể bị trói chặt, trong mắt đầy vẻ kinh hãi, biết tu vi niệm lực của Lý Duy Nhất đã tiến bộ vượt bậc, nhưng không ngờ đã mạnh đến mức này.

- Bụp!

Lý Duy Nhất ý niệm khẽ động, quăng Tư Không Yểm Luân bay ra ngoài, đập mạnh xuống đất, tung lên một lớp bụi dày.

Tuy Tư Không Yểm Luân bại, nhưng lại nằm bò trên đất, cất tiếng cười ngạo nghễ:

- Vốn ta còn hoài nghi liệu ngươi có đủ thực lực để bắt giữ huynh trưởng của ta không. Bây giờ, ta đã dám chắc chắn, huynh trưởng của ta chắc chắn đã bị ngươi giết rồi!

Trong đám cao thủ Đạo Giáo, một bóng người áo xám bước ra.

Hắn có khuôn mặt gầy gò, gò má cao, lông mày rậm như kiếm, chính là Nhị Thần Tử Hoang Hư của Song Sinh Đạo Giáo.

Hoang Hư chắp tay hành lễ với An Nhàn Tĩnh:

- Vãn bối biết An điện chủ rất tin tưởng Lý Duy Nhất. Nhưng bên phía ta, có thể khẳng định chắc chắn rằng, Tư Không Kính Uyên đã chết trong tay Lý Duy Nhất.

Một võ tu vội vàng chạy tới bẩm báo:

- Ngũ Thần Tử đã trở về!

Mọi người trong sân đều sững sờ.

Trong lòng Nghiêu Thanh Huyền lo lắng, thầm liếc nhìn Lý Duy Nhất, lại thấy hắn ung dung bình thản, không chút hoảng loạn.

Một lát sau.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters