Lê Lăng đã lớn

Tâm Khổ Đại Thiền Sư trước mắt là đệ tử của Từ Phật Đỗ, có sở thích ăn thịt người giống như sư phụ hắn, tiếng xấu lan xa ở Nam Cảnh, tội lỗi chồng chất. Tên của hắn hễ xuất hiện ở thành trì nào, lập tức sẽ gây ra sự khủng hoảng lớn.

Toàn thân Lý Duy Nhất cháy lửa, hắn đột nhiên lao ra, niệm lực kích hoạt trường mâu, vạch ra một vệt sáng rực rỡ chém xuống.

- Nhanh quá.

Tâm Khổ Đại Thiền Sư hai tay chống lên chuông vàng, thi triển đạo thuật phòng ngự.

Chuông vàng cao tới ba trượng, từng kinh văn lấp lánh trên mặt chuông, mỗi lần xoay một vòng đều tản ra sóng kình màu vàng mạnh mẽ.

- Đùng!

Lý Duy Nhất đâm mâu vào chuông vàng, tiếng chuông vang lên như sấm rền.

Chùm sáng chói mắt từ mũi mâu tuôn ra, đánh Tâm Khổ Đại Thiền Sư lùi lại mười trượng. Hắn vội vàng kiểm tra thân thể, phát hiện cà sa màu tím đã chặn được luồng sáng đó, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

- Ngươi rốt cuộc là ai? Ở độ tuổi như ngươi mà có chiến lực cỡ này, đáng lẽ đã sớm danh chấn thiên hạ.

Tâm Khổ Đại Thiền Sư không dám coi thường đối thủ, hắn tháo chuỗi niệm châu trên cổ xuống, đeo vào cổ tay rồi xoay tròn.

Khi phật châu được kích hoạt, cơn bão mạnh mẽ càn quét mặt đất xung quanh, ngay cả một số bia mộ cũng bị cuốn bay lên.

Trong lòng Lý Duy Nhất dày đặc sát ý, lười mở miệng nói nhiều với đối phương, cầm mâu xông lên chém giết.

- Ầm! Ầm...

Đạo tâm ngoại tượng và tràng vực niệm lực của hai người liên tiếp va chạm. Dưới sự gia trì của trường mâu, sóng nhiệt Kim Ô Hỏa Diễm thiêu đốt khiến da Tâm Khổ Đại Thiền Sư đau rát, cà sa màu tím căn bản không thể chắn hết được.

Tâm Khổ Đại Thiền Sư càng đánh càng kinh hãi, chỉ cảm thấy đối phương thong dong, còn mình thì sắp không chống đỡ nổi.

Ngay khi hắn nảy sinh ý định rút lui, Lý Duy Nhất thả ra quang ảnh Phù Tang Thần Thụ. Theo trường mâu vung ra, cành cây của thần thụ đánh thủng pháp khí hộ thể và kinh văn của Tâm Khổ Đại Thiền Sư.

Mũi của trường mâu rơi xuống từ đầu vai trái của Tâm Khổ Đại Thiền Sư, rạch xuống phía dưới.

- Phụt!

Tâm Khổ Đại Thiền Sư phun máu tươi, bay ngược ra ngoài, trước ngực bị cắt một vết thương dài thấy ghê người.

Lửa xâm nhập vào cơ thể, làm hắn đau đớn vô cùng.

Lý Duy Nhất không cho đối phương cơ hội thở dốc, đồng thời điều động niệm lực và pháp khí, thi triển ra Tẫn Diệt Chỉ Pháp.

Chỉ kình hỏa diễm hùng hồn mà bá đạo, uy lực sánh ngang đế thuật, vượt qua khoảng cách mười mấy trượng đánh lên người Tâm Khổ Đại Thiền Sư. Tâm Khổ Đại Thiền Sư kích hoạt phật châu, chống lên mấy chục pho tượng phật ngăn cản.

- Bùm!

Tượng phật vỡ nát hết, hắn thì bay ra ngoài, người đập lún xuống đất.

Khi thấy Lý Duy Nhất thả ra quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, Tâm Khổ Đại Thiền Sư đã cảm thấy quen thuộc, trong đầu hiện ra ấn tượng, hình như hắn từng nghe người ta nhắc tới. Khi Tẫn Diệt Chỉ Pháp thi triển ra, hắn lập tức sực tỉnh ngộ.

- Hóa ra là ngươi! Sao ngươi lại mạnh thế này? Ngươi đã phản bội Thần Giáo...

Tâm Khổ Đại Thiền Sư thấy Lý Duy Nhất như hung thần ác sát lao tới thì khiếp đảm, không dám đối đầu với hắn nữa, lập tức thi triển Độn Địa Thuật, cắm đầu chui vào trong đất.

Hắn không biết chuyện xảy ra ở Thành Lăng Tiêu, cũng không cố ý đi dò la tin tức về Lý Duy Nhất, cho nên trong lòng rất chấn động, vị Đệ Tứ Thần Tử kia vậy mà đã sở hữu thực lực đánh bại mình?

Tiểu tử này mới bao nhiêu tuổi?

Sao nghe đồn là tiểu tử này còn khó đánh ra vương thuật mà?

Niệm lực của Lý Duy Nhất khóa chặt đối phương. Hắn phát hiện tạo nghệ đạo thuật độn pháp của Tâm Khổ Đại Thiền Sư kinh người, vậy mà trong chốc lát đã xuất hiện ở cách đó vài dặm. Hắn đuổi theo từ trên mặt đất, sau khi đuổi kịp mới lao mạnh xuống lòng đất.

Tâm Khổ Đại Thiền Sư lướt trên mặt một huyết hà dưới lòng đất, nghe thấy tiếng ầm ầm truyền đến từ phía sau, quay đầu nhìn lại liền sợ đến mức hồn phi phách tán.

Chỉ thấy Lý Duy Nhất toàn thân bao bọc trong Kim Ô Hỏa Diễm xuất hiện dưới lòng đất, đạp nước mà đi, tốc độ cực nhanh.

- Cường giả Thần Giáo có mặt khắp Phủ Châu, ngươi đuổi theo như vậy là đang để lộ hành tung và vị trí của mình. Ngươi tưởng mình vô địch thiên hạ thật sao?

Tâm Khổ Đại Thiền Sư dốc hết sức bỏ chạy, nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn càng lúc càng gần.

- Ào!

Lý Duy Nhất đánh ra một luồng chỉ kình từ xa.

- Ầm ầm!

Tâm Khổ Đại Thiền Sư né tránh trong gang tấc.

Vách đá sông ngầm ở gần đó đó bị nổ thành một cái hố sâu hoắm, nham thạch có dấu hiệu tan chảy.

Lúc này hắn cực kỳ hối hận, sớm biết thế thì đã không vì một phút bực tức mà giết người trút giận.

- Ào!

Lại một luồng chỉ kình bay tới.

Lần này thì Tâm Khổ Đại Thiền Sư không tránh được, cà sa màu tím trên người nổ tung, lưng phát ra tiếng xương gãy.

Hắn vô cùng đau lòng lấy từ trong ngực ra một nắm phù lục, rải hết về phía sau. Tiếp đó, trong miệng hắn phun ra một viên châu, đưa đến vết thương đang chảy máu liên tục ở ngực.

Viên châu như vật sống điên cuồng hấp thu máu của hắn.

Tâm Khổ Đại Thiền Sư phát ra tiếng kêu thảm thiết, toàn thân run rẩy. Trong chốc lát, có ít nhất một phần ba máu trong người hắn bị viên châu hút đi, thân thể vì thế mà nhỏ đi nhiều.

Sau đó, hắn hóa thành một tia huyết quang vọt đi với tốc độ không thể tin nổi.

Lý Duy Nhất lao ra khỏi từng đám phù quang, thả ra cảm ứng niệm lực dò xét đến mười dặm xa, nhưng không thể tìm thấy Tâm Khổ Đại Thiền Sư.

Hắn thầm than:

- Loại người như thế mà có thể sống đến bây giờ, thủ đoạn chạy trốn quả nhiên không tầm thường. Đệ tử tàn nhẫn độc ác như vậy thì sư phụ còn hung ác đến mức nào nữa?

Sắc mặt Lý Duy Nhất thay đổi, cảm ứng được một luồng lực lượng nguy hiểm đang nhanh chóng đến gần. Hắn lập tức thu hồi tràng vực niệm lực, thu liễm khí tức trên người, nhanh chóng độn thổ rời khỏi nơi này.

Nhược điểm của việc thả ra tràng vực niệm lực và đạo tâm ngoại tượng chính là ở chỗ này.

Trong khi tìm kiếm người khác, cũng sẽ để lộ vị trí của mình.

Không thể tùy ý thả ra cảm giác trên diện rộng, dù là Siêu Nhiên cũng không thể làm vậy.

Lý Duy Nhất truy kích Tâm Khổ Đại Thiền Sư hơn một trăm dặm, lại ẩn nấp chạy nửa ngày, đến chiều tối, ngay cả chính hắn cũng không biết mình đang ở đâu.

Một mình đi trên con đường lầy lội rộng chừng một trượng, hắn định đi đến thành trấn gần đó, muốn nghe ngóng chuyện xảy ra trong mấy ngày qua rồi mới quyết định bước tiếp theo đi đâu.

Trải qua thảm án đêm qua, Lý Duy Nhất nhận thức sâu sắc cái giá của làm việc nửa vời.

Thà rằng ngay từ đầu hắn đừng cứu họ.

Như vậy thì họ không cần mang theo hy vọng mà mong chờ tương lai, không phải chịu đựng sự tuyệt vọng và đau khổ lần thứ hai.

Chuyện Thành Lăng Tiêu chẳng phải cũng là làm được một nửa rồi bỏ dở giữa chừng sao?

Hoàng hôn, mây chiều rực cháy nơi chân trời.

- Roẹt roẹt!

Một chiếc xe ngựa từ ngọn đồi thấp phía xa, men theo con đường lầy lội quanh co khúc khuỷu từ từ đi tới, để lại hai vệt bánh xe sâu hoắm.

Lý Duy Nhất lùi sang một bên, nhường đường cho xe qua.

Ngoài dự đoán là xe ngựa dừng lại.

Trong xe vang lên một giọng nói êm tai đã lâu không gặp:

- Lên xe đi!

Đôi mắt vô thần của Lý Duy Nhất chợt sáng lên. Hắn phát hiện người đánh xe là một Thệ Linh, mặc áo xám, đội mũ, trên người không có bất kỳ sinh khí nào.

Hắn rảo bước lên xe, nhìn thấy Lê Lăng ngồi bên trong, vẻ mặt hắn tràn đầy khó tin:

- Ngươi làm cách nào mà tìm được ta vậy?

Lê Lăng không còn là tiểu nha đầu ngày nào, nàng gần mười chín tuổi, chiều cao tăng thêm một đoạn, ngực cũng nảy nở, đã là một đại mỹ nhân rất có khí chất.

Nàng dùng giọng của Thiền Hải Quan Vụ cười nói:

- Ngươi quên rồi sao, hai ta có thể cảm ứng được vị trí của nhau trong một khoảng cách nhất định.

Lý Duy Nhất nói:

- Nhưng ta không cảm ứng được ngươi.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Trong lòng ngươi nặng trĩu tâm sự, làm gì có rảnh mà suy nghĩ tới chuyện tìm ta?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đang định tìm ngươi, còn có ba vị tiền bối để thương lượng một số việc...

Thiền Hải Quan Vụ nhẹ nhàng nâng cánh tay lên, ngắt lời hắn:

- Ba người bọn họ đã ai về nhà nấy, cho dù có rủi ro cũng phải quay về cứu viện, tình hình nguy cấp hơn bất cứ lúc nào. Ngươi có muốn theo ta về Thành Lăng Tiêu không?

Nàng dùng từ về, chứ không phải là đi.

Đối với nàng, Thành Lăng Tiêu là nhà của nàng, là thiên hạ mà nàng tự tay đánh xuống.

- Về chứ!

Lý Duy Nhất không chút do dự trả lời nàng, cũng là trả lời với chính mình.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters