Đi qua khu rừng rậm, phía sau vùng đá lởm chởm rộng vài dặm là vách núi dựng đứng sừng sững, đâm thẳng vào tầng mây.
Trời đã sáng.
Thiền Hải Quan Vụ trốn lại vào trong cơ thể Lê Lăng.
- Vân Thiên Tiên Nguyên tuyệt đối không thể nào là tự nhiên sinh ra, rốt cuộc nó có lai lịch gì?
Lý Duy Nhất nhìn vách núi ba màu trước mắt, nhìn sang trái hay phải đều không thấy điểm cuối, chia cắt cả thiên địa.
- Có nhiều truyền thuyết về nó, nhưng năm tháng vô tận trôi qua, căn bản không thể kiểm chứng. Thật ra cuộc tranh giành thiên hạ ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, về bản chất chính là tranh giành Vân Thiên Tiên Nguyên, môi trường tu luyện và tài nguyên ở đây tốt hơn Tiêu Dao Kinh.
- Vật chất thêm vào khi đúc Dũng Tuyền Tệ là tài liệu quý giá bắt buộc phải dùng để luyện chế Bách Tự Khí và Thiên Tự Khí. Tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chỉ ở Vân Thiên Tiên Nguyên mới có tài liệu đó, ở các Sinh Cảnh khác cũng rất hiếm thấy.
- Ai đoạt được Vân Thiên Tiên Nguyên, người đó có quyền đúc tiền.
- Lục Niệm Thiền Viện mà ngươi từng nhắc đến, nơi đó có một mỏ cổ Tiên Nhưỡng. Ta đoán, người của Ma Quốc chắc chắn vẫn luôn đào trộm Tiên Nhưỡng dưới lòng đất.
- Ào!
Thiền Hải Quan Vụ đi về phía trước, bàn tay nhẹ nhàng ấn ra.
Lập tức, trong phạm vi vài chục trượng, một tầng lưới ánh sáng trận pháp hiện ra trên vách núi.
Trận văn huyền ảo nhảy múa trên lưới ánh sáng.
Đổi lại là bất kỳ Thánh Linh Niệm Sư nào đến đây, nhìn thấy những trận văn này đều sẽ đau đầu, không dám chạm vào, không thể giải mã.
Chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ dẫn đến uy lực sát phạt của trận pháp, hồn phi phách tán dưới vách núi.
Thiền Hải Quan Vụ không hề sợ hãi, mi tâm lấp lánh linh quang, từng tia niệm lực xuyên thấu vào trong, tách từng lớp trận văn ra.
Nền tảng trận pháp của Vân Thiên Tiên Nguyên là do nàng để lại.
Cho dù ngàn năm qua được niệm sư của triều đình gia cố từng tầng, nhưng trận văn và cấu trúc trận pháp đều bắt nguồn từ nàng. Bởi vậy, nàng thuộc nằm lòng, có thể mở ra một khe hở.
Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ đi qua khe hở trận pháp, leo lên Vân Thiên Tiên Nguyên.
Ánh mặt trời chiếu rọi mặt đất, pháp khí dồi dào cuồn cuộn.
Nàng hít sâu một hơi, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ thanh xuân, hỏi:
- Bây giờ việc ngươi muốn làm nhất là gì?
Lý Duy Nhất trả lời:
- Tìm một chỗ ăn một bữa thật ngon, tiện thể nghe ngóng chuyện xảy ra mấy ngày nay để còn tính toán cho bước tiếp theo.
- Cứ làm thế đi.
Hai người cướp một chiếc xe dị thú, lấy được dân sách, thi triển Dịch Dung Quyết, thành công tiến vào Thành Lăng Tiêu.
Sau khi vào thành, đôi mắt đẹp của Thiền Hải Quan Vụ luôn quan sát hai bên đường phố. Nhìn thấy một số kiến trúc cổ xưa, nàng sẽ dừng bước nhìn chăm chú rất lâu, muốn ghép với hình ảnh trong ký ức của mình, nhưng đều thất bại.
Họ không đi đến Thiên Các.
Lý Duy Nhất luôn cảm thấy Thiên Các hơi xung khắc với mình, lần nào đến cũng gặp chuyện.
Trên trục đường chính cách cổng thành không xa, họ tìm thấy một tửu lầu phồn hoa náo nhiệt nhất.
Tửu lầu nằm ở ngã tư đường, bên cạnh chính là Thiên Nhai rộng hơn trăm trượng. Giữa Thiên Nhai có xây ngự đạo dành cho xa liễn của cự đầu Trường Sinh cảnh đi lại.
Giữa trưa, đại sảnh tầng một ngồi kín hết chỗ, hơn một nửa đều là cường giả võ đạo trên Ngũ Hải cảnh.
Đây không phải là chuyện bình thường!
Lý Duy Nhất đưa Thiền Hải Quan Vụ bao trọn một phòng riêng gần cửa sổ trên tầng ba.
Hắn lãng phí một lần, đặt một bữa tiệc thịnh soạn. Dù sao người đi cùng hắn là chủ nhân Thành Lăng Tiêu ngày xưa, kỳ nữ cấp bậc võ đạo Thiên Tử.
Mời nàng ăn cơm không thể quá sơ sài.
Thiền Hải Quan Vụ chỉ gọi một bình rượu quý ngàn năm.
Đủ loại tin tức truyền đến từ đại sảnh bên ngoài, tất cả không thể thoát khỏi thính giác mẫn tuệ của hai người.
- Tuyết Kiếm Đường Đình đúng là thừa nước đục thả câu! Biết rõ chiến sự Tây Cảnh sắp nổ ra, vậy mà có ý đồ đoạt lấy Phong Châu.
- Bản thân Phong Châu đã có nhiều thiên chi kiêu nữ của các đại tộc từng uống nước Tử Mẫu Tuyền, cộng thêm nữ tử khắp nơi trong thiên hạ tụ tập về đó, triều đình giữ kiểu gì đây? Không biết bao nhiêu người sẽ chủ động mở cổng thành hoan hô chào đón họ.
- Hết cách rồi! Ai bảo Đường Vãn Châu đánh bại Ma Đồng, đoạt được Cửu Trọng Ma Tháp, nắm giữ thủ đoạn hóa giải mối đe dọa của Tử Mẫu Tuyền?
- Nghe nói Đường Vãn Châu chỉ dùng mười bốn kiếm đã đánh bại Ma Đồng.
- Nếu nói Lý Duy Nhất là niệm sư cấp bậc truyền thuyết, thì nàng ấy chính là võ tu cấp truyền thuyết.
- Đệ nhất nhân về thiên tư trong ngàn năm nay, dám xưng Thiếu Quân ngay tại Bắc Cảnh, Ma Đồng gặp nàng coi như xui xẻo.
...
Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ, cảm thấy hành động này của Tuyết Kiếm Đường Đình là đang ép Yêu tộc và Đạo Giáo ra tay sớm hơn.
- Lý Duy Nhất mất tích sau trận chiến đêm giao thừa, có lời đồn hắn bị Tà Giáo thanh lý môn hộ, đã bí mật xử tử rồi.
- Bí mật về Tử Mẫu Tuyền là do hắn đào ra, đắc tội với nhiều người không nên đắc tội. Thế đạo này quá đen tối, người tốt không có kết cục tốt.
- Lệnh khen thưởng mà Tam cung chủ ban cho hắn hoàn toàn là một trò cười. Ta nghi ngờ kẻ hạ độc thủ với Lý Duy Nhất thực ra là triều đình.
- Ầm ầm ầm!
Trên đường phố bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa chấn động và tiếng kêu kinh hãi.
Cửa sổ, bàn ghế rung lên bần bật.
- Quân đội Ma Quốc vào thành rồi!
Bên ngoài vang lên tiếng hét đầy kinh hãi của một võ tu.
Lý Duy Nhất đứng dậy, vươn hai ngón tay đẩy cửa sổ ra một khe hở.
Bên ngoài, trên Thiên Nhai rộng lớn chạy dọc từ nam tới bắc, mây đen dày đặc tuôn trào từ hướng cổng thành.
Tử khí nồng nặc, cây cỏ khô héo.
Trong mây mù, hai hàng kỵ binh mặc áo giáp đen hành quân cấp tốc. Toàn thân họ đều được áo giáp bao bọc, không nhìn thấy mặt mũi.
Tọa kỵ dưới thân họ giống như Cự Nhân xương trắng đang bò, thân dài sáu, bảy mét, có đầu lâu, tóc dài xõa tung, Quỷ Hỏa cháy trong hốc mắt, mang lại cảm giác kinh khủng khó tả.
Bốn cường giả Ma Quốc đi đầu gồm ba nam một nữ, mặc Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, tay cầm trường mâu, khí thế mạnh mẽ, ánh mắt bễ nghễ quét qua đám người vây xem hai bên đường.
Thị nữ đẩy cửa bước vào, bưng thức ăn lên.
Lý Duy Nhất liếc nhìn Thiền Hải Quan Vụ đang ngồi tại chỗ, hỏi thị nữ:
- Tại sao Lăng Tiêu Cung cho phép quân đội Ma Quốc vào thành? Uy nghi và tôn nghiêm của triều đình ở đâu?
Thị nữ trả lời:
- Khách quan mới đến Thành Lăng Tiêu phải không? Mấy ngày trước đã xảy ra một chuyện lớn. Vũ Tiên Tử của Loan Đài bị ám sát, trọng thương...
Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm trọng, tỏ ra khó tin khi nghe tin tức này:
- Vũ Tiên Tử bị ám sát? Kẻ nào có gan lớn như vậy... Nàng chính là đệ tử của Nhị cung chủ, đích nữ của Khương gia.
Thị nữ nói:
- Nghe nói là do Tạ Mộc Tài của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc làm, nhưng không có chứng cứ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tạ Mộc Tài... ý ngươi là Tạ Sở Tài phải không? Sao hắn dám làm thế, sao hắn có thể ám sát Vũ Tiên Tử? Việc này thì có liên quan gì với việc quân đội Ma Quốc vào thành?