Cát Tiên Đồng suy sụp (2)

Lý Duy Nhất nói:

- Lục Niệm Thiền Viện và vị phản đồ kia mới là tai họa ngầm lớn nhất, cũng là nguy hiểm lớn nhất.

Thiền Hải Quan Vụ hít sâu một hơi, mắt nhìn xuống, khẽ cắn bờ môi đỏ:

- Thế gian này làm gì có mười phân vẹn mười? Bản thân chính là tìm kiếm một tia khả năng trong sự bất khả thi. Thật ra còn có việc thứ ba... Chúng ta có thể thử ôm nhau trước, tìm kiếm cảm giác thân thiết.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Làm vậy có quá mức cố ý không?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Còn hơn là cứ xa lạ như thế này mãi.

- Con người đúng là kỳ lạ, ngoài miệng rõ ràng có thể nói năng hùng hồn, thề thốt muốn lấy được trái tim người đẹp, nhưng khi thật sự cố ý làm một việc gì đó, luôn cảm thấy nội tâm như đang bị tra tấn.

Lý Duy Nhất dang hai tay, vươn vai hoạt động một chút, đi đến bên cạnh nàng, cứng ngắc ôm nàng vào lòng. Toàn thân hắn căng thẳng nhìn cảnh đêm dưới núi, chóp mũi ngửi thấy mùi thơm giữa những sợi tóc của nàng.

Thiền Hải Quan Vụ cố tỏ ra thoải mái tự nhiên, cười nói:

- Ta nghe nói, nhiều phu thê đến đêm tân hôn mới gặp mặt lần đầu, tuy có cảm giác thấp thỏm lo âu, nhưng thật sự không có một chút mong chờ nào sao? Hai chúng ta có chỗ nào không giống như đôi tân hôn phu thê đã đính hôn, đưa sính lễ, bái đường, đi hết mọi quy trình rồi bị đưa vào động phòng?

Trong đầu Lý Duy Nhất chợt lóe linh quang:

- Có lý, ta hiểu vấn đề nằm ở đâu rồi! Ta nên đi lại quy trình theo đúng nghĩa một lần, có thể không mời bà mối, đưa sính lễ này nọ. Nhưng còn người chứng hôn, ít nhất cũng nên có một người chứ?

Khuôn mặt xinh đẹp của Thiền Hải Quan Vụ lộ ra thần thái khác thường, đôi mắt híp lại:

- Lê Lăng và bảy tiểu gia hỏa, để bọn họ chứng hôn đi.

Lý Duy Nhất nói:

- Bọn họ ư? Hơi kỳ, mà thôi dùng tạm vậy! Ta cảm thấy cần cùng uống một ly rượu, bái thiên địa, bố trí một gian phòng tân hôn.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Theo ý ngươi.

Lý Duy Nhất nói:

- Thật ra, ta còn một thắc mắc.

Đôi mày Thiền Hải Quan Vụ nhíu lại:

- Bây giờ ngươi muốn hỏi ta về hai chữ tình cảm thì thật sự quá khó. Ngươi cứ coi như chúng ta là một đôi đạo lữ bị thiên địa bức ép, không thể không thành hôn. Nhân quả đã được gieo xuống trên Chiến Hạm Thanh Đồng, căn bản không chịu sự khống chế của người và ta. Ông trời cứ muốn ngươi rơi xuống phần mộ của ta, phải là máu của ngươi đánh thức ta, càng trùng hợp là ta chưa chết hẳn.

Lý Duy Nhất nói:

- Không, không, ý ta muốn hỏi là bí thuật nhỏ máu tỉnh thi rốt cuộc phải thi triển như thế nào?

Đề tài của hai người rất nhanh quay trở lại chuyện tu luyện.

...

Ánh mắt Cát Tiên Đồng mờ mịt và đau khổ, cả người giống như cái xác không hồn. Hắn cố gắng kìm nén, đi trên con đường trở về trận pháp mây mù.

Mười ngày qua, Tú Y Thần Vệ canh giữ trận pháp đã không biết đổi bao nhiêu lượt.

- Cát đại nhân!

Có Tú Y Thần Vệ gọi hắn, nhưng hắn dường như hoàn toàn không nghe thấy.

Trận pháp mở ra một khe hở, Cát Tiên Đồng ngơ ngẩn đi vào.

Đến dưới chân núi Phượng Các, nước mắt hắn không ngừng chảy xuống, lấy ra một tấm ngọc phù, mở trận pháp cửa cung.

Sau khi đóng cửa cung và trận pháp, Cát Tiên Đồng không còn kìm nén được nữa, dùng đầu đập mạnh vào cây cột bên cạnh để giảm bớt đau khổ và bất lực trong lòng.

Hắn không dám làm như vậy khi ở bên ngoài.

Sợ bị người ta nhìn thấy, cười nhạo hắn yếu đuối, làm mất mặt Đại cung chủ.

- Sư tôn!

Cát Tiên Đồng chảy nước mắt ròng ròng, hét lớn về phía đỉnh núi, sau đó giống như toàn thân kiệt sức, vừa đi vừa bò trên bậc thang, khóc lóc bi thương:

- Sư tôn, người hãy tỉnh lại đi... Người mở mắt ra nhìn Lăng Tiêu Sinh Cảnh hiện tại, nhìn Thành Lăng Tiêu hiện tại xem...

- Tây Cảnh đại bại... Chu Môn diệt rồi!

- Đất ba châu, ức vạn bách tính, toàn bộ trở thành thức ăn trong bụng Yêu tộc... Bọn chúng đang ăn thịt người! Đại yêu, tiểu yêu của Yêu tộc đang tàn phá bừa bãi ở khắp các thành trì, trấn tập, không cản được, căn bản không cản được...

- Máu trên chiến trường, đao giết quân thù, đều không khom lưng vì loạn thế.

- Xương nơi đồng hoang, kích phá trận mạc, chỉ vì một chiếc chiếu thời phồn thịnh.

- Tây Cảnh chỉ còn Tây Hải Nô vẫn đang khổ sở chống đỡ, nếu bọn họ thua... mọi sự đều tan, mọi sự tan hết. Tây Cảnh bị diệt hoàn toàn, người sống không giống con người, mà như dê hai chân.

- Tuyết Kiếm Đường Đình chiếm Phong Châu, Ma Quốc Thái Tử tác oai tác quái ở Thành Lăng Tiêu, hung uy ngập trời, không ai trị được. Đệ tử bị ép đến mức không thở nổi, rất muốn lấy cái chết để liều mạng với kẻ địch. Nhưng lại sợ muốn chết cũng không chết được, ngược lại bị kẻ địch bắt sống, dùng để đối phó triều đình, làm mất hết mặt mũi của người. Cái thân phận đệ tử Đại cung chủ này làm ta sống thật khó chịu, làm gì cũng sai, cái gì cũng không thể làm.

- Sư tôn, người hãy nói chuyện đi, tại sao người không nói gì!

Cát Tiên Đồng lấy hết dũng khí, gào lên:

- Là tai họa do người gây ra, dựa vào cái gì người cứ trốn tránh mãi! Người... Lý Duy Nhất...

Đầu óc Cát Tiên Đồng trống rỗng, dùng tay áo lau nước mắt, lập tức đứng thẳng người dậy, nhìn về phía đôi nam nữ đang đi từ trên núi xuống, xác định mình không nhìn lầm, không phải ảo giác.

Lý Duy Nhất dừng lại phía trên mấy chục bậc ngọc, cười nói:

- Lão Cát, ngươi khóc cái gì, sao khóc thương tâm vậy?

Ánh mắt Cát Tiên Đồng chợt lạnh đi, từ trên người Lý Duy Nhất chuyển sang Thiền Hải Quan Vụ bên cạnh, đầu tiên là chấn động, sau đó giận dữ nói:

- Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, hai người các ngươi lẻn vào Phượng Các bằng cách nào?

- Vù!

Kháng Long Tiên bay ra từ Tổ Điền của hắn, pháp khí bạo phát ra ngoài.

Hắn lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.

Lý Duy Nhất ngẩn ra, nhìn về phía sau, không thấy Tả Khâu Hồng Đình đâu, lập tức hiểu ra, nghiêm nghị hỏi:

- Tây Cảnh hiện tại rốt cuộc là tình hình gì?

Cát Tiên Đồng nói:

- Tả Khâu Hồng Đình, ngươi quá càn rỡ rồi! Vậy mà lại dịch dung thành Vụ Thiên Tử, sao ngươi không dịch dung thành sư tôn ta luôn đi? Ngươi quả thật vô pháp vô thiên!

Thiền Hải Quan Vụ nhìn về phía Lý Duy Nhất:

- Trạng thái này của hắn xem ra không giống như có thể nói chuyện tử tế được. Khống chế hắn trước đã, tránh làm hỏng việc lớn của chúng ta.

Lý Duy Nhất nói:

- Cũng được.

Cát Tiên Đồng biết rất rõ, nếu Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình liên thủ thì mình tuyệt đối không đánh lại.

Thế là, hắn xoay người bỏ chạy.

Việc này quá quỷ dị, nền tảng trận pháp của Phượng Các là do Vụ Thiên Tử năm đó để lại, tại sao hai người thế hệ trẻ có thể xông vào được?

Cho dù vị Thánh Linh Vương Niệm Sư của Tả Khâu Môn Đình đích thân tới, muốn âm thầm phá trận ngay dưới mắt Nhị cung chủ và Tam cung chủ cũng tuyệt đối là nằm mơ giữa ban ngày.

- Lão Cát, đừng đi, chúng ta nói chuyện.

Lý Duy Nhất thả ra đạo tâm ngoại tượng bao bọc lấy Cát Tiên Đồng, pháp khí lập tức ngưng tụ thành từng con Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long truy kích trước.

Thời gian qua, tuy Lý Duy Nhất vẫn luôn tham ngộ kinh điển Đạo Môn, tu luyện Đạo Chủng Thần Khuyết, nhưng Long Chủng ở Phong Phủ tinh tiến nhanh hơn, vẫn luôn cắn nuốt kinh văn trong Kim Đan Trường Sinh, tu vi đã đạt tới Đạo Chủng cảnh tứ trọng đỉnh phong.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters