Toàn thành đều chiến (1)

Hai trăm lão binh Tây Hải Nô bày ra trận hình năm dọc bốn mươi ngang.

Từng đôi mắt sắc bén và tràn đầy mong đợi, máu lắng đọng trong cơ thể nhiều năm giờ đây lại sôi trào.

Giờ khắc này, mỗi người đều nhớ tới thời tuổi trẻ của mình, khi lần đầu tiên vào quân doanh, ý chí hừng hực, thanh xuân phơi phới. Nhớ tới sự sảng khoái khi chém giết trên chiến trường ngày xưa, chém không hết yêu tà, giết không hết quỷ quái.

Hôm nay, họ lại gánh trách nhiệm nặng nề lên vai, lao vào trận chiến cuối cùng của tuổi xế chiều.

...

Sáu trăm lão binh Tây Hải Nô còn lại chia làm ba mươi tổ.

Lý Duy Nhất phân phát ba mươi phần tin tức tình báo ra, nhanh chóng sắp xếp nhiệm vụ cho từng tổ:

- Phủ nha xa nhất cách đây tám mươi dặm, bao lâu có thể đưa tới?

- Nửa khắc không đưa tới nơi thì cứ lấy đầu của ta.

Một lão binh trăm tuổi Đạo Chủng cảnh thất trọng bước ra.

- Không cần nửa khắc, ta có thể đi đến nơi. Một khắc sau, binh lốt của toàn bộ phủ nha có thể toàn bộ tập kết xuất động, ai dám làm lỡ chiến cơ, lão tử nhất định chém chết hắn.

Lão binh này là Dị Nhân Chủng Đạo Chủng cảnh cửu trọng, từng là thống lĩnh trinh sát của Tây Hải Nô, nhiều lần thâm nhập vào Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực để trinh sát, vì khí hải bị thương nên đã giải ngũ hơn mười năm, có tốc độ thân pháp số một trong những người ở đây.

Lý Duy Nhất giao nhiệm vụ đưa tin cho phủ nha xa nhất đó cho vị cựu thống lĩnh trinh sát này, lại nhìn về phía mọi người:

- Binh quý ở thần tốc, trận chiến hôm nay nhất định phải chạy đua với kẻ địch, chạy đua với thời gian, phải đánh đòn phủ đầu trước khi bọn chúng kịp phản ứng hoàn toàn.

- Kẻ địch đều là cao thủ võ đạo, tốc độ phản ứng với nguy cơ rất nhanh. Trong vòng một khắc, toàn thành còn chưa nổ ra chiến đấu thì đó là làm mất mặt Tây Hải Nô.

- Trận chiến này rốt cuộc là kẻ địch hay bên chúng ta bị động, tất cả phụ thuộc vào các ngươi!

- Cuộc quyết đấu giữa Siêu Nhiên và cự đầu cần sự hỗ trợ của trận pháp trong thành, hiện tại trận pháp có thể bị kẻ địch phá hoại bất cứ lúc nào. Có thể dùng tốc độ nhanh nhất kiểm soát cục diện trong thành, để trận pháp phát huy tác dụng hay không cũng phụ thuộc vào các ngươi!

- Có lẽ kẻ địch sẽ phản ứng lại giữa chừng, chặn đường các ngươi, các ngươi phải tùy cơ ứng biến, chia nhỏ đội hình. Tóm lại, dù thế nào đi nữa, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.

- Ngoài ra, sau khi thanh trừng nội gián, các ngươi phải lấp vào chỗ trống trong phòng thủ trận pháp. Có làm được không?

...

Trong mắt các đội trưởng của ba mươi tổ lão binh đều như có lửa cháy:

- Trong thiên hạ không có nhiệm vụ nào mà Tây Hải Nô không hoàn thành được!

Lý Duy Nhất hét lớn một tiếng:

- Hãy nói với tất cả phủ nha, đây là pháp lệnh của Tam cung chủ và Thái Sử Công. Là việc sinh tử tồn vong, không thể chậm trễ, xuất phát!

Trang lão cũng làm đội trưởng, bốn mắt nhìn nhau với Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất gật đầu ra hiệu. Trang lão vận chuyển pháp khí toàn thân, chân què bước đi như bay, cùng với những lão binh Tây Hải Nô còn lại hóa thành từng trường hà hình người, lao nhanh xuyên qua những con đường phường thông thoáng bốn phương tám hướng.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Tinh Nguyệt Nô, nàng lập tức hiểu ý.

Hai người âm thầm kích hoạt quan bào Châu Mục mặc trên người.

Cách đó một dặm, bốn vị Huyết Thủ Ấn Kỵ Sĩ của Hắc Ám Kỵ Sĩ quân đoàn đều rất khó hiểu, nhận ra đám lão binh này không giống như lập tức đến biên giới phía tây.

Một Huyết Thủ Ấn Kỵ Sĩ cao hơn năm mét, có một đôi cánh đen nhận thấy điều bất thường:

- Bọn họ đang làm gì vậy? Vậy mà lại phân phát từng quyển sách nhỏ.

Nhưng khu vực đó bị tràng vực niệm lực bao phủ, không thể biết được nội dung cuộc đối thoại của bọn họ.

Chỉ có thể cảm nhận những bộ xương già nua, tàn khuyết này bỗng nhiên có thêm một luồng sát ý nồng đậm.

Một vị Huyết Thủ Ấn Kỵ Sĩ Thuần Tiên Thể khác nói:

- Có chút thú vị, bọn họ thế mà lại điều ra hai trăm lính già, bày thành trận thế đối mặt với chúng ta. Những ngày sau khi chúng ta vào thành, không ngừng có võ tu Lăng Tiêu không biết lượng sức đến khiêu khích, chẳng lẽ bọn họ cũng muốn thử độ bén của trường mâu chúng ta?

Vị Huyết Thủ Ấn Kỵ Sĩ thứ ba không tin những lão binh này dám chủ động đánh với họ, nhưng ngay khoảnh khắc sát ý của đối phương tràn tới, cũng lập tức hạ lệnh nghênh chiến:

- Rất kỳ lạ, bọn họ bắt đầu hành động rồi, đi về các hướng khác nhau. Không hay rồi, hai trăm lính già kia kết thành chiến trận, chiến ý thật mãnh liệt... Mọi người thuộc Hắc Ám Kỵ Sĩ quân đoàn nghe lệnh, kết thành chiến trận, chuẩn bị nghênh chiến!

Phải biết rằng, hai đội quân có thực lực ngang nhau, thực lực khi kết thành chiến trận và không làm như vậy sẽ khác biệt một trời một vực.

Kết thành chiến trận là một thể thống nhất, không làm như vậy thì chỉ là một đám ô hợp.

Sự chênh lệch đó giống như quân đội sĩ khí như cầu vồng truy sát tàn quân vậy. Mười vạn tàn quân không địch lại tám trăm hổ quân.

- Gào! Gào! Gào...

Hai trăm lão binh Tây Hải Nô gầm lên như mãnh thú.

Khoảnh khắc hai tay họ giơ cao Trảm Mã Đao, tất cả mũi đao đều nằm trên một đường thẳng, thiên đạo pháp hợp. Đạo tâm ngoại tượng, tinh khí thần, chiến ý của mọi người hòa làm một thể, hóa thành một người khổng lồ hình dáng Tây Hải Vương cao hàng chục trượng.

- Vù!

Từ áo giáp trên người, Trảm Mã Đao trong tay họ bay ra chi chít trận văn và kinh văn.

Trận văn hóa thành trận bàn đường kính ba dặm bao phủ bầu trời và mặt đất, biến không gian thành lò nung, bao trùm Hắc Ám Kỵ Sĩ quân đoàn.

Kinh văn thì bay về phía Tây Hải Vương, hóa thành vảy giáp.

Hắc kỳ tung bay, cuồng phong bao trùm vùng đất vài dặm, binh đao khói lửa, tiếng trống trận vang rền, gió cát mây mù, thiên binh vạn mã... đủ loại quang ảnh chiến ý hiện ra giữa thiên địa này.

Giờ khắc này, cho dù là cự đầu Trường Sinh cảnh đến cũng sẽ bị một đao chém chết.

Hắc Ám Kỵ Sĩ quân đoàn đương nhiên cũng có chiến trận. Bọn họ là tinh nhuệ hàng đầu, luận chiến lực đơn binh còn trên cả lão binh Tây Hải Nô. Nhưng bọn họ quá ngạo mạn, căn bản chưa từng nghĩ tới quân đội của Lăng Tiêu Sinh Cảnh sẽ đột nhiên bộc phát sát ý cường đại như vậy.

Giống như muốn giết sạch bọn họ.

Ngay khoảnh khắc bốn vị Huyết Thủ Ấn Kỵ Sĩ nhận thấy nguy hiểm, Lý Duy Nhất và Tinh Nguyệt Nô kích hoạt quan bào Châu Mục, thi triển Không Gian Khiêu Dược.

- Vù! Vù!

Hai quầng sáng sương mù màu tím xuất hiện trong đội hình của Hắc Ám Kỵ Sĩ quân đoàn.

Hai người bước ra từ quầng sáng sương mù tím, thả ra đạo tâm ngoại tượng hình thành hai luồng sóng khí bùng nổ. đánh bay vài kỵ sĩ đứng gần nhất.

Tiếp đó, Lý Duy Nhất và Tinh Nguyệt Nô cầm chiến binh, điên cuồng chém giết.

Hai người phải cố gắng hết sức tạo ra hỗn loạn, kéo dài thời gian bọn chúng kết thành chiến trận.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters