Nàng dùng hai tay ôm Vãng Sinh Cầm, nhìn xuống nửa thân dưới đã hóa thành huyết vụ, trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết.
- Vút!
Không Minh Kiếm như cầu vồng trắng xuyên qua mặt trời bay tới từ phía dưới, chém nửa thân trên của Dạ phu nhân làm hai, mi tâm Linh Giới cũng theo đó nổ tung.
Thế giới nội sinh Linh Giới này sụp đổ, tan biến trong không gian.
Vị cường giả cùng thời đại với Thiền Hải Quan Vụ này chung quy chết tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không còn thi cốt.
Ma Quốc Thái Tử nhìn lên trời cao, lông mày nhíu chặt, chỉ cảm thấy hung uy của Thiền Hải Quan Vụ quá dữ dội, nàng bất chấp tất cả miễn là có thể giết chết đối thủ.
Làm đối thủ với người như vậy rất thử thách gan dạ và tâm cảnh.
Ma Quốc Thái Tử đáp xuống Phong Lôi Tiên Môn dựng giữa phế tích thành vực, lưng quay về phía tường thành đổ nát và Vân Thiên Tiên Nguyên, xoay người nhìn Thiền Hải Quan Vụ đã đuổi tới nơi:
- Không còn Không Minh Kiếm và Lôi Cức Trác, ngươi đuổi theo chẳng phải là chịu chết sao?
Thiền Hải Quan Vụ không hề dừng lại chút nào.
Ma Quốc Thái Tử hét lớn:
- Vân Ẩn, Phong Lôi, Tinh Thần!
Hắn lập tức điều động lực lượng của ba tòa Tiên Môn, đánh ra Thánh Quyền, cương mãnh bá đạo, thần uy vô cùng.
Hắn không tin thân thể yếu ớt của Thiền Hải Quan Vụ dám không mượn uy năng của Pháp khí chí thượng mà đấu cứng với hắn.
Thiền Hải Quan Vụ dùng Bách Ngục Phong Linh hộ thể, đánh ra chưởng ấn va chạm với Ma Quốc Thái Tử, đánh xuyên qua ba loại lực lượng của ba tòa Tiên Môn, công kích đến trước mặt hắn.
- Bùm! Bùm! Bùm...
Quyền chưởng va chạm, thân hình dịch chuyển.
Không gian chấn động, giống như hai vị Ma Thần đang chiến đấu.
Trong khoảnh khắc, hai cánh tay của Thiền Hải Quan Vụ vỡ nát thành xương trắng, năm ngón tay xương trắng bên phải đánh một chưởng trúng ngực Ma Quốc Thái Tử như đánh vào thần chung, tiếng kim loại vang vọng ngàn dặm.
- Ầm!
Ngực giáp tứ sắc tiên hà của Ma Quốc Thái Tử lõm xuống, thân thể bị đánh bay xa mấy chục dặm, rơi xuống bên ngoài Thành Lăng Tiêu.
Sau khi đứng vững, hai chân hắn trầm xuống, hai tay dang rộng, pháp khí trong cơ thể vận chuyển như sông lớn cuộn trào, từng tầng ma vân mênh mông lan tràn ra từ dưới chân.
Thiền Hải Quan Vụ như tia chớp đỏ lại xông tới, hai xương ngón tay phải làm kiếm đâm thủng chỗ lõm trên ngực giáp Ma Quốc Thái Tử, sau đó thu ngón tay chuyển thành chưởng, lại vỗ một chưởng ra.
Quá nhanh!
Ma Quốc Thái Tử nhìn thấy chiêu thức của nàng, nhưng không thể đỡ được.
Là do bị niệm lực của nàng áp chế hồn linh và ý niệm, tốc độ phản ứng chậm lại, tự nhiên không đỡ nổi.
- Bùm!
Ma Quốc Thái Tử bay ngược ra sau hơn ba trăm dặm, cày ra một khe rãnh trên mặt đất Tiên Nguyên, miệng mũi trào máu, có máu tươi trào ra từ ngực giáp vỡ nát.
Trước đó, hai ngón tay của Thiền Hải Quan Vụ đã xuyên thủng lồng ngực hắn.
Thiền Hải Quan Vụ không thể truy kích, ngay khi nàng một chưởng đánh trúng Ma Quốc Thái Tử, cũng bị Nhị cung chủ đuổi tới từ phía sau dùng kiếm đâm vào lưng.
Áo đỏ trên người nàng và Bách Ngục Phong Linh đã đỡ được một kiếm này, nhưng không thể ngăn chấn kình.
Thất khiếu của Thiền Hải Quan Vụ chảy máu, ngực và lưng đầy những vết nứt màu máu, pháp khí toàn thân hỗn loạn.
Nhị cung chủ rất quyết đoán, cầm thanh kiếm khác mang theo lực lượng lôi điện chém thẳng vào cổ Thiền Hải Quan Vụ.
- Vút!
Thiền Hải Quan Vụ lắc người di chuyển ra ngoài, bước chân lảo đảo, lưng quay về phía phế tích phía tây Thành Lăng Tiêu. Nàng vung ngón tay lên, dùng niệm lực điều động ba mươi sáu địa mạch, khiến chúng xoắn lại thành ba mươi sáu con địa long đánh vào người Nhị cung chủ.
Nhị cung chủ một kiếm chém xuống, một kiếm đỡ đòn.
Nhưng không đỡ nổi!
- Ầm!
- Ầm ầm!
Nhị cung chủ bị lực lượng của ba mươi sáu địa mạch đánh nát hết phòng ngự, bay ngược về phía sau. Máu thịt trên người nàng liên tục bị mài nát, xương cốt gãy từng khúc, ma sát lùi ngàn dặm trên mặt đất về phía nam.
Lan đại nhân cầm đèn từ trên trời giáng xuống, đạp gãy công kích của ba mươi sáu địa mạch.
Nhị cung chủ cầm song kiếm chậm rãi đứng dậy, toàn thân đẫm máu.
Nàng ăn một cây đế dược, nói:
- Xương cốt của nàng là Võ Đạo Thiên Tử ngày xưa, nhưng huyết nhục, khí hải đều là mới sinh, đây là điểm yếu lớn nhất của nàng.
- Ngoài ra, thời gian nàng có được hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan của sư tỷ hẳn là rất ngắn, chưa hoàn toàn dung hội quán thông, pháp khí trong cơ thể không hoàn toàn chịu sự khống chế của nàng.
- Công kích vào tạng phủ và Tổ Điền của nàng, đánh nát thân thể mới, đánh loạn pháp khí của nàng.
Thiền Hải Quan Vụ đứng dưới tường thành tây sụp đổ, thu hồi Lôi Cức Trác và Không Minh Kiếm, âm thầm vận chuyển công pháp điều tức, bên tai đã nghe thấy tiếng chim Thanh Loan kêu ở chân trời phía tây.
Nàng dùng niệm lực truyền âm cho Thái Sử Công và Tam cung chủ:
- Mở cửa thành phía bắc, đi được bao nhiêu thì đi. Ta sẽ chặn tất cả kẻ địch ở phía nam. Bắc Thiên Môn có Tuyết Kiếm Đường Đình trấn thủ, là con đường sống duy nhất.
- Tiểu Chương, ngươi tọa trấn trong thành, toàn lực sửa chữa trận pháp. Thông Nhi, ngươi đi giúp Hoắc Địch, cùng nhau chủ trì Tiên Nguyên Đại Trận, chống đỡ được bao lâu hay bấy lâu.
...
Phía đông Vân Thiên Tiên Nguyên.
Mặt trời từ từ mọc lên.
Ánh nắng chiếu lên vách đá cao ba ngàn trượng của Tiên Nguyên, khiến màn sáng trận pháp phản chiếu hào quang vàng rực rỡ.
Huyện thành đang huyết tế cách vách đá Tiên Nguyên hai trăm tám mươi dặm.
Thần Dực Hầu đứng trên đỉnh của tòa vọng lâu cao nhất trong huyện thành, ánh mắt nhìn xa ngoài một trăm năm mươi dặm, đôi mắt vàng kim chứa sát ý lạnh lẽo.
Phía xa.
Nam tử trẻ tuổi mặc quan bào màu tím kia cầm trường mâu quỷ dị chặn La Thiên lại.
Ba lão nhân Huyết Dực Tộc cầm trận kỳ buộc phải quay lại tấn công.
Truy Phong Thú bay vào trong thành, nó bị thương cực nặng, nằm rạp ngay trên một bãi đất trống, dùng niệm lực bẩm báo chuyện vừa rồi cho Thần Dực Hầu.
Thần Dực Hầu rất tức giận, lấy ra Bách Tự Khí dài hai mét là Băng Hồn Cung.
Không có tên!
Hắn dùng ý niệm khóa chặt Lý Duy Nhất, kéo dây cung ra, pháp khí Trường Sinh trong cơ thể hội tụ trên dây cung, ngưng tụ thành một mũi Hàn Băng Tiễn.
- Bựt!
Không khí phía trên huyện thành đều chấn động một cái.
Hàn Băng Tiễn kéo theo cái đuôi dài bay qua một trăm năm mươi dặm.
Ngay khoảnh khắc bị ý niệm của đối phương khóa chặt, Lý Duy Nhất liền cảm nhận được nguy hiểm, lập tức bỏ chạy né tránh. Hàn Băng Tiễn chịu sự khống chế của ý niệm Thần Dực Hầu, không đi theo đường thẳng, luôn lấy Lý Duy Nhất làm mục tiêu.
Vào thời khắc cuối cùng, Lý Duy Nhất hóa thành quầng sáng sương mù tím, vượt qua không gian, trốn vào bên trong trận bàn do ba lão nhân Huyết Dực Tộc chống lên.
- Ầm!
Hàn Băng Tiễn bay qua bên cạnh trận bàn, đánh xuống mặt đất.
Trong rừng núi xuất hiện một con đường tinh thể băng dài mười mấy dặm.
Dù chỉ bay qua bên cạnh, năng lượng bộc phát ra từ mũi tên cũng xé nát trận bàn.
- Xoẹt xoẹt!
Nhân cơ hội này, Lý Duy Nhất đánh ra ba tấm Định Thân Phù rơi vào người ba lão nhân Huyết Dực Tộc Đạo Chủng cảnh lục trọng.
Hắn gọi ra Hoàng Long Kiếm, lắc người hóa thành một chuỗi tàn ảnh, ngay trước mặt vị cự đầu Trường Sinh Cảnh của Ma Quốc kia, chỉ trong thời gian một giây hắn đã chém bay đầu cả ba lão nhân.
Lý Duy Nhất đứng trên nền tuyết ngập quá gối, một tay cầm mâu, một tay cầm thanh kiếm đẫm máu, nhìn về phía huyện thành bao phủ trong huyết vụ ở phía xa, cao giọng hét:
- Cách nhau một trăm năm mươi dặm thì ngươi không giết được ta đâu.
Ngay sau đó, Lý Duy Nhất truy sát về phía Tiểu Hầu Gia ở cách đó một dặm.