Lý Duy Nhất có cảm giác trung thành đối với Cửu Lê Ẩn Môn là vì sự dạy dỗ tận tình của Quan tiền bối, thậm chí tặng hắn bảo vật như bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, chứ không phải để lại cho Thương Lê và Lê Lăng. Bao nhiêu lần nguy nan đều là nhờ sự giúp đỡ của bảy tiểu gia hỏa mới cùng nhau vượt qua.
Dưới sự sắp xếp của Quan tiền bối, sau khi gia nhập Cửu Lê Ẩn Môn, hắn có được tài nguyên tu luyện, cũng được dạy dỗ và che chở của Ẩn Quân, Nghiêu Thanh Huyền, Chuyết lão, Cần lão. Còn có giao tình với các Ẩn Nhân như Ẩn Ngũ, Ẩn Cửu, Ẩn Thập Nhất và Ẩn Nhị Thập Tứ. Mọi người như bằng hữu, cũng như huynh đệ tỷ muội.
Nhưng Cửu Lê Tộc...
Lý Duy Nhất không muốn tham gia quá sâu vào chuyện nội bộ của bọn họ, chỉ quan tâm đến an nguy của Thái học tỷ, Cao Hoan...
Lý Duy Nhất không có quá nhiều cảm xúc, thản nhiên nói:
- Lê Tùng Giản, đừng nói nhiều lý do đường hoàng như vậy, ta biết ngươi là người thế nào. Người thật sự bị ép buộc bất đắc dĩ, dù bề ngoài thần phục thì nội tâm nhất định luôn nghĩ cách bảo vệ an toàn và lợi ích của tộc nhân, nghĩ cách đứng ra xoay chuyển tình thế khi nguy nan. Ngươi làm được điểm nào giống như vậy không?
Dương Thanh Khê che mặt, dáng người thướt tha, khẽ hỏi:
- Ngươi định xử lý bọn họ thế nào?
Lý Duy Nhất nói:
- Đưa về Cửu Lê Tộc để Cửu Lê Thần Điện phán xét. Hẳn là có thể đào ra thêm nhiều nội gián, tra rõ nhiều án cũ trong mấy chục năm qua.
Trong mắt Dương Thanh Khê hiện lên một tia sương lạnh:
- Đề nghị của ta là giết hết, vĩnh viễn trừ hậu họa.
Lý Duy Nhất hơi kinh ngạc.
Nàng tiếp tục nói:
- Sau trận chiến Lăng Tiêu Sinh Cảnh này, nội bộ Cửu Lê Tộc chắc chắn sẽ có một cuộc đại thanh trừng. Tộc nhân có liên quan đến Tuy Tông, Tam Trần Cung, Thiên Nhất Môn, Quan Sơn, Đạo Giáo cộng lại nhất định là một con số khổng lồ, không thể giết hết được. Lê Tùng Giản là trưởng tử của tộc trưởng bộ tộc Thương Lê, hắn mà kể lại những lời vừa rồi, không chừng nội bộ Cửu Lê Tộc sẽ xử nhẹ cho. Ngươi có chắc sau khi hắn qua được kiếp nạn này sẽ không tìm cơ hội trả thù không?
Lê Tùng Giản nghe mà da đầu tê dại, trong lòng lạnh lẽo, gào lên:
- Dương Thanh Khê, lão phu đắc tội gì với ngươi mà ngươi hại ta như vậy! Thần Ẩn Nhân, Tùng Giản đã biết sai, tuyệt đối không dám trả thù, chỉ cầu quãng đời còn lại bù đắp lỗi lầm ngày xưa. Đừng nghe lời Dương Thanh Khê, lão phu nắm giữ điểm yếu của ả, ả và Diêu Khiêm sớm đã có tư tình, đừng bị vẻ ngoài ngây thơ của ả lừa gạt. Ả muốn giết người diệt khẩu!
Dương Lâm nói:
- Thanh Khê, ta là cô cô của ngươi, chúng ta là người một nhà.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết nguyên nhân thật sự khiến Dương Thanh Khê đề nghị như vậy là để giết người diệt khẩu.
Nếu không, những việc làm hôm nay của nàng một khi qua miệng bốn người này truyền ra ngoài, trong tông môn và Đạo Giáo sẽ không còn chỗ dung thân cho nàng.
Tuy tàn nhẫn, nhưng có lý do.
Dù không có nhân chứng, Lý Duy Nhất tin rằng Cửu Lê Ẩn Môn sẽ coi trọng lời nói của Thần Ẩn Nhân là hắn, nhất định sẽ đi điều tra tộc trưởng bộ tộc Dược Lê.
- Vậy thì ngươi làm đi!
Lý Duy Nhất dắt Ngọc Nhi đi về phía xa.
Hắn ngồi xuống ghế đá, chỉnh lý các loại tài nguyên tài phú trong Túi Càn Khôn của năm người.
- Để ta làm cho.
Dương Thanh Thiền cất Minh Đăng, thân hình uyển chuyển bay vọt lên, lướt về phía bốn người trên mặt đất.
Bốn người này hoặc là võ tu Đạo Chủng cảnh, hoặc là Linh Niệm Sư, có hồn linh cường đại, là vật đại bổ hiếm có với nàng.
Ở Vong Giả U Cảnh, Hung Hồn ăn nhau là con đường chính để trưởng thành đến Quỷ Tướng. Đạt tới cấp Quỷ Tướng mới có thể tiếp xúc phương pháp tu luyện của Thệ Linh, nhưng chủ yếu vẫn là cắn nuốt.
Thệ Linh trong cơ thể Dương Thanh Thiền là do cường giả Thiên Lý Điện của Đạo Giáo thu phục trong U Cảnh, luyện hóa thành Hồn Chủng.
Nếu cường độ thân thể có thể tăng lên, chiến lực nàng bộc phát ra sẽ không thua kém võ tu Đạo Chủng cảnh bát trọng, là một Âm Quỷ Thống Soái lợi hại.
Lê Tùng Giản và Hoắc Định Nam nắm giữ không ít tài nguyên, trong Túi Càn Khôn có khá nhiều tinh dược ngàn năm và Huyết Tinh. Còn có một số vật phẩm U Cảnh kỳ lạ mà Lý Duy Nhất chưa từng thấy qua.
Lý Duy Nhất lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng xanh cỡ bàn tay.
Vận chuyển pháp khí kích hoạt, kim chỉ nam bên trên chuyển động không ngừng.
- Đây là Âm Khí La Bàn! Nơi nào có âm khí đủ nặng thì nó sẽ tự động phát ra ánh sáng, có thể dựa vào nó tránh né một số khu vực nguy hiểm.
Dương Thanh Khê đi tới, dáng người thướt tha, búi tóc cài trâm vàng. Nàng đã tháo khăn che mặt, lộ ra dung nhan động lòng người, trong không khí mang theo hương thơm.
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói:
- Người Lê Tùng Giản nói là Thanh Thiền! Ngươi biết đấy, ta không để mắt tới Diêu Khiêm.
Là thiên chi kiêu nữ cấp bậc Truyền Thừa Giả, nàng xác thực có một phần thanh cao.
Lý Duy Nhất mỉm cười nói:
- Dương đại tiểu thư nói như vậy có vẻ hơi cố ý!
Dương Thanh Khê nhìn thoáng qua Ngọc Nhi đang đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào mình, nói:
- Ngươi thật sự không cảm thấy hai chúng ta rất hợp sao? Ngươi không cảm thấy chúng ta rất ăn ý à? Ta sẽ không lặp lại lần thứ ba.
Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào nàng, biết vị Dương đại tiểu thư này đang nỗ lực lần cuối cùng.
Nếu không, sau khi từ biệt hôm nay, e rằng hai người khó có cơ hội gặp lại.
Phía xa, Dương Lâm gào thét:
- Dương Thanh Khê, gia gia ngươi sẽ không tha cho ngươi! Ngươi và tên dã nam nhân của ngươi nhất định sẽ chết không được tử tế!
Nghiêu Thanh Phong khàn giọng nguyền rủa:
- Gian phu dâm phụ, gian phu dâm phụ... A!
...
Lý Duy Nhất vội vàng bịt tai Ngọc Nhi lại, thả ra tràng vực niệm lực cách âm.
Hắn nhìn về phía Dương Thanh Thiền đang cắn nuốt sinh hồn ở đằng xa, trong lòng rất là câm nín.
Từ Tiềm Long Đăng Hội đến tổng đàn Đạo Giáo, rồi đến Vong Giả U Cảnh, cứ hễ làm việc cùng Dương Thanh Khê thì hắn luôn bị kẻ địch chửi mắng.
Muốn từ ngữ khó nghe cỡ nào cũng có.
Hắn cảm thấy vấn đề chắc chắn không phải nằm ở hắn, là do thủ đoạn của Dương Thanh Khê quá tàn nhẫn. Ngoài ra, Thạch Lục Dục cũng là kẻ đầu têu gây họa.
Dương Thanh Khê đã biết tâm ý của Lý Duy Nhất, không miễn cưỡng nữa:
- Phụ trách công việc rút lui là Nhị Thần Tử Không Hư của Thần Giáo, Lê Tùng Giản và Hoắc Định Nam chỉ là người giúp đỡ của hắn. Hắn có thể từ biên thành sông Hoàng Giang đến đây bất cứ lúc nào, chúng ta phải rời đi ngay.
Nhị Thần Tử là hai người, Không Hư và Hoang Hư, đều là những nhân vật lợi hại đã ngưng tụ ra Đạo Quả.
Ai trong hai người đều có thực lực cao hơn Hoắc Định Nam.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tiếp theo ngươi có dự định gì?
Dương Thanh Khê nhìn chăm chú vào hắn một lát, nuốt lại những lời trong lòng, đổi lời nói:
- Nghe Thanh Thiền nói ngươi đang thu mua Phượng Huyết Diệp, tu luyện Trường Sinh Thể hả? Ngươi có gan đi châu thành Du Châu cũ một chuyến không?
Lý Duy Nhất nhìn ra tu vi của Dương Thanh Khê đã đạt tới Đạo Chủng cảnh ngũ trọng.
Tư chất của nàng không tính là xuất sắc trong các Truyền Thừa Giả. Nhưng tu vi đã đuổi kịp những Truyền Thừa Giả đứng đầu Long Chủng chủng đạo, về cảnh giới không thua kém đám người Lục Thương Sinh.
Nàng dựa vào sự liều lĩnh và gan dạ mà nhiều Truyền Thừa Giả không có để làm được như vậy. Nhìn bề ngoài thì xinh đẹp thanh tú, thực chất lại có một trái tim nhảy múa trên mũi dao.
Nàng dám đi nơi nguy hiểm mà người khác không dám mạo hiểm.
Người người khác không dám giết, nhưng nàng thì dám.
Dương Thanh Khê tiếp tục nói:
- Vùng U Cảnh phía đông nam Lăng Tiêu Sinh Cảnh này là do một bá chủ sống mấy ngàn năm thống trị, tên là Lan đại nhân. Nghe nói Lan đại nhân là thi thể của một vị Võ Đạo Thiên Tử sinh ra linh trí, tu vi chiến lực cao thâm đến mức không thể tưởng tượng nổi.
- Nhưng núi cao còn có núi cao hơn, Lan đại nhân đã ngã xuống ở Tây Cảnh, bị Vụ Thiên Tử giết. Ngoài ra, trong một tháng qua, nghe nói có tới tám vị Siêu Nhiên Thệ Linh và nhiều Thệ Linh cấp Quân Hầu chết thảm.
- Đại quân Thệ Linh đã nhận một đợt trọng thương thảm thiết nhất trong ngàn năm qua. Thần Tử điện hạ là người thông minh, ắt hẳn hiểu điều này có nghĩa là gì.
Lý Duy Nhất híp mắt:
- Đông nam U Cảnh sắp loạn! Nếu đại quân Nhân tộc đủ mạnh, quân đội tập kết quy mô lớn đến Quan Châu và Thanh Châu, e rằng sẽ dọa những Thệ Linh mạnh kia phải bỏ chạy vào sâu trong U Cảnh.
Dương Thanh Khê nói:
- Đây là tất nhiên! Bây giờ Đạo Giáo, Thệ Linh, tu sĩ ngoại cảnh đều đang tháo chạy về hướng Quan Châu, Thanh Châu, Đông Hải, chỉ có bên này là đường sống duy nhất.
Lý Duy Nhất quan tâm hỏi:
- Bây giờ tình hình phía tây thế nào? Ta nghe nói Vụ Thiên Tử đã đi Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, từ đó không còn tin tức gì nữa.