Cự thú trong biển

Lý Duy Nhất nghe ra cơn giận của nàng đã giảm hơn phân nửa, biết An Nhàn Tĩnh không thật sự hận hắn và Nghiêu Thanh Huyền, chỉ là trong lòng có một luồng oán khí mà bất kỳ nữ tử nào bị phụ bạc cũng có, không cách nào giải tỏa.

Lý Duy Nhất thật sự áy náy.

Bất kể Đạo Giáo có không tốt thế nào, An Nhàn Tĩnh đối với hắn và Nghiêu Thanh Huyền tuyệt đối là tình chân ý thiết. Tốt với hắn hơn là đệ tử Khung Cực Đạo Tử của nàng.

Lý Duy Nhất thu lại ngạo khí trên người, vội vàng tiến lên, nịnh nọt xoa bóp vai lưng cho nàng:

- Đạo Nhân có lựa chọn của Đạo Nhân, làm một con người, ta cũng phải đưa ra lựa chọn của chính mình. Ta và sư tôn đều không thể chấp nhận Thành Lăng Tiêu sụp đổ và Âm Thi Chủng Đạo quét ngang thiên hạ. Nhưng giao tình giữa chúng ta và An Điện Chủ lại là một chuyện khác.

Bị một nam tử trẻ tuổi chạm vào thân thể, An Nhàn Tĩnh hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh từ sự bài xích ban đầu chuyển sang dần thích ứng với cảm giác mới lạ kỳ quái này.

Đổi lại là bất kỳ ai khác mà khua môi múa mép, nịnh nọt lấy lòng như vậy, chắc chắn nàng sẽ sinh lòng phản cảm, một chưởng đánh chết.

Nhưng cố tình trên người Lý Duy Nhất lại có một mùi vị chân thành. Khiến nàng tin tưởng, kẻ này tương lai dù tu vi đại thành cũng nhất định sẽ nhớ kỹ giao tình hiện tại, chứ không phải vong ân phụ nghĩa.

Vào lúc cục diện nguy hiểm như trứng chồng, hắn có thể đứng ra, không sợ cái chết, không sợ trời sập.

Một nam tử thiết cốt tranh tranh như vậy, sao có thể vì sợ bị nàng giết mới cố ý lấy lòng và hầu hạ?

Nàng tin tưởng, Lý Duy Nhất thật sự là chỉ có kính, chứ không sợ!

An Nhàn Tĩnh đầy ẩn ý nói:

- Đừng thấy trận chiến này Nhân tộc và Đạo Nhân đánh đến long trời lở đất, hai bên tử thương vô số. Nhưng cục diện đã thay đổi, không chừng tiếp theo còn phải hợp tác với nhau.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bởi vì Quang Minh Tinh Thần Thư có thể xua tan bóng tối của Vong Giả U Cảnh?

An Nhàn Tĩnh nhẹ gật đầu:

- Khi Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ có hai mươi tám châu, mọi người sẽ vì tài nguyên có hạn mà liều mạng ngươi chết ta sống. Nhưng nếu biến thành ba mươi bảy châu, năm mươi chín châu, thậm chí khôi phục ba trăm châu như trước kia, mọi người hoàn toàn có thể bắt tay giảng hòa, gác lại thù hận và mâu thuẫn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tại sao trước đó Đạo Giáo không làm như vậy?

An Nhàn Tĩnh trả lời:

- Bởi vì Lan đại nhân ngã xuống. Bởi vì Vụ Thiên Tử trở về. Bởi vì Đạo Cung tham dự vào phần lợi ích này. Mọi thứ đã trở nên khác biệt!

Lý Duy Nhất truy hỏi:

- Vụ Thiên Tử còn sống không?

An Nhàn Tĩnh nhẹ lắc đầu:

- Không biết! Nàng đi một mạch về phía tây, tiến vào Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực liền biến mất tăm. Nhưng hẳn là chưa chết, nếu không Tây Phương Yêu tộc đã sớm xua quân sang phía đông, san bằng Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

- Ngươi phải biết, trong trận chiến Thành Lăng Tiêu, ngoại trừ Lan đại nhân, Tây Phương Yêu tộc tổn thất thảm trọng nhất, bọn chúng sẽ không chịu để yên.

Lý Duy Nhất thầm gật đầu, tạm thời buông xuống nỗi lo trong lòng, hỏi:

- Ta từ Du Châu đi một mạch tới đây, nhìn thấy giáo chúng Đạo Giáo khai khẩn ruộng lúa trên vùng đất mục nát, khung cảnh một mảnh bận rộn. Có phải là quá nóng vội rồi không?

Nỗi lo âu nơi đáy mắt An Nhàn Tĩnh nồng đậm hơn nhiều:

- Lấy tu vi cảnh giới hiện tại của ngươi, tìm hiểu việc này chỉ là vô nghĩa. Ta tìm ngươi là vì một chuyện cực kỳ quan trọng khác. Ngươi và nữ tử Khương gia kia rốt cuộc có quan hệ thế nào?

Lý Duy Nhất dừng tay lại:

- Vì sao An Điện Chủ nhắc tới việc này?

An Nhàn Tĩnh hỏi:

- Dương Thanh Khê không nói cho ngươi biết?

Lý Duy Nhất cực kỳ không muốn lừa gạt, nhưng cuối cùng vẫn nói:

- Không có.

An Nhàn Tĩnh lại nói:

- Nếu nàng không nói cho ngươi biết, phản ứng của ngươi sẽ không bình tĩnh như vậy. Mỗi người đều có đạo sinh tồn của riêng mình. Đạo sinh tồn của Dương Thanh Khê nằm ở chỗ, nàng biết nên nói dối với ai, nên chân thành với ai.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nàng vẫn khỏe chứ?

An Nhàn Tĩnh hỏi lại:

- Ngươi đang hỏi về ai?

Lý Duy Nhất nói:

- An Điện Chủ khen ngợi Dương Thanh Khê có đạo sinh tồn của riêng mình, chứng tỏ nàng đã trở về Thần Giáo, hơn nữa sống rất tốt. Người ta hỏi là Khương Ninh.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Không tốt lắm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thế nào gọi là không tốt lắm?

An Nhàn Tĩnh trả lời:

- Những việc nàng, Đạo Cung và Khương gia đang làm khiến ta vô cùng lo lắng. Nếu ngươi và nàng thật sự có tình cảm như các ngươi cố ý thể hiện ra ở Thành Lăng Tiêu, có lẽ tương lai nó sẽ phát huy một chút tác dụng. Nhưng hiện tại, tu vi và thực lực của ngươi còn xa mới đủ.

- Duy Nhất, thiên phú của ngươi rất cao, cao đến mức ta chưa từng thấy ở bất kỳ người trẻ tuổi nào khác. Ngươi nhất định phải trưởng thành, đi chứng đạo Siêu Nhiên, thậm chí là Võ Đạo Thiên Tử.

Lý Duy Nhất nghe không hiểu An Nhàn Tĩnh đang nói gì, cũng biết nàng không thể nói ra chân tướng:

- Ta muốn gặp nàng một lần.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Các ngươi sẽ gặp mặt! Nhưng gặp được cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

...

Ngày thứ ba.

Bạch Ngọc Chiến Hạm đang đi trên biển sâu.

Nước biển đen thẫm, sóng nhấp nhô cao đến vài mét, mang lại một cảm giác khủng bố to lớn.

Đi trong vùng biển như vậy, võ tu Đạo Chủng cảnh cũng sẽ cảm thấy nhỏ bé và yếu ớt. Thiên địa chi uy ép người ta khó thở.

Lý Duy Nhất ở trên sàn thuyền tu luyện Thập Nhị Tán Thủ.

Lưới ánh sáng trận pháp bảo vệ thuyền đã chặn lại cuồng phong bên ngoài.

Biết được tình hình của Khương Ninh từ chỗ An Nhàn Tĩnh, ba ngày nay tâm trạng hắn nặng trĩu.

Ngọc Nhi đã tiếp xúc với An Nhàn Tĩnh, nhưng nàng không nhìn ra manh mối, cũng không cố ý đi dò xét thiên phú căn cơ của Ngọc Nhi. Chính nàng cũng đang chìm trong nội tâm nôn nóng của chính mình.

- Gào!

Dưới đáy biển truyền ra tiếng gầm rú khủng bố nối tiếp nhau.

Cả vùng biển đều đang rung chuyển.

Lý Duy Nhất ngừng tu luyện, vẻ mặt căng thẳng, tụ tập cùng một chỗ với Ngọc Nhi, Khổ Đế.

Chỉ nghe âm thanh cũng có thể cảm nhận được thứ bọn họ gặp phải không phải là yêu thú bình thường. Sự nguy hiểm của Đông Hải không phải chỉ là nói chơi.

Dưới nước biển xuất hiện một cái bóng đen to gấp vô số lần Bạch Ngọc Chiến Hạm đang bơi qua rất nhanh.

- Ầm ầm!

Cách đó vài dặm, một góc thân thể thô to như dãy núi lộ ra, mọc đầy vảy đen.

Nó làm dấy lên bọt nước như mưa to đổ xuống chiến hạm.

An Nhàn Tĩnh di chuyển đến đỉnh thuyền, trên người nở rộ từng vòng Phật quang, kinh văn dày đặc bùng nổ bao trùm vùng biển đang sôi trào bên dưới:

- Cút!

Nàng ném ra tràng hạt trong tay, đập cho một vùng biển lớn lõm xuống thành hình cái bát, chiếu rọi nước biển đen thẫm thành màu vàng kim.

Dưới đáy biển truyền ra một tiếng gào thảm thiết.

Yêu thú khổng lồ chưa biết tên kia nhanh chóng trốn đi xa.

Lại qua nửa ngày.

Đã rời xa vùng cổ hải sâu không thấy đáy kia.

Trời quang mây tạnh, mặt biển phẳng lặng như tấm gương báu màu xanh lam, có thể nhìn thấy từng đàn hải âu.

An Nhàn Tĩnh đi tới bên mạn thuyền, đứng cạnh Lý Duy Nhất:

- Từ đây đi về phía tây ba trăm dặm chính là Nguyệt Long Đảo. Ta chỉ đưa các ngươi đến đây thôi!

Hôm lên thuyền, An Nhàn Tĩnh đã hỏi Lý Duy Nhất muốn đi đâu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters