Hắn vác Thiên Tự Khí chiến phủ trên vai, cưỡi tọa kỵ Xà Kỳ Thú từ giữa không trung bay xuống cầu tàu được xây bằng đá trắng.
Tọa kỵ to như căn nhà, vảy như huyền thiết, thở ra thành cuồng phong.
Họ Thượng, đại biểu đối phương xuất thân từ bộ tộc Thú Lê.
Ba người vừa rời thuyền, bước lên cầu tàu kéo dài từ bờ đất liền ra biển.
Lý Duy Nhất đi ở đằng trước nhất, liếc nhìn Thượng Tiêu đang đứng trên lưng Xà Kỳ Thú. Thân hình hắn thẳng tắp, không nói một lời mà chỉ vung quạt, động tác tiêu sái như nước chảy.
- Vút! Vút...
Liên tiếp bảy Địa Kiếm Phù bay ra, giống như bảy vị võ tu thất trọng đồng thời công phạt.
Bảy võ tu thất trọng khó mà tâm ý tương thông và phối hợp ăn ý, cũng sẽ sợ bị thương và cái chết, mỗi người đều có điểm yếu.
Nhưng bảy kiếm của Lý Duy Nhất lại là do hắn một lòng bảy niệm khống chế, thời gian, góc độ, phương thức ra kiếm đều có thể khống chế đến mức tinh diệu tuyệt luân, có thể dồn lực vào một chỗ. Trong thời gian ngắn, uy lực bộc phát ra còn hơn xa bảy võ tu thất trọng liên thủ.
Rõ ràng chỉ có bảy kiếm, Thượng Tiêu lại nhìn thấy ngàn vạn kiếm quang ập tới, tốc độ kiếm nhanh đến dọa người.
Gần đây, tu vi của Thượng Tiêu đã dựa vào huyết nhục và pháp khí Siêu Nhiên mà phá cảnh lên cửu trọng.
Hắn nhìn ra đối thủ không tầm thường, lập tức chống lên đạo tâm ngoại tượng, kích hoạt Pháp khí hộ thân trên cổ.
- Bùm!
Chỉ kiên trì được thời gian ba giây, hắn bị bảy kiếm chém bay ra ngoài, rơi xuống biển.
Bảy tấm Địa Kiếm Phù, hai tấm tối xuống, một tấm nổ tung.
Phù lục chung quy không bằng võ tu, tiêu hao rất nhanh.
Lý Duy Nhất thu hai tấm Địa Kiếm Phù ánh sáng tối đi vào Linh Giới uẩn dưỡng.
Hắn điều khiển bốn kiếm còn lại xoay quanh mình, Khổ Đế và Ngọc Nhi.
Hắn phát giác được điều gì đó, ngước mắt nhìn về phía chiếc xe dị thú đang đợi ở cuối cầu tàu.
Cường giả đáng sợ hơn của Cửu Lê Tộc đã đến!
Khổ Đế biết Lý Duy Nhất rất mạnh, nhưng mạnh đến mức hời hợt đánh bại Giáp Thủ một châu vẫn khiến nàng vô cùng kinh ngạc.
Khóe miệng Khổ Đế vương vệt máu, đi sát theo Lý Duy Nhất, thấp giọng truyền âm:
- Là lỗi của ta, lẽ ra nên nghe khuyên bảo của ngươi. Nhưng ngươi đừng xông vào nữa, không cần vì ta mà sinh ra hiềm khích với Cửu Lê Tộc.
Lý Duy Nhất đáp:
- Ngươi tưởng ta muốn à? Ta đã đồng ý với An Điện Chủ sẽ chăm sóc ngươi! Nếu không đánh trận này, ngươi ở trên đảo sẽ khó lòng di chuyển nửa bước, Quan Sơn và Đạo Giáo đã đắc tội với quá nhiều võ tu Nhân tộc. Cửu Lê Tộc không đánh thì sẽ có thế lực khác ra tay. Chắc cao thủ Đạo Giáo các ngươi đang ở trên đảo nhỉ? Sao còn chưa tới đón ngươi? Thật là vô lý!
Lý Duy Nhất thầm nghi hoặc. Lấy tu vi và thiên phú chắc chắn sẽ bước vào Siêu Nhiên của An Điện Chủ, đệ tử của nàng lại là thiên tài Truyền Thừa Giả, lẽ ra phải có địa vị rất cao mới đúng.
Nghe xong những lời này, thành kiến trong lòng Khổ Đế đối với Lý Duy Nhất giảm đi nhiều, cuối cùng cũng hiểu vì sao sư tôn rõ ràng chịu nhục nhã lớn nhất đời người nhưng vẫn khoan dung với hắn như vậy. Thậm chí, sư tôn còn cấm nàng nói ra chuyện đó.
Tại Tiềm Long Đăng Hội, nàng và Lý Duy Nhất có ân oán sâu sắc. Nhưng giờ phút này, Lý Duy Nhất vẫn đứng ở góc độ của nàng để suy nghĩ cho nàng.
Cuối cầu tàu, một chiếc xe ngựa gỗ xanh đang dừng ở đó.
Ba con dị điểu lông vũ rực rỡ kéo xe, người đánh xe là một nam tử khoảng ba mươi tuổi có đôi lông mày rậm màu đỏ.
Bên trong xe phát ra từng vòng dao động pháp khí dày đặc lan ra xa ba mươi trượng, đến trước mặt Lý Duy Nhất, giống như từng bức tường khí thể ép tới.
Trong gợn sóng pháp khí là một biển kinh văn, lực lượng kinh văn ép không gian đông cứng lại.
Giọng nói già nua từ trong xe vang lên:
- Lão phu là Xích Ngôn Chân, tộc trưởng bộ tộc Xích Lê. Các hạ đến từ bên ngoài Lăng Tiêu Sinh Cảnh phải không? Cửu Lê Tộc và Quan Sơn có ân oán trăm năm, xin Liễu công tử tuân thủ lời hứa, để thiên chi kiêu nữ của tộc ta phân sinh tử với đệ nhất thiên tài Quan Sơn.
Lý Duy Nhất không dừng bước, đạp nát từng trượng gợn sóng pháp khí và biển kinh văn của đối phương, đi về phía bờ:
- Ta hứa lúc nào? Ta không hứa gì cả. Còn nữa, xin Xích tộc trưởng đừng tùy tiện phái thiên chi kiêu nữ trong tộc đi quyết chiến sinh tử với người khác, lỡ như chết yểu thì làm sao?
Nam tử lông mày đỏ đánh xe quát lớn:
- Hỗn xược!
Hắn cảm thấy Lý Duy Nhất đang hù dọa bọn họ.
Lý Duy Nhất quay đầu nhìn. Thượng Tiêu đã trở lại cầu tàu, cùng Thương Lê, Ẩn Thập Nhất, Nghiêu Âm từng bước tới gần.
Lý Duy Nhất rất rõ ân oán giữa Cửu Lê Tộc và Quan Sơn, nếu không phải đã đồng ý với An Nhàn Tĩnh, hắn chẳng muốn gà nhà đá nhau chút nào.
Hắn tiêu sái dũng cảm nói:
- Hôm nay, bản công tử nhất định phải đưa Khổ cô nương lên đảo, dám hỏi Cửu Lê Tộc còn bao nhiêu cao thủ, tất cả cùng lên đi!
Giọng nói của tộc trưởng bộ tộc Xích Lê phát ra từ trong xe:
- Nếu ngươi có thể vượt qua cửa ải này của lão phu để lên Nguyệt Long Đảo, Cửu Lê Tộc tự nhiên tuân thủ quy tắc trên đảo, sẽ không ra tay với các ngươi nữa.
- Tốt! Lão tộc trưởng phải cẩn thận đấy, vãn bối sẽ không khách khí đâu.
Từ mi tâm Lý Duy Nhất lại bay ra mười tấm Địa Kiếm Phù, cùng với bốn tấm Địa Kiếm Phù bao quanh người gộp thành một dòng sông kiếm, thế như chẻ tre đánh nát pháp khí và kinh văn do Xích Ngôn Chân thả ra.
Hắn dùng linh quang bao bọc Khổ Đế và Ngọc Nhi, đi theo sau mười bốn thanh cổ kiếm màu vàng.
Khoảng cách không ngừng thu hẹp.
Khi họ chỉ cách xe ngựa bảy trượng, rèm xe bị một luồng gió hất lên.
Lộ ra bộ dạng già nua cổ xưa của Xích Ngôn Chân ngồi bên trong. Hắn vung tay ném một Pháp khí hình tháp bao bọc trong ngọn lửa bay về phía mười bốn thanh kiếm.
- Ầm ầm!
Không khí chấn động.
Trong khoảnh khắc, Pháp khí hình tháp hóa thành tòa tháp kim loại cao ba mươi sáu tầng, ánh sáng đồng lấp lánh. Tháp sừng sững bên bờ tựa như núi non hùng vĩ.
Từ cửa tháp bay ra ba ngàn sáu trăm kinh văn bay quanh tháp, ép ngược về phía ba người Lý Duy Nhất.
- Trảm!
Lý Duy Nhất tóc dài bay bay, ánh mắt rực sáng, kiếm chỉ giơ lên trời, điều khiển mười bốn tấm Địa Kiếm Phù kết thành một kiếm trận.
Bên trong kiếm trận, một kiếm ảnh màu vàng cao mười bốn trượng mạnh mẽ dâng lên.
Theo kiếm chỉ của Lý Duy Nhất vung ra, cự kiếm màu vàng chém ngang, hất bay tòa cổ tháp rực lửa vốn là Thiên Tự Khí tam phẩm do Xích Ngôn Chân đánh ra.
Ngay sau đó, trong ánh mắt kinh hãi của vô số người, ba người Lý Duy Nhất đã bay vọt qua chiếc xe ngựa gỗ xanh, nhẹ nhàng đáp xuống đường phố hải thị Nguyệt Long Đảo.
- Vèo vèo!
Mười bốn tấm Địa Kiếm Phù trở nên ảm đạm, như thủy triều bay về, toàn bộ bị thu vào Linh Giới để uẩn dưỡng.
Lý Duy Nhất cầm quạt, quay đầu nhìn chiếc xe kia, khom người hành lễ:
- Đa tạ tiền bối thủ hạ lưu tình.
Là đệ nhất cường giả và tộc trưởng của bộ tộc Xích Lê, tuy Xích Ngôn Chân không phải Trường Sinh cảnh, nhưng chắc chắn nắm giữ nhiều át chủ bài lợi hại và Pháp khí phẩm cấp cao.
Vừa rồi, hắn chỉ dùng một món.
Trong chín vị tộc trưởng bộ tộc của Cửu Lê Tộc, có sáu người đều là Trường Sinh cảnh.