Lý Duy Nhất vừa bị Khung Cực Đạo Tử đánh lui, mới đứng vững thì đã có sáu món Pháp khí bay tới.
Sáu món Pháp khí có uy lực to lớn, do sáu cường giả đỉnh phong điều khiển. Ai nấy đều là lão nhân tu hành cả trăm năm, tu vi thâm hậu, pháp khí như biển.
Đồng thời lại có hơn mười loại đạo thuật che trời lấp đất giáng xuống, nhấn chìm Lý Duy Nhất.
Là do hơn mười võ tu Đạo Chủng cảnh trên tầng ba của chiến hạm đánh ra.
Ánh mắt Lý Duy Nhất sắc bén, không nói một lời, trong tay xuất hiện thêm một cây pháp trượng gỗ đào dài sáu thước, hắn vung trượng lên trời.
- Ầm!
Linh quang niệm lực dưới sự tăng phúc của pháp trượng hóa thành thác nước ngược dòng bắn lên trời cao, đánh bay sáu món Pháp khí ra ngoài. Tất cả đạo thuật đều bị đánh xuyên.
Pháp trượng gỗ đào này là Nghiêu Thanh Huyền mượn từ chỗ Ẩn Quân.
Cây trượng này là trọng bảo của Ẩn Môn, do Khôi Thủ Cửu Lê là Lê Viên Triệt và lão tổ Tả Khâu Môn Đình mở ra từ quan tài dị giới.
Tả Khâu Môn Đình dùng một hạt đào trong quan tài dị giới trồng ra một cây Bàn Đào, trở thành một trong mười loại cây nổi tiếng của Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Còn khúc gỗ trong quan tài kia được luyện chế thành pháp trượng gỗ đào.
Rất có thể, đây là một cành nhỏ của cây Bàn Đào trong thần thoại truyền thuyết.
- Vù! Vù...
Lý Duy Nhất lao nhanh về phía lưới ánh sáng trận pháp bên mạn thuyền, điều khiển mười bốn Địa Kiếm Phù chém sáu lão nhân đang đuổi theo thành hai đoạn, xác rơi xuống sàn thuyền.
Hắn phải mau chóng rời đi, nếu không, dù tu vi có cao hơn nữa cũng sẽ bị vây đánh đến chết.
Nếu trận pháp phòng ngự mạnh hơn của chiến hạm được kích hoạt, thì hắn muốn chạy cũng không thoát.
- Ầm!
Một trượng bổ ngang đánh trúng lưới ánh sáng.
Pháp trượng gỗ đào bùng phát hào quang rực rỡ, đánh cho trận pháp phòng ngự dao động từng vòng gợn sóng, sau đó vỡ ra một lỗ thủng.
- Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, các hạ không coi Lăng Tiêu Đạo Giáo ra gì rồi.
Hai cường giả Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong tóc trắng xoá, dáng vẻ gầy gò, đồng tử như lôi châu, một trái một phải lướt đến nhanh như chớp.
Mỗi luồng pháp khí bùng phát trên người họ đều như xích thần, dày nặng bàng bạc, hóa thành hai bức tường thần ép tới, không chừa lại cho Lý Duy Nhất chút không khí và không gian nào.
Là trưởng lão quản lý sự vụ hai mươi tám châu của Thiên Hạ Điện.
Một vị trưởng lão tọa trấn một châu.
Nếu bỏ qua những Pháp khí nội tình và chiến bảo tổ truyền của Thiên Vạn Cổ Tộc Cửu Lê Tộc, thì tu vi chiến lực của ai trong hai người cũng chỉ kém hơn tộc trưởng bộ tộc Xích Lê của Cửu Lê Tộc một chút.
Hoang Hư và Không Hư hiện thân ở tầng năm chiến hạm, nhìn xuống phía dưới, vận chuyển pháp khí trên người.
Không Hư hô lớn:
- Liễu công tử quá ngông cuồng, ngươi liên tiếp giết bảy cao thủ của giáo ta, đừng hòng được bỏ qua chuyện đêm nay!
Tầng cao nhất của chiến hạm.
Cường giả cấp bậc Truyền Thừa Giả của Đạo Cung, Họa Tâm đẩy cửa bước ra khỏi phòng.
Hắn cao ba mét, toàn thân tỏa ra hào quang đỏ rực. Hắn liếc nhìn thi thể Tư Không Yểm Luân trên sàn thuyền phía dưới, trong mắt lộ ra vẻ buồn bực.
Một chuyện nhỏ mà làm thành thế này, võ tu của Lăng Tiêu Đạo Giáo khiến hắn thất vọng tột cùng.
Họa Tâm muốn nghiên cứu Long Chủng là để chuẩn bị cho việc hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí, muốn nhân cơ hội này nâng cao thiên phú căn cơ hơn nữa.
Làm náo loạn thành ra như vậy thì biết kết thúc thế nào đây?
Lý Duy Nhất âm thầm vận chuyển pháp lực dạng lỏng ở Thần Khuyết lưu động trong ngân mạch, không để tản ra ngoài cơ thể, tăng thêm một luồng lực lượng nội tại.
- Rầm! Rầm!
Một tay hắn thành chưởng, một tay vung trượng, đồng thời cứng rắn đánh một kích với hai lão Đạo Nhân Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong lao tới từ hai bên.
Hai luồng lực lượng bá đạo dời non lấp biển ập tới.
Lý Duy Nhất bay ngược ra ngoài, xuyên qua lỗ thủng lưới ánh sáng trận pháp, rơi xuống mặt biển.
Hai lão nhân tóc trắng bị chưởng lực của Lý Duy Nhất chấn trượt đi vài trượng, người lảo đảo.
Nội tâm hai người còn chấn động hơn cả Khung Cực Đạo Tử, lực lượng của một Linh Niệm Sư vậy mà có thể đồng thời bức lui hai người họ.
Phải biết rằng, Lý Duy Nhất đã tu Trường Sinh Thể thành công hơn một nửa, chỉ dựa vào lực lượng thân thể đã có thể so tài với võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong như bọn họ.
Truyền Thừa Giả cửu trọng ra tay mới có thể áp chế hắn.
- Vút! Vút! Vút!
Không Hư đánh ra ba thanh phi kiếm, bùng phát ba loại lực lượng lôi điện, hỏa diễm, quang minh chặn đường Lý Duy Nhất đang muốn bỏ trốn.
Hoang Hư và hai lão nhân tóc trắng dẫn đầu đuổi theo ra khỏi chiến hạm.
Sau đó, từng luồng khí tức của cao thủ đỉnh phong bùng phát, hóa thành tàn ảnh chặn đường đi của Lý Duy Nhất. Bọn họ ép Lý Duy Nhất ra biển, không cho hắn quay lại Nguyệt Long Đảo.
- Rầm rầm.
Một người đánh với một đám nhưng liên tục bại lui, không chống đỡ nổi, nước biển phía sau không ngừng nổ tung.
- Họ Liễu kia không chỉ là niệm sư, thân thể cũng cực kỳ cường đại, có lẽ là sinh linh Yêu tộc.
- Cũng có thể là Thệ Linh khoác da người, là thi thể Trường Sinh cảnh sinh ra linh trí nên thân thể mới mạnh mẽ.
...
Không bao lâu sau, Lý Duy Nhất bị bao vây triệt để, không còn đường lui.
Từng tấm Địa Kiếm Phù bị cao thủ Đạo Giáo dùng Pháp khí đánh nát.
- Ầm ầm!
Lý Duy Nhất dang rộng hai tay, tóc dài bay múa.
Hi Hòa Hoa bay ra từ Linh Giới ở mi tâm, rực cháy lửa, bùng phát kim quang chói lòa, hóa thành một trận pháp tòa đài sen nóng rực cuồn cuộn.
Trận văn dày đặc thả ra ngoài.
Trận bàn quang ngân khuếch tán ra từng vòng.
- Phụt!
Hoang Hư bị Hi Hòa Hoa đụng bay hộc máu, cảm giác như bị một vầng thái dương đánh trúng, da toàn thân đều bị bỏng.
Lý Duy Nhất sát khí đằng đằng đứng thẳng trên Hi Hòa Hoa, tay cầm pháp trượng gỗ đào, điều khiển toàn bộ Địa Kiếm Phù truy sát Hoang Hư.
Làm bị thương mười ngón tay, không bằng chặt đứt hẳn một ngón tay.
- Ngăn hắn lại...
Hoang Hư bị thương không nhẹ, miệng không ngừng ọc máu, thi triển đạo thuật Thủy Độn lao xuống đáy biển.
- Rầm!
Pháp trượng gỗ đào đập mạnh xuống mặt biển, phát động công kích niệm lực thẳng vào hồn linh của Hoang Hư.
Thi triển đạo thuật nhưng bị cắt ngang làm hồn linh của Hoang Hư bị thương, lập tức lấy ra một kỳ trận màu đen.
Cờ này là do Đại Trường Sinh ban tặng, dùng để tranh đoạt cơ duyên, có thể hộ thể.
Nhưng hắn đang bị tên họ Liễu kia nhắm vào, cảm nhận được uy hiếp tử vong, buộc phải dùng trước.
- Vù!
Trong kỳ trận màu đen tuôn ra một mảng pháp khí đen như mực, lan tràn trên mặt biển, hóa thành đám mây lớn mấy chục trượng bao bọc toàn thân Hoang Hư.
Là đám mây pháp khí do Đại Trường Sinh ngưng luyện, dù gặp phải võ tu Trường Sinh cảnh bình thường cũng có thể đỡ được hai, ba kích. Dưới Trường Sinh cảnh muốn giết hắn sẽ khó như lên trời.