Đạo tâm ngoại tượng của hắn là Cốc Vũ Địch Trần.
Tơ mưa trút xuống toàn bộ vịnh biển bên ngoài hải thị Nguyệt Long Đảo.
Những tơ mưa kia kết hợp với pháp khí trở nên sắc bén như đao kiếm, che trời lấp đất chém về phía Lý Duy Nhất.
Niệm lực của Lý Duy Nhất bùng phát hoàn toàn, toàn lực kích hoạt trận văn trên Hi Hòa Hoa, hóa thành một vầng thái dương bay trong đêm mưa, đụng nát tơ mưa lợi kiếm đang chém tới.
- Ngăn hắn lại.
Khung Cực Đạo Tử đã đuổi theo tới cách đó hai dặm.
Hắn đến làm sĩ khí của võ tu Đạo Giáo tăng mạnh.
Mọi người lần lượt thi triển độn thuật mạnh nhất và các loại bảo vật, phù lục về tốc độ thân pháp. Có lẽ một chọi một thì họ không thể đánh lại Liễu Phượng Thụ, nhưng muốn đỡ một, hai chiêu, ngăn cản hắn bỏ trốn thì không khó.
Không Hư và Hoang Hư đều tham gia ngăn chặn.
Hoang Hư rất lo lắng, cảm thấy Liễu Phượng Thụ có địch ý khó hiểu với mình, nếu để hắn chạy thoát thì sắp tới mình sẽ ăn ngủ không yên.
Sau khi Lý Duy Nhất liên tiếp đánh lui hai người, ánh mắt liếc xéo qua Hoang Hư.
Mí mắt Hoang Hư giật nhẹ, xoay người bỏ chạy.
Lý Duy Nhất quát:
- Đã tha cho ngươi một con đường sống, ngươi lại cứ muốn chết.
Lý Duy Nhất đánh ra hết tám tấm Địa Kiếm Phù còn lại, hóa thành tám thanh phi kiếm xuyên thủng pháp khí hộ thể và các loại phòng ngự của Hoang Hư.
Hoang Hư nghe tiếng gió phía sau liền cắn răng lao xuống đáy nước.
- Ầm!
Đài sen của Hi Hòa Hoa nện xuống, đập mặt biển lõm xuống sâu vài mét.
Khi Hi Hòa Hoa và Lý Duy Nhất bay lên lần nữa, đầu của Hoang Hư đã bị pháp trượng gỗ đào đập nát, lôi từ dưới nước lên, kéo theo lượng lớn máu loãng.
- Rầm!
Lý Duy Nhất vung trượng, quất thi thể Hoang Hư bay về phía Khung Cực Đạo Tử đang xông tới.
Khung Cực Đạo Tử hoàn toàn không bị ảnh hưởng, vung tay áo cuốn bay thi thể Hoang Hư. Ánh mắt hắn trầm lạnh, nước biển dưới chân kết thành một lớp băng trắng.
Hắn nhảy lên, tay bắt ấn:
- Hàn Ngục Giáng Lâm.
Đại thuật tầng ba đại thành.
Hàn khí cuộn trào trong thiên địa, mặt biển bên dưới nhanh chóng trắng xóa, băng tinh lan tràn ra xa.
Một tòa Hàn Băng Thần Ngục hùng vĩ được xây bằng băng tinh, cao hơn trăm trượng, ẩn chứa uy năng đóng băng hải vực trấn áp xuống Lý Duy Nhất.
Hai mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm, giơ pháp trượng gỗ đào qua đỉnh đầu, huyệt Lao Cung trong lòng bàn tay tuôn ra pháp lực thanh huy tiên hà, mi tâm bắn ra linh quang ba màu rót vào trong đó.
- Xèo xèo!
Pháp trượng gỗ đào bùng phát quang hoa sinh mệnh màu xanh lục, mọc ra cành lá, nở ra hoa đào va chạm với Hàn Ngục đang trấn áp xuống.
- Ầm ầm!
Linh quang, tiên hà, hạt mưa, băng tinh hóa thành gợn sóng năng lượng rực rỡ, trong nháy mắt tản ra bốn phương.
Còn có hoa đào đầy trời rơi xuống biển, khiến chiến trường trở nên vô cùng duy mỹ.
Trên chiến hạm của Cửu Lê Tộc.
Ẩn Cửu nói:
- Cuối cùng cũng giao phong rồi! Không biết Liễu Phượng Thụ có ngăn được Khung Cực Đạo Tử hay không?
Thương Lê khẽ lắc đầu:
- Dù Khung Cực Đạo Tử không phải để nhất nhân của Lăng Tiêu Sinh Cảnh hiện nay, ít nhất cũng nằm trong ba hạng đầu. Muốn chống lại hắn khó như lên trời.
Trường Sinh Đan phân phát ở Tiềm Long Đăng Hội, cộng thêm Trường Sinh Đan mà Độ Ách Quan gửi đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh hàng năm, lại thêm cơ duyên do Siêu Nhiên ngã xuống trong hai, ba năm gần đây, khiến đa số cường giả Đạo Chủng cảnh cửu trọng lợi hại của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều đã phá cảnh Trường Sinh.
Số lượng truyền Thừa Giả còn ở lại Đạo Chủng cảnh cửu trọng chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay.
Khung Cực Đạo Tử chính là một trong số đó.
Lê Tùng Cốc đứng trên thuyền, thần kinh căng thẳng, sẵn sàng ra tay giải cứu.
Hắn đã biết từ chỗ Nghiêu Thanh Huyền rằng Liễu Phượng Thụ chính là Lý Duy Nhất.
- Chuyện này là sao? Tại sao pháp trượng gỗ đào xuất hiện biến hóa như vậy?
Vẻ mặt Lê Tùng Cốc hoang mang, vô cùng khó hiểu.
Trong khoang thuyền, một cỗ quan tài đặt sau lưng hắn.
Trong quan tài phát ra giọng nói của Quan tiền bối:
- Là thanh huy! Ngươi không phát hiện pháp khí thanh huy tuôn ra từ tay hắn cực kỳ giống với tiên hà xuất hiện ở Trấn Táng Tiên sao? Đây là một loại pháp khí vượt quá sức tưởng tượng, khiến pháp trượng gỗ đào như sống lại. Cành khô đâm chồi, trượng gỗ nở hoa.
Trận pháp đài sen Hi Hòa Hoa bị hư hại nghiêm trọng, có cánh hoa bị nát.
- Rắc!
Lý Duy Nhất chấn nát hàn băng bao phủ trên hai tay, da truyền đến cảm giác đau đớn, hàn khí của đạo thuật Hàn Ngục Giáng Lâm làm hắn đông lạnh bị thương.
Muốn dùng thân thể chiến với Truyền Thừa Giả cửu trọng thì phải tu luyện Trường Sinh Thể đến bảy phần mới được.
Gân da của Lý Duy Nhất là sáu phần, kim cốt yếu hơn một chút, mới có năm phần.
Nếu có thể nâng tất cả lên bảy phần, dù là đại thuật tầng ba cũng đừng hòng làm hắn bị thương mảy may. Không cần chiến y, áo giáp, pháp khí hộ thể cũng có thể chống đỡ.
Gặp Pháp khí dưới Thiên Tự Khí, hắn chỉ dùng hai tay để đỡ.
Giống như một số yêu thú có huyết mạch cường đại, da lông chính là áo giáp, móng vuốt chính là Pháp khí, máu chính là pháp lực.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Chung quy vẫn có khoảng cách với Truyền Thừa Giả cửu trọng.
Chỗ dựa lớn nhất của Lý Duy Nhất hiện nay chính là lực lượng thể phách.
Tu vi võ đạo và niệm lực đều là dệt hoa trên gấm.
Lý do hắn có thể nghịch thế tu luyện chiến lực thân thể đến mức biến thái như vậy là vì đồng thời tu luyện Long Chủng ở Phong Phủ và Thập Nhị Tự Đạo Chủng ở Thần Khuyết, mỗi lần đột phá cảnh giới đều có thể rèn luyện và nâng cao thân thể một lần.
Võ tu khác đến lục trọng thì thân thể chỉ nâng cao sáu lần.
Nhưng hắn đến lục trọng, thân thể đã nâng cao mười hai lần. Phong Phủ sáu lần, Thần Khuyết sáu lần.
Dưới đáy nước cách đó bảy trượng.
Đường Chiêm truyền âm vào tai Lý Duy Nhất.
Nghe xong, Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, lấy ra một tấm Thần Hành Phù dán lên ngực, truyền âm lại:
- Đa tạ Thiếu Quân và các hạ nhắc nhở, chúng ta cùng đi.
Khi Lý Duy Nhất còn là Linh Niệm Sư lục tinh, hắn luyện chế ra Thần Hành Phù chữ Hành đã có tốc độ nhanh hơn một bậc so với võ tu cửu trọng bình thường. Hiện giờ niệm lực đột phá đại cảnh thất tinh, có thể tưởng tượng hắn luyện chế ra Thần Hành Phù chữ Hành càng nhanh cỡ nào.
Khung Cực Đạo Tử nheo mắt, không ngờ đối phương cứng rắn đỡ Hàn Ngục Giáng Lâm mà chỉ bị đỏ da một chút, hoàn toàn không có vẻ gì là bị trọng thương.
Tại sao thân thể mạnh đến mức đó được?
Phải biết rằng, thân thể Khung Cực Đạo Tử cũng không yếu, đã tu luyện đến Trường Sinh Thể ba, bốn phần, đi đầu trong tất cả võ tu cửu trọng của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.