Đợt chạm trán đầu tiên này, sự phối hợp ăn ý trước sau của Đường Chiêm và Lý Duy Nhất đã nắm bắt thời cơ chiến đấu rất chuẩn, thể hiện kinh nghiệm chiến đấu phi phàm, phá vỡ ý đồ chặn đường của Chân Tâm.
Chân Tâm liếc nhìn vết máu nông trên cánh tay trái, nhìn về phía hai người nhanh chóng chạy xa:
- Hai ngươi đều là cao thủ, giết các ngươi rất có tính khiêu chiến, tin rằng cũng là một chuyện cực kỳ thú vị.
Chân Tâm và Họa Tâm hội hợp một chỗ, đuổi theo về phía biển sâu.
Bọn họ không tin phù lục Độn Pháp của Liễu Phượng Thụ có thể duy trì mãi.
- Vù!
Một cây trường sóc vung ra từ đáy biển, vạch ra một luồng năng lượng pháp khí dài mấy trăm mét từ nam sang bắc.
Mặt biển trước mặt Chân Tâm và Họa Tâm giống như xuất hiện một cái miệng khổng lồ muốn nuốt chửng bọn họ.
Họa Tâm gầm lên:
- Lại là ngươi!
Họa Tâm đánh ra Huyễn Tẫn Thần Diễm tầng bốn, biển cả sôi trào.
Chân Tâm phun ra Pháp khí dạng hạt châu đánh xuống đáy biển.
Hai người thông qua cây trường sóc trước mắt nhận ra người tới là ai, đã từng chạm trán một lần ở Du Châu cũ. Chiến lực đối phương rất mạnh, là cao thủ trẻ tuổi chỉ đứng sau Đăng Phượng Công Chúa mà bọn họ gặp từ khi đến Đông Hải.
Liễu Diệp phá nước lao lên, bổ ra kích thứ hai.
- Ầm!
Toàn bộ vùng biển nổ tung, ba người đồng thời bay ngược ra ngoài.
Liễu Diệp liếc nhìn về hướng biển sâu, phát hiện Lý Duy Nhất và Đường Chiêm đã biến mất trong khói sóng, vì thế quả quyết cầm trường sóc đuổi theo.
Họa Tâm nhìn chăm chú bóng lưng cầm trường sóc càng lúc càng xa:
- Đuổi theo không?
Chân Tâm nói:
- Hai vị chân truyền không có mặt, đuổi theo cũng vô nghĩa. Ba người này hội hợp lại là rắc rối lớn, khá khó giải quyết.
Họa Tâm nói:
- Vậy thì cho bọn họ sống thêm vài ngày nữa.
Chân Tâm trầm tư:
- Rốt cuộc ba người này có lai lịch gì? Chẳng lẽ đến từ Ma Quốc?
Tầm nhìn của hai người rất cao, chỉ có vài Cổ Giáo và quốc độ ở nam bộ Doanh Châu mới có thể lọt vào mắt bọn họ.
Trong hải cảng, bầu không khí sôi trào, mọi người nghị luận ầm ĩ.
Ẩn Thập Nhất vô cùng kích động, tràn đầy mong đợi vào tương lai:
- Sau khi Truyền Thừa Giả đạt tới cửu trọng thì đã bước vào một cấp độ khác. Quả thực có thể coi là vô pháp vô thiên, chiến lực quá mạnh, Trường Sinh cảnh không ra tay thì ai có thể trị được?
Dù sao hắn cũng là Truyền Thừa Giả, có chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần, chỉ là cảnh giới vẫn chưa đủ cao.
Một tiểu bối của bộ tộc Xích Lê cảm thấy mờ mịt và đau khổ:
- Tộc trưởng tộc ta đối mặt với hùng kiệt trẻ tuổi như vậy cũng chỉ có thể bỏ chạy trối chết.
- Đây là chuyện không còn cách nào khác! Truyền Thừa Giả chính là mạnh như vậy, thân thể, Pháp khí, đạo thuật, phẩm chất pháp khí, các phương diện đều mạnh. Võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong muốn chống lại bọn họ là điều rất khó.
- Võ tu cửu trọng đỉnh phong chưa chắc có thể phá cảnh Trường Sinh. Nhưng Truyền Thừa Giả cửu trọng thì phá cảnh Trường Sinh chỉ là vấn đề thời gian.
- Liễu Phượng Thụ đã đủ nghịch thiên, nhưng vẫn hơi chật vật khi đối đầu với Truyền Thừa Giả cửu trọng.
- Khoảng cách giữa Truyền Thừa Giả và phi Truyền Thừa Giả quả thực khó vượt qua giống như cấp độ sinh mệnh vậy.
Càng nhiều võ tu Cửu Lê Tộc không hề chán nản, ngược lại tràn đầy tự tin, mong chờ tương lai hơn.
Bởi vì thế hệ trẻ Cửu Lê Tộc đã sinh ra vài vị thiên chi kiêu tử cấp Truyền Thừa Giả, nhân tài xuất hiện lớp lớp, bừng bừng sức sống. Vài năm sau, mười năm sau, bọn họ sẽ trưởng thành đến độ cao của Khung Cực Đạo Tử, Họa Tâm, Chân Tâm.
Một thời đại cường thịnh chưa từng có đang đến!
...
Trên một tảng đá ngầm cách hải thị Nguyệt Long Đảo hai trăm dặm.
Đường Chiêm đeo song kiếm trên lưng, đứng thẳng trên đỉnh đá ngầm, dưới ánh trăng có thể nhìn thấy hoa văn dạng vảy trên áo giáp.
Hắn hỏi:
- Người giúp chúng ta thoát thân kia là ai? Chiến lực thật đáng sợ, vậy mà có thể lấy một địch hai, ngăn cản được Họa Tâm và Chân Tâm.
Lý Duy Nhất ngồi trên một tảng đá ngầm khác nhô lên khỏi mặt nước ba trượng ở bên cạnh, vận chuyển pháp khí chữa trị thương thế trên da hai cánh tay:
- Ta chỉ biết hắn họ Liễu, rất thần bí.
Ngẫm nghĩ, hắn lại bổ sung một câu:
- Người cũng khá tốt!
Đường Chiêm nói:
- Đến rồi!
Thân ảnh trẻ tuổi thẳng tắp của Liễu Diệp lướt đi trên sóng nước, trong chốc lát đã xuất hiện trên mặt biển bên dưới hai người, ánh mắt rơi vào người Lý Duy Nhất:
- Ngươi đến muộn vài ngày.
Lý Duy Nhất đã khôi phục diện mạo vốn có:
- Tại vì xa quá! Vừa rồi đa tạ, rốt cuộc nên xưng hô ngươi như thế nào?
Liễu Diệp đáp:
- Tiêu Linh Quân, Liễu Diệp.
Lý Duy Nhất lập tức nheo mắt lại, cảm thấy xa lạ với ba chữ Tiêu Linh Quân.
- Ta đi trước đây!
Đường Chiêm nhìn ra hai người có chuyện muốn bàn, và dường như liên quan đến bí mật không tầm thường. Hắn không muốn tham gia, chuẩn bị trở về phục mệnh.
Liễu Diệp nhìn về phía hắn:
- Đường Chiêm, ngươi không cần rời đi.
Pháp khí trong cơ thể Đường Chiêm vận chuyển:
- Sao các hạ biết tên của ta?
Liễu Diệp nói:
- Ngươi là Thần Ẩn Nhân của Đường Đình giáp này, có người tiến cử ngươi với chúng ta. Ngươi và Lý Duy Nhất là hai người ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh không cần qua thử thách liền được cho gia nhập Tiêu Linh Quân. Đương nhiên, còn cần các ngươi gật đầu đồng ý.
Hai tay Lý Duy Nhất đã lành vết thương, như có điều suy nghĩ:
- Là Tiêu Linh Quân muốn cứu ta?
Liễu Diệp nói:
- Là Tiêu Linh Quân nhìn trúng ngươi.
Đường Chiêm vẫn còn lòng cảnh giác:
- Ai tiến cử với các ngươi? Tiêu Linh Quân rốt cuộc là cái gì?
Liễu Diệp đứng trên mặt biển, ngữ điệu bình tĩnh hỏi ngược lại:
- Các ngươi cảm thấy nguy hiểm lớn nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh là gì?
Đường Chiêm đáp:
- Tây Phương Yêu tộc.
Liễu Diệp nói:
- Tây Phương Yêu tộc mà ngươi nói là chỉ Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực ở phía tây Lăng Tiêu Sinh Cảnh phải không? Không sai, Phi Phượng xác thực rất mạnh, nhưng nó vẫn chưa thể muốn làm gì thì làm.
- Nếu nó dám diệt Sinh Cảnh không có Võ Đạo Thiên Tử tọa trấn của Nhân tộc, trong Nhân tộc tự nhiên sẽ có Võ Đạo Thiên Tử ra tay đối phó nó, đòi lại công bằng.
- Dưới hoàn cảnh nguy hiểm Vong Giả U Cảnh bao trùm toàn bộ Doanh Châu, mỗi một tòa Sinh Cảnh đều cần được bảo vệ. Võ Đạo Thiên Tử của Nhân tộc cũng không thể tùy ý động đến Sinh Cảnh nhỏ yếu của Yêu tộc.
- Yêu tộc và Nhân tộc có cạnh tranh, có thù địch, nhưng đối mặt với U Cảnh lại cần liên thủ hợp tác.
Lý Duy Nhất nghe ra ẩn ý trong đó:
- Ý của ngươi là nguy hiểm lớn nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đến từ Vong Giả U Cảnh?
Liễu Diệp gật đầu:
- Không chỉ là Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nguy hiểm lớn nhất của tất cả Sinh Cảnh đều là Vong Giả U Cảnh. Đại quân Thệ Linh trong U Cảnh khi thực sự bạo động thì khủng khiếp hơn gấp mười lần, trăm lần so với những gì Lăng Tiêu Sinh Cảnh gặp phải lần này, chỉ trong một đêm là có thể nuốt chửng một Sinh Cảnh.