Lý Duy Nhất hỏi:
- Để trong thiên hạ không có cái gì mà không bán được?
Mắt Hà Mã Yêu sáng lên:
- Ồ, khẩu hiệu này không tệ.
- Hàng đúng chất lượng.
Lý Duy Nhất kiểm tra cẩn thận xong lại nói:
- Có thể đổi bằng Pháp khí không?
Hà Mã Yêu hỏi lại lần nữa:
- Pháp khí tốt lắm, Pháp khí có thể bán được giá cao trong Yêu tộc. Ngươi xác định muốn giao dịch ở chỗ này?
Lý Duy Nhất đã sớm phát hiện không ít ánh mắt nhìn về phía này, nhưng không hề sợ hãi. Hải thị có Hoa Yêu tộc duy trì trật tự, không ai dám gây chuyện.
Chờ rời khỏi hải thị, hắn lại thay đổi hình dạng.
Lý Duy Nhất lấy ra một cây trường mâu Bách Tự Khí thất phẩm, đưa tới.
Hà Mã Yêu rót yêu khí vào, cẩn thận nghiên cứu, âm thầm giật mình:
- Đồ này của ngươi có lai lịch không đúng lắm, đây là trường mâu chế tạo theo quy chuẩn trong quân đội Ma Quốc. Hơn nữa, phải là tinh nhuệ đứng đầu trong quân đội mới được phát cho.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy ngươi không thu à?
Hà Mã Yêu nói:
- Thu chứ, không có hàng nào mà Mã Gia không dám thu. Nhưng hàng đen thì giá phải thấp hơn một chút. Ta chỉ có thể cho ngươi giá một trăm vạn Dũng Tuyền Tệ.
- Giá cả rất chuẩn.
Lý Duy Nhất lập tức lấy ra thêm bốn cây trường mâu giống hệt nhau, loảng xoảng chất thành một đống bên cạnh sạp hàng.
Hà Mã Yêu ngẩn ra, tiếp đó nhanh chóng thu năm cây trường mâu vào Túi Càn Khôn, không thèm hỏi lai lịch:
- Tiểu ca, có thực lực cao đấy! Chỗ ta có không ít bảo vật, có hứng thú mua thêm không?
Nó truyền âm nói nhỏ:
- Ta có Kim Tinh Cốt Tủy của Siêu Nhiên.
Kim Tinh Cốt Tủy của Siêu Nhiên tất nhiên đắt cắt cổ.
Tìm Ẩn Quân thì lại khác!
Thứ nhất, Cửu Lê Ẩn Môn sẽ gánh một nửa giá. Thứ hai, với công lao hắn lập được ở Thành Lăng Tiêu, nói không chừng được tặng miễn phí.
Thật ra Lý Duy Nhất muốn thăm dò Hà Mã Yêu có tinh dược năm ngàn năm hay không, nhưng thứ đó rất có giá trị, lấy tu vi hiện tại của hắn chưa chắc đã giữ được.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Có Cực Trú Chân Đan không?
Hà Mã Yêu lộ ra vẻ khó xử:
- Yêu tộc không am hiểu luyện đan, nhưng nghe nói người của Độ Ách Quan đang bán...
Trên mặt sông truyền đến một trận ồn ào.
Một chiếc Pháp khí chiến hạm bốn tầng hoa lệ đi tới lối vào hải thị, lưới ánh sáng trận pháp trùng điệp. Mỗi một tầng đều treo đầy đèn sáng, vô số dị cầm thải điểu bay xung quanh chiến hạm, phát ra tiếng kêu dày đặc mà êm tai.
- Đại nhân vật thế hệ trẻ của Tây Phương Yêu tộc đến rồi!
- Đăng Phượng Công Chúa và Minh Giao Vương Tử của Đông Hải Yêu tộc cũng giá lâm. Yêu tộc sắp khoe sức mạnh, liên thủ ứng đối áp lực đến từ Đạo Cung và Độ Ách Quan.
Tuy Đông Hải là nội hải, nhưng lại rộng lớn và bí ẩn, từ nam đến bắc dài hơn chín vạn dặm, được xưng tụng là Thập Vạn Lý Hồ.
Nơi này có thể thông qua ba mươi sáu con sông lớn nhỏ đổ vào trong đó, gây ảnh hưởng đến đất liền xung quanh. Ví dụ như hệ thống sông Hoàng Giang chính là một trong ba mươi sáu lộ hà yêu, luôn lấy Yêu tộc Đông Hải làm thiên lôi sai đâu đánh đó.
Thế lực Yêu tộc khổng lồ như vậy, sản vật trong biển phong phú, tài nguyên vô tận, bảo vật vô cùng. Vạn năm trước, khi Vũ Gia còn tại thế, Đông Hải huy hoàng đến cực điểm, hiệu lệnh Nhân tộc, Yêu tộc, Thệ Linh ở phía nam Doanh Châu, không ai dám không tuân theo.
Nhưng điều khó xử là, ba ngàn năm trước, sau khi Phi Long bị Thiền Hải Quan Vụ chém giết, Đông Hải không còn sinh ra Yêu Hoàng hay Yêu Hậu nào nữa.
Nội bộ trăm tộc đấu đá hỗn loạn, không còn vẻ huy hoàng ngày xưa.
Mãi đến mấy trăm năm gần đây, Thủy Mẫu tộc và Giao tộc đều có xuất hiện cường giả, thực lực vượt xa Siêu Nhiên bình thường, đánh cho các phương phải phục tùng, lúc này mới chấm dứt nội loạn, phân chia thống nhất vùng biển nam bắc.
Giao tộc chính là một nhánh của Long tộc, thống lĩnh tất cả Giao Mãng và Giao Long ở Đông Hải, cùng toàn bộ yêu thú thủy vực đã hóa rồng.
Xứng danh là quý tộc thứ nhất.
Thực lực của bọn chúng cường đại, bất kỳ một con Giao Mãng nào cũng ngang ngửa với Trường Sinh cảnh của Nhân tộc. Vì vậy, chỉ dựa vào thực lực của Giao tộc cũng đủ nghiền ép các phương, dùng thực lực hùng mạnh để xưng bá.
Con Giao Mãng cực kỳ lợi hại mà Lý Duy Nhất và An Nhàn Tĩnh gặp trên thuyền chính là thuộc tộc này.
Phong cách làm việc của Thủy Mẫu tộc đi theo một hướng khác. Thực lực tộc quần của bọn chúng không bằng Giao tộc, liền đoàn kết các tộc thủy vực, cố gắng thu nhận hà yêu trên đất liền.
Ba mươi sáu lộ hà yêu có hơn một nửa đều quy thuận dưới trướng bọn chúng.
Số còn lại, chủ yếu là nằm trong phạm vi thế lực của Giao tộc, bị bá quyền của Giao tộc trấn áp. Nếu không, toàn bộ đều muốn quy thuận Thủy Mẫu tộc có thủ đoạn mềm mỏng hơn một chút.
Lúc này, trên mặt nước cách đó trăm trượng có ánh đèn chiếu rọi. Đăng Phượng Công Chúa và Minh Giao Vương Tử vốn đấu đá một mất một còn, bây giờ đều hiện hình người đứng trên sàn thuyền, nói cười vui vẻ, hòa thuận vui vầy, không hề nhìn thấy chút mâu thuẫn nào của ngày xưa.
Đăng Phượng Công Chúa vẫn là một hư ảnh hình người, áo trắng phấp phới, tóc xanh bay nhẹ, uyển chuyển như tranh vẽ.
Minh Giao Vương Tử mặc giáp đen, cao tám thước, thân thể hùng vĩ, có một đôi tai Giao Long, đôi mắt sáng như đuốc, khi thổ nạp sẽ dẫn động phong vân trên trời, giống như thể phách được đúc bằng thần thiết, mang đến cho người ta một cảm giác lực lượng vô song.
Chỉ nhìn từ xa một cái, Lý Duy Nhất đã có thể khẳng định, thân thể của Minh Giao Vương Tử ít nhất đã tu luyện đến cường độ bảy, tám phần Trường Sinh Thể, thậm chí có thể còn cao hơn.
Giao tộc vốn dĩ đã có ưu thế trong việc tu luyện thân thể.
Huống chi lấy thân phận của Minh Giao Vương Tử sẽ không thiếu tài nguyên luyện thể cao cấp nhất.
Hắn là cường giả đỉnh phong nhất dưới Trường Sinh cảnh, thu hút vô số ánh mắt sùng kính và sợ hãi trên bờ. Một số tiểu yêu thậm chí còn quỳ lạy từ xa.
Võ tu Nhân tộc thì theo bản năng tránh né, nhanh chóng rời xa.
Người đứng cùng Đăng Phượng Công Chúa và Minh Giao Vương Tử là một nam tử trẻ tuổi phong tư trác tuyệt, y phục trang nhã, văn nhã lịch thiệp, không thể nhìn rõ khuôn mặt bị mây mù che phủ.
Hắn nhìn vào trong hải thị, lập tức, một luồng hàn khí vô hình tràn lan ra.
- Xèo xèo!
Tất cả các sạp hàng đều kết một lớp sương trắng.
Lý Duy Nhất biết rõ, đối phương không thể nào chú ý đến mình. Nhưng hắn có một cảm giác quỷ dị như thể bị nhìn chằm chằm vào.
Trong hải thị, tất cả sinh linh đều có cảm giác tương tự. Trong lòng bọn họ sợ hãi, một số bị dọa sợ đến mức thu dọn sạp hàng rời đi.
Lý Duy Nhất nói:
- Tu vi thật đáng sợ, là Trường Sinh cảnh của Yêu tộc à?
Hà Mã Yêu ở bên cạnh khẽ lắc đầu:
- Nếu là Trường Sinh cảnh thì sẽ không là Đăng Phượng Công Chúa và Minh Giao Vương Tử tiếp đãi. Đây là Băng Phách Chi Mâu... À, ngươi muốn biết tin tức thì phải bỏ tiền mua.
Lý Duy Nhất nghe được hai chữ Băng Phách, lòng hiếu kỳ bị khơi dậy:
- Thu phí thế nào?