Trầm mặc hồi lâu sau, Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Lý Duy Nhất, bao lâu nữa ngươi có thể phá cảnh? Lấy tu vi hiện tại của ngươi vẫn còn chênh lệch với Truyền Thừa Giả cửu trọng.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Sao vậy?
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Ngươi là Thần Ẩn Nhân, ngươi phải bảo vệ Nghiêu Âm, nàng là Ẩn Nhị Thập Lục.
Lý Duy Nhất nói:
- Độ Ách Quan cao thủ nhiều như mây, nàng là đệ tử ký danh của Quan Chủ, đâu cần ta bảo vệ?
- Độ Ách Quan có thực lực không thua kém Đạo Cung, nhưng trước mắt dưới Trường Sinh cảnh thì không có ưu thế gì, đang ở thời kỳ tương đối yếu thế.
Giọng nói của Ẩn Quân vang lên, đi xuyên qua hành lang, bước nhanh tới quan tâm hỏi:
- Vết thương thế nào rồi?
Ẩn Quân mặc Dạ Hành Y ẩn thân, đeo mặt nạ kim loại.
Lý Duy Nhất nhún vai:
- Chút thương tích nhẹ, không đáng ngại.
Ẩn Quân lạnh lùng liếc Nghiêu Thanh Huyền một cái:
- Lợi hại, đánh với Khung Cực Đạo Tử mà có thể đánh ngang tay, nhưng quá mạo hiểm rồi. Ngươi học ai không được mà học theo nàng? Ngươi là Thần Ẩn Nhân, Thần Ẩn Nhân làm việc lấy ổn thỏa làm đầu, ưu tiên lý trí.
Nếu biết nàng mượn Pháp trượng gỗ đào là dùng vào việc này, hắn nhất định sẽ ngăn cản ngay lúc đó.
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Chẳng trách trong trận chiến Thành Lăng Tiêu không thấy bóng dáng của ngươi, trốn ở trong U Cảnh quả thật an toàn ổn thỏa.
Ẩn Quân nói:
- Ta cố ý trốn sao? Ngươi biết ta bị thương nặng bao nhiêu không? Ngươi không rõ Dương Thần Cảnh lợi hại cỡ nào à? Ta có thể sống sót đã là rất tốt rồi!
Lý Duy Nhất sợ bọn họ quan điểm không hợp lại tiếp tục tranh cãi, lập tức nói chính sự:
- Hai vị, chuyện này cũng đáng để tranh cãi sao? Ta còn cần mượn pháp trượng gỗ đào. Ngoài ra, ta muốn Kim Tinh Cốt Tủy, tốt nhất là của Siêu Nhiên.
Kim cốt càng gần đại thành càng khó tu luyện.
Lấy thân phận Thần Ẩn Nhân của Lý Duy Nhất cộng thêm tu vi thực lực hiện tại, đã có thể ngồi ngang hàng với Nghiêu Thanh Huyền, Ẩn Quân, có thể xưng là ba cự đầu Ẩn Môn ngoài Cổ Ẩn Nhân.
Trong cuộc giao phong trên biển trước đó, Ẩn Quân đã nhìn ra thân thể Lý Duy Nhất vô cùng cường đại, tò mò hỏi:
- Hiện tại ngươi tu luyện thân thể đến đâu rồi?
Lý Duy Nhất nói:
- Cường độ năm phần Trường Sinh Thể.
Ẩn Quân khen nức nở:
- Quả nhiên, chẳng trách có thể cứng rắn đỡ một chiêu đại thuật tầng ba của Khung Cực Đạo Tử mà không bị trọng thương.
- Ngươi và Cửu Lê Ẩn Môn làm việc lớn ở Thành Lăng Tiêu đã sớm truyền khắp thiên hạ, Cửu Lê Tộc rất hãnh diện trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Chỉ cần báo tên Cửu Lê Ẩn Môn, ai mà không giơ ngón tay cái?
- Sau trận chiến, Cửu Lê Tộc được chia một phần huyết nhục Siêu Nhiên, chắc chắn Kim Tinh Cốt Tủy có một phần của ngươi. Trên người ta có mang theo một ít, vốn định để tự mình sử dụng, giờ ngươi cầm lấy trước đi. Không đủ thì bản quân sẽ đi đòi thêm.
Lý Duy Nhất nhận lấy một bình Kim Tinh Cốt Tủy của Siêu Nhiên từ tay Ẩn Quân.
Bảo bình bằng ngọc, cầm vào nóng hổi.
Mở nắp bình ra, một luồng năng lượng nóng rực trào ra, quả thực giống như nham thạch sôi trào.
Mạnh hơn Kim Tinh Cốt Tủy trong xương Trường Sinh đã thất thoát lượng lớn bí năng không biết bao nhiêu lần.
Lý Duy Nhất thầm đè nén vui mừng trong lòng, lại nói:
- Ta nghe nói, trong cuộc đánh chiếm đông nam U Cảnh, các thế lực đều thu hoạch phong phú, đặc biệt là tinh dược ngàn năm.
Từ sau khi biết tin Lý Duy Nhất còn sống, tâm trạng Ẩn Quân rất tốt, vội vàng nói:
- Yên tâm, biết ngươi phải nuôi bảy con kỳ trùng kia, đã giữ lại một đống tinh dược ngàn năm cho ngươi. Ta chuyên môn tìm tộc trưởng chín bộ tộc để đòi, đây là phần thưởng đáng có của ngươi. Sau này, tài nguyên nuôi trùng, sẽ doCửu Lê Tộc bỏ ra... ừm... một phần!
- Các bộ tộc và những lão gia hỏa của Cửu Lê Thần Điện cũng rất muốn gặp ngươi một lần. Hiện tại vẫn còn không ít cao thủ trong tộc đang tìm kiếm ngươi ở U Cảnh.
- Duy Nhất à, Cửu Lê Tộc sau này chính là nhà của ngươi. Tài nguyên mà Thương Lê và Nghiêu Âm có thể dùng thì ngươi đều sử dụng được, còn cho ngươi càng nhiều hơn.
Lý Duy Nhất dở khóc dở cười:
- Ẩn Quân sợ ta chạy mất hay sao?
Ẩn Quân biết không ít tin tức chấn động từ chỗ Quan tiền bối và một bộ phận Ẩn Nhân, đúng là sợ Lý Duy Nhất chạy trốn thật.
Người thật lòng tốt với mình, Lý Duy Nhất xưa nay đều trả lại gấp bội, từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một bộ quan bào và quan ấn Châu Mục:
- Sự tranh đoạt cơ duyên tiếp theo sẽ có nguy hiểm không nhỏ, ta vẫn luôn giữ nguyên bộ này cho ngài.
Ẩn Quân đương nhiên hiểu rõ giá trị của quan bào và quan ấn Châu Mục, hốc mắt lập tức ửng đỏ:
- Thương Lê cũng chưa từng tặng quà cho lão phu, còn là vật trân quý như vậy. Duy Nhất, ngươi thấy đấy, Lê Lăng cũng đã lớn...
Lý Duy Nhất nói:
- Ẩn Quân, ta đính hôn rồi, có vị hôn thê. Hơn nữa, ta cũng thành thân rồi, chuyện thành thân phải dặn dò những Ẩn Nhân không được tiết lộ ra ngoài.
Ẩn Quân thầm than một tiếng:
- Ừ! Bên phía Tả Khâu Môn Đình đúng là không dễ ăn nói.
Hắn đã nghe nói chuyện này, nhưng không nghĩ về hướng Thiền Hải Quan Vụ. Chủ yếu là không dám nghĩ về hướng đó, cảm thấy quá hoang đường.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta nghe nói, bên Độ Ách Quan có người đang bán Cực Trú Chân Đan, có thể tìm Nghiêu Âm, hoặc Thương Lê, Ẩn Cửu đi hỏi không? Nếu ta phá thêm một cảnh mới có thể chiếm cứ thế chủ động lớn hơn trong tranh đoạt cơ duyên tiếp theo.
Trong lòng Ẩn Quân khẽ động:
- Ngươi nắm chắc niệm lực có thể lên một bậc trong thời gian ngắn?
Có Thời Gian Chi Kiển, Lý Duy Nhất đương nhiên tự tin, vì vậy gật đầu.
- Nếu ngươi phá thêm một cảnh, Khung Cực Đạo Tử đâu còn là đối thủ của ngươi? Sức mạnh tự bảo vệ mình sẽ tăng mạnh.
Ẩn Quân nhiệt tình hẳn lên, dặn dò Lý Duy Nhất an tâm tu luyện, chuyện tài nguyên cứ để mình lo liệu.
Hiện tại, các Trường Sinh cảnh của các thế lực lớn ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh tụ tập nghị sự, việc mà họ đau đầu nhất chính là dưới Trường Sinh cảnh không có ai có thể gánh vác trách nhiệm.
Lý Duy Nhất do dự thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định kể ra chuyện mình biết đượ ngay trước mặt Nghiêu Thanh Huyền:
- Ẩn Quân, là ta giết Lê Tùng Giản. Trước khi chết, hắn nói đại nhân vật phản bội Cửu Lê Tộc chính là tộc trưởng bộ tộc Dược Lê, là do cấm kỵ của Quan Sơn lúc còn sống thu phục.
Ánh mắt Ẩn Quân đột ngột thay đổi, chợt nhìn về phía Nghiêu Thanh Huyền.
Lê Tùng Giản là huynh trưởng của Ẩn Quân.
Nhưng Ẩn Quân đã sớm hiểu rõ một phần về những việc làm của Lê Tùng Giản, chỉ là không muốn đánh rắn động cỏ, muốn thuận dây tìm quả nên mới vẫn luôn không ra tay. Vì vậy, khi biết được là Lý Duy Nhất đánh chết Lê Tùng Giản, trong lòng Ẩn Quân không có quá nhiều dao động.
Thậm chí âm thầm suy đoán, có phải Lý Duy Nhất cố ý đánh chết Lê Tùng Giản, tự mình làm ác nhân để không thấy cảnh huynh đệ tương tàn của mình.
Tuy nhiên, kẻ phản bội có thể là tộc trưởng bộ tộc Dược Lê vẫn khiến Ẩn Quân vô cùng khiếp sợ.
Tộc trưởng bộ tộc Dược Lê không chỉ là Trường Sinh cảnh, còn là Đại Trường Sinh.