Ức Tộc, Thường gia

Trong mắt Lý Duy Nhất lóe lên vẻ hiểu ra, nhìn về phía Thường Kiếm ở bên cạnh.

Thường Kiếm cười khổ, không vì Lý Duy Nhất là võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh mà coi thường:

- Xin lỗi, không phải cố ý dùng tên giả, thật sự là muốn khiêm tốn một chút, tránh gây ra sóng gió không cần thiết. Xin tự giới thiệu lại, ta tên Thường Ngọc Kiếm.

Lý Duy Nhất bình thản nói:

- Thường gia chính là Ức Tộc của Ma Quốc. Thường Ngọc Khanh là thiếu niên Thiên Tử Đạo Chủng cảnh của Độ Ách Quan, đổi tên để ít gây chú ý cũng là điều dễ hiểu. Thường công tử hẳn là nhân vật lợi hại bậc nhất, không cần thiết phải xin lỗi một kẻ vô danh như ta.

Sáu vị nhân kiệt Thường gia đứng sau lưng Thường Ngọc Kiếm nghe thấy lời này đều lộ ra thần thái ngạo nghễ, ánh mắt chứa đựng nụ cười tự tin.

Con cháu Ức Tộc đối mặt với võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh tự nhiên sẽ mang tâm thái cao hơn một bậc.

Nhưng Thường Ngọc Kiếm lại nhìn ra Lý Duy Nhất bất phàm, hai từ Ức Tộc và Ma Quốc không khiến người này lộ ra chút kiêng kỵ nào, có thể thấy tâm khí bên trong cao bao nhiêu.

Một câu “Ta đã gặp ngươi trong Đạo Tượng Đồ” hoàn toàn châm ngòi lòng hiếu thắng của thiếu niên Thiên Tử Thường Ngọc Khanh.

Nàng nói lại lần nữa:

- Xin hỏi Cửu Lê Thần Ẩn Nhân, tu vi võ đạo hiện giờ của ngươi là cảnh giới gì? Chẳng lẽ không dám trả lời?

Lý Duy Nhất giả cười nói:

- Không có gì là không dám trả lời, Đạo Chủng cảnh lục trọng. Sao vậy, Thường cô nương muốn khiêu chiến với ta? Tu vi của ngươi cũng đạt tới lục trọng rồi?

Thường Ngọc Khanh chỉ mới phá một cảnh, đạt tới tam trọng. Sau một thoáng khiếp sợ, nàng bị lời nói đầy khiêu khích của đối phương chọc giận.

- Thường Thắng.

Thường Ngọc Khanh hô lên.

Một nam tử trẻ tuổi mặc áo giáp đứng sau lưng Thường Ngọc Kiếm lắc người, giống như luồng sáng xuất hiện bên cạnh Thường Ngọc Khanh.

Thường Ngọc Khanh lạnh lùng nhìn Lý Duy Nhất giả:

- Thường Thắng có tu vi lục trọng đỉnh phong, nếu ngươi có thể đánh bại hắn trong ba chiêu, ta sẽ tin chuyện xảy ra trong Đạo Tượng Đồ là thật. Cửu Lê Thần Ẩn Nhân, đừng để ta thất vọng.

Lý Duy Nhất nhìn rất rõ ràng, Lý Duy Nhất giả là cố ý chọc giận Thường Ngọc Khanh.

- Rầm!

Thường Thắng bị Lý Duy Nhất giả một chưởng đánh bay ra ngoài, miệng mũi phun máu, đã bị nội thương không nhẹ. Hắn nặng nề rơi xuống mặt đất cách đó hơn mười trượng, lui lại sáu, bảy bước mới miễn cưỡng đứng vững.

Võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều ồ lên khen hay.

Lý Duy Nhất giả nói:

- Thường cô nương phái nhân vật như vậy đến thăm dò thực lực của Lý mỗ, có phải là hơi coi thường người khác không? Hay là căn bản coi thường võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh?

Thường Ngọc Khanh tức giận đến mức trong mắt như muốn bắn ra tên nhọn.

Trong lòng Lý Duy Nhất lại thầm kinh hãi, nhìn về phía năm người khác đang đứng sau lưng Thường Ngọc Kiếm:

- Quả không hổ là Ức Tộc, tùy tiện chọn ra một người đều là thiên chi kiêu tử cấp Truyền Thừa Giả. Không lẽ năm vị này cũng là Truyền Thừa Giả?

Thực lực của Lý Duy Nhất giả rất mạnh, nếu Thường Thắng không phải Truyền Thừa Giả, sau khi bị đánh bay ra ngoài căn bản không thể đứng vững được.

Sắc mặt Thường Ngọc Kiếm khá khó coi, cảm thấy Cửu Lê Thần Ẩn Nhân kia quá ngông cuồng.

Nàng nén giận, nói bằng giọng điệu bình tĩnh:

- Ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, các Thiên Vạn Môn Đình mỗi giáp mới có thể sinh ra hai, ba tài tuấn như vậy, được ký thác kỳ vọng cao nên có thể gọi là Truyền Thừa Giả.

- Nhưng Ức Tộc thống trị nhân khẩu gấp mười lần trở lên so với Thiên Vạn Môn Đình, có thể tập trung tài nguyên tu luyện lên tầng trên nhiều hơn. Mỗi giáp sinh ra tài tuấn ở cấp bậc này lên tới hai, ba mươi người. Ở một số thời đại hoàng kim, mỗi năm đại khảo trong tộc đều có thể xuất hiện một người.

- Nếu chúng ta xưng là Truyền Thừa Giả thì không thích hợp rồi!

- Tài tuấn ở cấp bậc này chúng ta gọi là cấp Thủ Tịch. Bởi vì người đứng đầu đại khảo trong tộc được gọi là Thủ Tịch của năm đó.

Muốn được phong là Ức Tộc thì cai quản nhân khẩu vượt quá một ức chỉ là tiêu chuẩn thấp nhất.

Đó cũng chỉ là một trong các tiêu chuẩn.

Còn có yêu cầu về số lượng Trường Sinh cảnh, Siêu Nhiên, tu vi của cường giả mạnh nhất.

Cho nên, Ức Tộc chân chính ở nam bộ Doanh Châu, thường thì nhân khẩu đạt tới mấy ức.

Sức ảnh hưởng của Thường gia có thể tác động đến nhân khẩu đạt tới ba ức, trẻ sơ sinh mỗi năm đều là mấy trăm vạn. Cho nên, người đứng đầu đại khảo trong tộc có thể gọi là chọn một người trong mấy trăm vạn.

Thiên tài cấp Thủ Tịch chính là chọn một người trong ngàn vạn người.

- Cấp Thủ Tịch lại chia làm Thủ Tịch bình thường, Thủ Tịch thượng đẳng, Thủ Tịch tuyệt đỉnh.

- Thủ Tịch bình thường căn bản không đáng chú ý. Ít nhất phải là Thủ Tịch thượng đẳng mới có hy vọng lớn đi tranh cảnh giới Siêu Nhiên, được trọng điểm bồi dưỡng.

- Đương nhiên, ở Đạo Chủng cảnh, dù vượt qua Thủ Tịch, đạt tới chiến lực cấp bậc thiếu niên thiên tài thì thế nào? Không thành chân truyền Cổ Giáo thì chung quy uổng công, sớm muộn gì cũng bị tụt lại phía sau.

Thường Ngọc Kiếm bỗng nhiên đứng dậy, dẫn theo năm người sau lưng đi về phía Lý Duy Nhất giả.

Lý Duy Nhất không muốn tự dưng đắc tội một Ức Tộc, dùng niệm lực truyền âm cho Lý Duy Nhất giả:

- Nếu ngươi gây thù chuốc oán cho ta, ta sẽ vạch trần thân phận của ngươi đấy!

Lý Duy Nhất giả nhìn về phía Lý Duy Nhất, trong mắt lóe lên ý cười, vội vàng khách sáo ôm quyền tạ lỗi với Thường Ngọc Khanh, giọng điệu ôn hòa:

- Vừa rồi chỉ là nói đùa với Thường cô nương, thật ra Lý mỗ đã sớm phá cảnh lên thất trọng.

- Chuyện trong Đạo Tượng Đồ, Thường cô nương tuyệt đối đừng để trong lòng, đều là Ma Đồng cố ý đặt điều thị phi. Sao có thể có người trong vòng mấy tháng từ nhị trọng phá cảnh lên thất trọng được?

Sau đó, Lý Duy Nhất giả ném cho Thường Thắng một viên đan dược chữa thương:

- Vừa rồi đã đắc tội, mong hãy bao dung.

Dưới sự giúp đỡ của Nghiêu Âm, hai bên rất nhanh biến chiến tranh thành tơ lụa, tiếng cười không ngớt.

Bọn họ vốn dĩ không có thù hận thực chất.

Một khắc sau.

Không ít võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh vây quanh Thường Ngọc Kiếm và Thường Ngọc Khanh, có ý lấy lòng, có thể nói đây là lẽ thường tình.

Tuy Thường gia cũng là thế lực Ma Quốc, nhưng là kẻ thù chính trịvới Ma Quốc Thái Tử và Thần Thánh Hắc Ám gia tộc, hai bên cực kỳ không hợp nhau.

Lý Duy Nhất giả dẫn theo Nghiêu Âm ngồi xuống bên cạnh Lý Duy Nhất thật, dùng giọng của Tả Khâu Hồng Đình truyền âm:

- Lê thúc mua Cực Trú Chân Đan, lại thu mua tinh dược ngàn năm khắp nơi, ta liền đoán được là ngươi đã tới! Nếu không dùng chút thủ đoạn, muốn gặp mặt ngươi còn khó hơn lên trời.

Lý Duy Nhất truyền âm:

- Ngươi muốn gặp ta mà làm vậy à? Ta thấy ngươi cố ý muốn gây chuyện, làm Tuyết Kiếm Đường Đình khó xử thì có.

Tả Khâu Hồng Đình vội vàng phủ nhận:

- Nếu ta cố ý gây chuyện thì đã không mượn thân phận của ngươi. Ta sẽ thân phận thật, như vậy mới thể hiện sự tự tin của Tả Khâu Môn Đình. Ta thật sự có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với ngươi, liên quan đến Khương Ninh. Nàng xảy ra chuyện rồi, ta không thể đón nàng đến châu thành Khâu Châu. Xin lỗi...

Lý Duy Nhất trầm mặc một lát:

- Phải là ta nói câu xin lỗi này, suýt nữa đẩy ngươi vào chỗ chết.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters