Giao dịch mười châu (2)

Nhưng Họa Tâm và Chân Tâm đang ở trên Thiên Nhai Hạm, làm sao dám làm gì Đường Vãn Thu?

Hơn nữa, với thân phận Truyền Thừa Giả của Đường Vãn Thu, quả thực có tư cách đối thoại với hai người, không ai bới ra được lỗi sai. Đây là một chiêu gậy ông đập lưng ông.

Họa Tâm híp mắt, trong mắt rực cháy lửa, tinh thần ý niệm cuồn cuộn ép tới.

Đường Vãn Thu vẫn giữ nụ cười, trên người lóe sáng.

Hắn và Họa Tâm quả thực có chênh lệch cảnh giới cực lớn. Nhưng Họa Tâm muốn đè ép hắn chỉ dựa vào ý niệm thì lại là chuyện hoàn toàn không thể nào.

Là Truyền Thừa Giả đứng đầu, hay nói đúng hơn là thiên tài cấp Thủ Tịch đứng đầu, chiến pháp ý niệm của Đường Vãn Thu như núi tuyết phương bắc, có thể chống đỡ được.

Chân Tâm híp mắt:

- Không hổ là thiên tài cấp Thủ Tịch đứng đầu có thể đến Độ Ách Quan tu hành, thế hệ này của Lăng Tiêu Sinh Cảnh có thể gọi là thời đại hoàng kim. Đường Vãn Thu, ngươi có thể đại diện cho Tuyết Kiếm Đường Đình và Lăng Tiêu Sinh Cảnh đưa ra quyết định không?

Lưng Đường Vãn Thu đã ướt đẫm mồ hôi, cười nhạt nói:

- Ta có thể quyết định những việc dưới Trường Sinh cảnh của Tuyết Kiếm Đường Đình. Còn về việc lớn liên quan đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tự nhiên do chư vị có mặt ở đây thương nghị quyết định.

Trên lầu thuyền tầng năm, Lý Duy Nhất nói với Tả Khâu Hồng Đình:

- Ta không quan tâm niệm lực của ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì, ngươi cứ dùng thân phận Lý Duy Nhất giúp ta giết một người nhé?

Tả Khâu Hồng Đình không hỏi giết ai:

- Thù lao là gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi để lộ bí mật ta đến hải thị Nguyệt Long Đảo, lại lừa gạt Nghiêu Âm. Ngươi còn đòi thù lao?

Tả Khâu Hồng Đình khẽ thở dài một tiếng:

- Thôi được, vậy chuyện này coi như bỏ qua, đừng luôn nhắc lại chuyện cũ đấy. Nghiêu Âm, Thần Ẩn Nhân của các ngươi nói không truy cứu nữa!

Nghiêu Âm cụp mắt, căn bản không muốn để ý đến hai người đó, nếu không phải bị Họa Tâm và Chân Tâm chặn đường thì nàng đã rời đi.

Nàng nói:

- Ta cũng muốn học Dịch Cốt Hoán Thần Thiên, nếu không chuyện này không bỏ qua được.

Lý Duy Nhất lắc đầu, quả quyết từ chối:

- Ngươi muốn học?

Truyền cho một mình Tả Khâu Hồng Đình đã làm gà bay chó sủa, nếu lại thêm một người, không biết chừng tương lai xảy ra loạn gì.

Chả trách sau khi Linh Vị tiền bối mất tích, Dịch Cốt Hoán Thần Thiên liền thất truyền ở Tả Khâu Môn Đình. Hóa ra Linh Vị tiền bối căn bản không truyền cho bất cứ ai, đúng là cáo già.

Tả Khâu Hồng Đình hỏi:

- Ngươi muốn giết ai?

Lý Duy Nhất đáp:

- Họa Tâm.

Tả Khâu Hồng Đình nhìn chằm chằm vào hắn:

- Ngươi không nói đùa chứ? Trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh, để tìm ra một người chống lại hắn còn khó hơn lên trời. Muốn giết hắn, dù là Trường Sinh cảnh cũng chưa chắc làm được.

Đánh bại và giết có sự khác biệt một trời một vực.

...

Chân Tâm nói ra giao dịch mà Đạo Cung muốn làm với Tuyết Kiếm Đường Đình.

Hóa ra Đạo Cung muốn các thế lực lớn của Lăng Tiêu Sinh Cảnh rút quân khỏi đông nam U Cảnh. Đổi lại, khi khai quật Cổ Tiên Long Hài, Đạo Cung sẽ che chở cho võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Đông nam U Cảnh, ba mươi mốt châu mà Lan đại nhân thống lĩnh ngày xưa: Đạo Cung và Lăng Tiêu Đạo Giáo chiếm mười châu, Lăng Tiêu Nhân tộc chiếm mười châu, mười một châu còn lại bị Đông Hải Yêu tộc lấy mất.

Thái Sử Vũ quát lớn:

- Tuyệt đối không thể đồng ý. Nếu Lăng Tiêu Sinh Cảnh rút quân, dâng đất mười châu cho kẻ khác, tất nhiên sẽ nuôi hổ gây họa đến tương lai.

Họa Tâm cười nói:

- Đất mười châu kia đều bị bóng tối U Cảnh bao phủ, các ngươi giữ trong tay có ích gì? Chi bằng giao dịch cho Đạo Cung, để chúng ta xây dựng một tòa Đông Hải Đạo Cảnh. Đến lúc đó, Đông Hải Đạo Cảnh và Lăng Tiêu Sinh Cảnh bắt tay nhau cùng chống lại Thệ Linh trong U Cảnh, chẳng phải là cả hai cùng vui sao?

Chân Tâm nói:

- Các ngươi tuyệt đối đừng đánh giá thấp sức ảnh hưởng của cơ duyên lần này, đất mười châu hoang đổi lấy một cơ duyên để Sinh Cảnh vươn lên, tuyệt đối là lãi to.

- Sao có thể cho phép kẻ khác nằm cạnh giường!

- Đạo Nhân vẫn nuôi ý xấu!

- Tuyệt đối không thể nhường đất mười châu. Đây là vùng đệm giữa chúng ta và thế lực Đạo Nhân, không có vùng đệm này, tương lai chiến tranh sẽ bùng nổ ngay trong Sinh Cảnh.

Võ tu của các thế lực lớn Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều kích động.

Chân Tâm rất kiên nhẫn nhìn thẳng vào Đường Vãn Thu, lại nhìn về phía lưới ánh sáng trận pháp phía trên, dường như có thể cách lưới ánh sáng nhìn thấy Đường Vãn Châu:

- Đất mười châu kia hầu như đều nằm trong tay Tả Khâu Môn Đình, Cửu Lê Tộc, Lôi Tiêu Tông. Tuyết Kiếm Đường Đình ở quá xa, chịu thiệt thòi lớn. Thiếu Quân gật đầu đồng ý thì chỉ có trăm lợi mà không có một hại.

- Đông Hải Đạo Cảnh có thể giúp Tuyết Kiếm Đường Đình kiềm chế Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc ở phía nam.

Đông nam U Cảnh nói cho cùng là tiếp giáp với Đông Cảnh và Nam Cảnh.

Thế lực nhân tộc ở Đông Cảnh và Nam Cảnh tự nhiên có thể nhanh chóng đến và chiếm đoạt.

Chân Tâm lại nói:

- Nếu Đạo Cung quyết tâm lấy, các ngươi nhất định không giữ được đất mười châu kia. Tại sao không đổi lấy chút lợi ích trước? Tại sao nhất định phải binh đao gặp nhau?

Đối phương đã lộ rõ ý đồ.

- Xoẹt!

- Ầm!

...

Nhiều Giáp Thủ và cường giả thế hệ trước của Lăng Tiêu Sinh Cảnh lần lượt gọi ra chiến kiếm, trường mâu từ Tổ Điền.

Đối mặt với uy hiếp, nếu cúi đầu thì tiếp theo chính là quỳ xuống, sau đó nữa là nằm rạp xuống, mặc người chà đạp.

Chỉ có đánh trả, đánh cho kẻ địch đau thì mới đứng vững được gót chân.

Mặt Chân Tâm không đổi sắc, không để võ tu trước mặt vào mắt:

- Cơ duyên khai quật Cổ Tiên Long Hài lần này, Đạo Cung không phải kẻ thù của các ngươi, Tây Phương Yêu tộc mới là địch. Tây Phương Yêu tộc nhất định sẽ mượn cơ hội trả thù, các ngươi nhận được sự che chở của Đạo Cung mới không bị săn giết.

- Hy vọng người ra quyết định của Lăng Tiêu Sinh Cảnh có lý trí, có thể hiểu rõ thời cuộc, đưa ra lựa chọn chính xác.

Tả Khâu Hồng Đình thấp giọng hỏi:

- Đạo Nhân đâu chỉ mưu đồ mười châu U Cảnh. Họa Tâm là cấp Thủ Tịch thượng đẳng, thân thể mạnh mẽ, không có điểm yếu, quan trọng nhất là chúng ta không biết át chủ bài của hắn là gì. Biết người không biết ta, kỵ nhất là lỗ mãng ra tay.

Nàng đã động sát niệm.

Đạo Cung vậy mà tính kế lên đầu Tả Khâu Môn Đình. Lỡ như Tuyết Kiếm Đường Đình thiển cận, thật sự đại diện Lăng Tiêu Sinh Cảnh mà đồng ý, vậy thì Đạo Nhân coi như có lý do để đòi và tấn công mười châu U Cảnh.

Lý Duy Nhất nói:

- Chính vì không biết nên hôm nay phải ra tay. Đánh một trận ngoài sáng, ép át chủ bài của hắn lộ ra. Cho dù át chủ bài của hắn mạnh đến đâu cũng có Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đỡ giúp chúng ta.

Tả Khâu Hồng Đình đã hiểu ý đồ của Lý Duy Nhất, lúc này ra tay thì bọn họ đại diện cho Lăng Tiêu Sinh Cảnh, có người bọc hậu, có thể mượn cơ hội tìm hiểu thực lực chân thật của Họa Tâm, sau đó mới tiến hành ám sát.

Tả Khâu Hồng Đình hỏi ra nghi hoặc cuối cùng:

- Tại sao ngươi nhất định phải giết hắn?

Lý Duy Nhất nói:

- Hắn từng vây săn ta ở Du Châu cũ, suýt đẩy ta vào chỗ chết.

Tả Khâu Hồng Đình tin hắn mới là lạ:

- Hiểu rồi, lý do này không tồi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters