Khu vực bên ngoài chiến trường, ánh mắt Khung Cực Đạo Tử nghiêm túc, lúc thì nhìn Lý Duy Nhất, khi lại thì nhìn Liễu Phượng Thụ. Hai đại địch này vậy mà tụ lại một chỗ, hơn nữa chiến lực cùng bước vào cấp bậc cao hơn.
Khung Cực Đạo Tử gọi ra Thiên Kê Kiếm trong mi tâm, chậm rãi di chuyển về phía chiến trường.
Một khi xuất hiện cơ hội, hắn phải lập tức ra tay đánh giết.
- Đối phó Liễu Phượng Thụ trước, sát tâm của kẻ này cực nặng, không kiêng kỵ gì, còn nguy hiểm hơn Lý Duy Nhất. Lý Duy Nhất làm việc ít nhất còn phải lo lắng đến lợi ích của Cửu Lê Tộc, chịu sự khống chế của quy tắc.
Không Hư xuất hiện bên cạnh Khung Cực Đạo Tử, ba thanh kiếm bay quanh người.
Đứng phía sau là Hoang Hư bị hắn luyện thành hồn phó.
Trên mặt biển bay tới từng bóng người lạ lẫm.
Bọn họ đến từ Đạo Cung, trên người không có sự căng thẳng và áp lực, ai nấy đều mỉm cười, hờ hững bình phẩm mấy người đang giao phong.
Có người thân thể to lớn, tay cầm cự kiếm năm mét. Có người yểu điệu xinh đẹp, là một đôi người ngọc có vẻ đẹp khuynh thành. Có người ngồi xếp bằng trên lưng rùa lớn đầu giao, thân thể bị bao phủ bởi lực lượng quang minh.
Tầng sáu Thiên Nhai Hạm, một Trường Sinh cảnh nhíu mày:
- Nhiều nhân vật lợi hại thế hệ trẻ của Đạo Cung đều đã hiện thân! Nếu bọn họ cùng nhau ra tay thì không ngăn được.
Đường Vãn Châu rất bình tĩnh, nhìn thế cục rất rõ ràng, ánh mắt rơi về phía Thường Ngọc Kiếm trên lầu thuyền tầng năm:
- Yên tâm đi! Đầu tiên, Đạo Cung chỉ muốn ép chúng ta thỏa hiệp, không phải muốn khai chiến toàn diện. Chỉ cần tin Vụ Thiên Tử bỏ mạng không truyền về, đám lão gia hỏa phía sau màn Đạo Cung nhất định sẽ thận trọng hết mức, không dám làm bừa. Máu Siêu Nhiên ở Vân Thiên Tiên Nguyên và Tây Cảnh còn chưa khô hẳn đâu.
- Thứ hai, nếu sự giao phong của thế hệ trẻ thật sự chuyển biến xấu đến mức đó, Độ Ách Quan nhất định sẽ ra tay. Bọn họ cần Lăng Tiêu Nhân tộc giúp họ đối kháng Đạo Cung và Yêu tộc.
Trong thời gian cực ngắn, Lý Duy Nhất và Họa Tâm quyết đấu trên trăm chiêu.
Pháp trượng gỗ đào chống lên cây bàn đào.
Phía trên trận bàn Hi Hòa Hoa, mặt trời mới mọc chiếu rọi vĩnh hằng, hào quang vạn trượng, thần dị vô cùng, căn bản không sợ công kích của hồ lô màu đỏ.
- Huyễn Tẫn Thần Diễm, Phong Hỏa Thiên Lý.
Họa Tâm thi triển ra đạo thuật mạnh nhất, bảy khiếu đều bốc cháy, Tổ Điền tuôn ra dòng sông ánh sáng thần diễm, tàn lửa bay đầy trời.
Hắn chỉ mới nhập môn đại thuật tầng bốn, nhưng sau khi thi triển ra liền hùng hổ đốt quang ảnh cây bàn đào thành tro bụi, lao về phía Lý Duy Nhất đang đứng trên đài sen.
Lý Duy Nhất không dám đỡ đòn này, lập tức lùi lại tránh né, tiếp đó điều khiển đài sen bay lên trời.
- Còn muốn đi?
Khung Cực Đạo Tử nhìn ra trận văn của trận pháp đài sen bị Huyễn Tẫn Thần Diễm đốt cháy phá hoại, mảng lớn áo trên người Lý Duy Nhất cũng hóa thành tro bụi. Hiển nhiên, hắn đã bị thương.
Đại thuật tầng bốn là lực lượng không thể phá dưới Trường Sinh cảnh.
- Keng!
Cánh tay Khung Cực Đạo Tử vung lên, Thiên Kê Kiếm bay ra.
Một kiếm hóa vạn kiếm, vạn kiếm như mưa, trong nháy mắt đuổi kịp Lý Duy Nhất giữa không trung.
Lý Duy Nhất bị ép đành phải vung trượng, xoay người nghênh kích.
Pháp trượng vung ra thác nước linh quang, hóa thành cầu vồng thiên địa ba màu, đánh tan kiếm mưa đang tập kích tới của Khung Cực Đạo Tử.
- Vù! Vù! Vù!
Không Hư điều khiển ba thanh kiếm, kết thành lưới kiếm bao phủ hắn.
Ai cũng có thể nhìn ra, Khung Cực Đạo Tử và Không Hư chỉ cần kiềm chế Liễu Phượng Thụ một lát, đợi khi Họa Tâm đuổi kịp, dưới tình huống lấy nhiều đánh ít, Liễu Phượng Thụ ắt phải chết.
Tiếng thét dài vang lên, trên Thiên Nhai Hạm, trong số mười lăm người lúc trước được Liễu Phượng Thụ cứu xuống, có mấy bóng người xông ra nghênh chiến Khung Cực Đạo Tử và Không Hư.
Khoảng cách quá xa, ít nhất phải mất thời gian năm giây mới có thể tới nơi.
- Ầm! Ào...
Lý Duy Nhất bị vô số kiếm ảnh bao phủ, lại có hồ lô màu đỏ đập xuống. Càng có Hoang Hư đã hóa thành hồn phó cầm bia đánh tới, không chút sợ chết.
Chiến lực của Hoang Hư còn mạnh hơn lúc còn sống, đáng tiếc bị Không Hư khống chế hồn linh.
- Liễu Phượng Thụ!
Tiếng quát lớn của Họa Tâm truyền đến từ đỉnh đầu Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lên, không thấy bóng dáng Họa Tâm, chỉ có thể nhìn thấy một dòng thác lửa rơi xuống, sóng nhiệt làm rát da.
- Ầm!
Một trượng đánh về phía bầu trời.
Chùm sáng va chạm với dòng thác lửa.
- Xèo!
Trong lúc Lý Duy Nhất toàn lực ứng phó đối kháng Họa Tâm, đã bị Khung Cực Đạo Tử một kiếm phá đi linh quang hộ thể. Thiên Kê Kiếm sượt qua cánh tay, rạch ra một vệt máu thật dài.
Không Hư đứng cách đó một dặm, điều khiển ba thanh kiếm đan xen thành lưới kiếm, che trời lấp đất rơi xuống chỗ Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất lập tức lao xuống đáy biển.
- Muốn trốn từ dưới nước, đâu dễ vậy?
Họa Tâm nhìn ra Liễu Phượng Thụ đã bị thương, không thể nào bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Hắn đuổi theo xuống đáy biển, tay bắt chưởng ấn, đánh ra một Hỗn Nguyên Chưởng.
Hỗn Nguyên là lực lượng mạnh nhất của Đạo Cung.
Tu luyện Hỗn Nguyên Chưởng thì có thể luyện ra một luồng lực lượng Hỗn Nguyên.
Đây là loại đại thuật thứ hai mà hắn tu luyện, không đạt tới độ cao của Huyễn Tẫn Thần Diễm, nhưng cũng đã tiến vào tầng ba.
Một chưởng đánh ra, đáy biển xuất hiện một bọt khí chưởng lực to vài trượng mạnh mẽ đuổi theo Lý Duy Nhất phía trước.
Nhất thời, cát biển trầm đục.
Họa Tâm đột nhiên cảm giác được nguy cơ mãnh liệt. Chỉ thấy Liễu Phượng Thụ đang chạy trốn phía trước chợt dừng lại, xoay người đón đánh Hỗn Nguyên Chưởng, trên người xuất hiện một bộ giáp niệm lực ba màu.
Là Đấu Tự Quyết ngưng tụ ra.
Lý Duy Nhất nội võ ngoại niệm, chiến lực tăng lên một mảng lớn, một chưởng phá đi bọt khí chưởng lực đang ùa tới.
Tiếp đó, hắn giơ pháp trượng gỗ đào đánh về phía trước, thi triển Lục Như Phần Nghiệp tầng ba Nghiệp Hỏa Hóa Hình. Ngọn lửa niệm lực ba màu từ mi tâm hắn bao bọc lấy pháp khí tuôn ra từ trong cơ thể.
Niệm lực và võ đạo kết hợp lại với nhau.
Trong mắt Họa Tâm lộ ra vẻ nghi ngờ, lập tức lui lại.
- Gào!
Chỉ thấy từ đầu trượng của pháp trượng gỗ đào, từng luồng ngọn lửa ngưng hóa thành hình rồng uốn lượn bay tới.
Nước dưới đáy biển trở nên sôi trào, không ngừng cuộn trào.
Trên mặt biển xuất hiện một cảnh quỷ dị.
Đầu tiên là dâng lên sương mù, nổi lên bọt khí.
Ngay sau đó, một tiếng long ngâm trầm thấp vang lên.
Tất cả võ tu của các thế lực lớn bỗng nhiên híp mắt lại. Chỉ thấy dưới đáy biển xuất hiện một quang ảnh cự long lửa, di chuyển nhanh về phía trước, thả ra năng lượng khủng bố.
Giờ thì Họa Tâm đã hiểu mình bị Liễu Phượng Thụ cố ý dụ xuống đáy biển, lập tức chống lên hồ lô màu đỏ, ngăn cản hỏa long bay tới.
Nhưng lực lượng hỏa diễm mà Phi Long bộc phát ra còn đáng sợ hơn Huyễn Tẫn Thần Diễm của hắn, trong nháy mắt đã thiêu thủng pháp khí hộ thể. Làn da có cường độ năm phần Trường Sinh Thể hóa thành màu đen như than.
Ngọn lửa chui thẳng vào máu thịt, tạng phủ, xương cốt.
Họa Tâm bỏ hồ lô, lòng bàn tay ấn về phía Tổ Điền, giống như muốn thả ra cái gì đó.
- Vù vù!
Liên tiếp mười bốn thanh Địa Kiếm Phù đánh vào ngực Họa Tâm, xuyên thủng chiến y pháp khí trên người hắn, cuối cùng xuyên thủng người.
Phải biết rằng, Linh Niệm Sư thất tinh như Lý Duy Nhất luyện chế ra Địa Kiếm Phù đã có uy lực ngang ngửa một kích toàn lực của võ tu thất trọng khá mạnh.
Đạt tới Linh Niệm Sư bát tinh, uy lực Địa Kiếm Phù càng tăng thêm một bậc, mỗi một thanh đều có thể so với một kích toàn lực của võ tu thất trọng đỉnh phong.