Tạo nghệ trận pháp của Tả Khâu Hồng Đình cao thâm, nàng lấy trận văn, trận bàn, vân thạch quỹ đạo sao để vây khốn Chân Tâm, mãi cho đến khi Lý Duy Nhất hóa thành một điểm sáng màu vàng biến mất trên mặt biển, nàng mới thu tay lùi lại, đứng dưới Thiên Nhai Hạm.
Chân Tâm luôn giữ tính cách bình tĩnh, lúc này lại vô cùng tức giận:
- Lý Duy Nhất, món nợ máu hôm nay cũng có một phần của ngươi.
Hắn chỉ muốn giết chóc long trời lở đất.
Đầu Họa Tâm rất lớn, trôi nổi trên mặt biển, vô cùng bắt mắt.
Thiên chi kiêu tử ở cấp bậc này có địa vị còn cao hơn cả những Trường Sinh cảnh bình thường. Một người ngã xuống, cho dù là đối với Cổ Giáo cũng là tổn thất nặng.
Ánh mắt Chân Tâm lạnh thấu xương nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình, sau đó điều khiển hồ lô màu xanh lam đuổi theo hướng Lý Duy Nhất bỏ chạy.
Ánh mắt Tả Khâu Hồng Đình sâu thẳm, suy nghĩ xoay chuyển cực nhanh, biến cố bất ngờ này khiến nàng trở tay không kịp, hoàn toàn không nghĩ tới việc Họa Tâm sẽ chết.
Nhiều cường giả thế hệ trước của Lăng Tiêu Sinh Cảnh vây lại. Họ xem Tả Khâu Hồng Đình là Lý Duy Nhất, muốn hỏi nguyên do, bọn họ cảm thấy chuyện này quá mức khó tin.
- Tình huống gì vậy? Rốt cuộc Liễu Phượng Thụ là ai?
Thứ nhất, cao thủ ở cấp bậc như Họa Tâm, nếu một lòng muốn chạy trốn bằng độn thuật đã tu luyện, Trường Sinh Giả bình thường truy kích cũng có xác suất lớn là tay trắng trở về.
Thứ hai, chắc chắn Đạo Cung đã cho hắn bảo vật hộ thân để đối phó với Trường Sinh cảnh.
Thứ ba, tại sao Liễu Phượng Thụ muốn giết Họa Tâm?
Giết Họa Tâm chỉ rước lấy trăm hại mà không có một lợi.
Đối mặt với câu hỏi của mọi người, Tả Khâu Hồng Đình trầm mặc không nói, trong đầu suy nghĩ tại sao Lý Duy Nhất muốn làm lớn chuyện như vậy.
Đường Vãn Châu hiện thân, sống lưng thẳng tắp, cổ thon dài, cao giọng nói:
- Giết hay lắm! Nếu Họa Tâm không chết, tiếp theo kẻ đến khiêu khích chúng ta có thể chính là Đông Hải Yêu tộc, Tây Phương Yêu tộc. Hiện tại, chắc hẳn bọn chúng sẽ phải suy nghĩ kỹ rồi mới làm. Bất kể Liễu Phượng Thụ là ai, đã giúp Lăng Tiêu Sinh Cảnh chúng ta thì chính là bằng hữu, chúng ta phải giúp hắn thoát thân.
Đường Vãn Châu truyền âm cho Đường Chiêm.
Trong nháy mắt, Đường Chiêm dẫn theo mười vị cường giả thế hệ trước của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đuổi theo hướng Lý Duy Nhất rời đi.
Tả Khâu Hồng Đình nhìn chằm chằm vào Đường Vãn Châu trên chiến hạm. Nàng nhận ra nữ tử này rất có thể biết thân phận thật sự của Liễu Phượng Thụ. Nếu không, tại sao có thể giúp đỡ đến mức này?
Lấy tài trí của Đường Vãn Châu, chắc chắn đã đoán ra thân phận thật của Lý Duy Nhất giả như nàng.
- Chẳng lẽ... hắn vì giúp Đường Vãn Châu phá cục nên mới cố chấp muốn giết Họa Tâm như vậy?
Khoảnh khắc Tả Khâu Hồng Đình nghĩ đến khả năng này, nàng tức giận vô cùng, cầm Vạn Vật Trượng Mâu đuổi theo về phía biển sâu.
Chuyện này không thể nhịn được!
Vị hôn thê là nàng đây sắp nhịn thành Phật rồi.
Đường Vãn Châu nhìn bóng lưng Tả Khâu Hồng Đình, ánh mắt gợn sóng, khóe miệng nhếch lên:
- Niệm lực và võ đạo đều trác tuyệt như vậy, đúng là thế gian hiếm thấy, đáng tiếc sinh sau ta mười năm. Nếu không, nhất định là một đối thủ không tệ.
Ngọc Nhi đứng bên lan can tầng năm của thuyền lâu, giương mắt nhìn Lý Duy Nhất biến mất ở cuối chân trời:
- Sư phụ lại bỏ rơi ta rồi!
Nghiêu Âm xoa đầu nàng, cười nói:
- Đừng lo lắng, sư phụ ngươi thông minh lắm, dám giết Họa Tâm chứng tỏ hắn không sợ hậu quả của việc giết người mang lại. Tiếp theo, ngươi cứ ngoan ngoãn đi theo ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.
Ngọc Nhi không nhìn thấy khuôn mặt dưới lớp khăn che mặt của Nghiêu Âm, chỉ có thể nhìn thấy lông mày và đôi mắt:
- Tỷ tỷ, mắt của ngươi và sư tổ rất giống nhau, quả thực giống như đúc.
Nghiêu Âm hơi ngẩn ra:
- Sư tổ?
Ngọc Nhi ngây thơ vô cùng, cực kỳ nghiêm túc hỏi:
- Chính là sư phụ của sư phụ, người cũng thường xuyên đeo khăn che mặt giống như ngươi. Hai người có quan hệ gì vậy?
...
Tốc độ của đài sen Hi Hòa Hoa cực nhanh, giống như một ngôi sao băng màu vàng bay ở độ cao trăm trượng so với mặt biển.
- Xoạt!
Trong nước biển xanh thẳm, một dải lụa đỏ rực rỡ phá nước bay ra.
Dải lụa rộng tới ba trượng, kéo dài hơn một ngàn mét đánh thẳng lên trời cao, nối liền biển và trời.
Lý Duy Nhất cảm nhận được nguy hiểm, hắn nhìn xuống mặt biển, mi tâm bắn ra linh quang.
Hắn vung pháp trượng gỗ đào đánh xuống một dòng thác linh quang ba màu, đón đỡ dải lụa đỏ.
- Rầm!
Lụa đỏ là một món Pháp khí lợi hại, mỗi sợi tơ đều được luyện chế từ huyết mạch và ngân mạch của yêu thú Siêu Nhiên, mảnh như tơ nhện, mỏng như cánh ve. Nó đánh tan dòng thác linh quang, nện mạnh lên đài sen Hi Hòa Hoa.
Đài sen vỡ nát, cánh hoa đều hóa thành bột mịn, giống như mưa ánh sáng màu vàng rơi xuống mặt biển.
Lý Duy Nhất xách thi thể Họa Tâm, như thần ưng dang cánh, đạp không bay lên trước một bước, tránh thoát lụa đỏ.
Hắn nhìn xuống dưới, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
- Đây là Pháp khí gì?
Trận văn trên đài sen Hi Hòa Hoa đã bị đánh tan trong cuộc giao tranh với Họa Tâm bởi hồ lô đỏ và Thần Diễm Huyễn Tẫn, không đỡ được một đòn của dải lụa là chuyện bình thường.
Nhưng hắn vung thác linh quang ra mà cũng không đỡ được, điều này cũng quá dọa người.
Sau khi lụa đỏ đánh nát đài sen Hi Hòa Hoa thì kiệt sức.
Nó giống như tấm lụa mỏng màu đỏ không có bất kỳ sự uy hiếp nào, trôi nổi giữa không trung, mang lại cho người ta cảm giác đẹp đẽ không chân thực.
- Roẹt!
Phía dưới lụa đỏ, đợt tấn công thứ hai lan tràn tới.
Từng luồng pháp khí tinh thuần ngưng tụ thành hình dạng chim bay màu đỏ xoay quanh dải lụa bay lên.
Lý Duy Nhất biết rõ hậu quả nếu bị đối phương kiềm chế ở chỗ này, hắn không có ý định tranh đấu, ném Họa Tâm vào Túi Càn Khôn. Hắn thi triển thân pháp, chân đạp hư không, chạy trốn khỏi vòng xoáy trôn ốc do lụa đỏ quấn quanh.
Hai ngón tay hắn kẹp lấy một tấm Thần Hành Phù dán lên ngực.
- Bùm!
Sau lưng hắn vang lên tiếng không khí nổ tung.
Là dải lụa quất vào vùng trời rộng trăm trượng, khiến không gian chấn động không ngừng.
Lý Duy Nhất bị kình khí đuổi theo sau lưng chấn cho lảo đảo, không khống chế được thân thể mà rơi xuống mặt biển. Lụa đỏ giống như có sự sống cũng đuổi sát phía sau, gió thổi lụa kêu vang ngay bên tai.
Nó giống như u linh màu đỏ, không cách nào rũ bỏ.
Điều khiến Lý Duy Nhất cảm thấy nguy hiểm hơn là, cho đến hiện tại hắn vẫn chưa nhìn thấy và cảm ứng được chủ nhân của lụa đỏ ở nơi nào.
Quá quỷ dị!
Đối phương có thể tránh được cảm ứng niệm lực của Linh Niệm Sư bát tinh như hắn.
Không lẽ là Trường Sinh Giả chứ?
Nếu không phải biết Đường Vãn Châu và Cửu Lê Ẩn Môn nhất định sẽ giúp hắn ngăn cản Đạo Nhân Trường Sinh cảnh, Lý Duy Nhất đã kích hoạt áo choàng Long Thủ Thác Đà, dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn.
- Vù!
Phù quang của Thần Hành Phù khuếch tán, bao bọc toàn thân Lý Duy Nhất.
Ngay trong nháy mắt này, hắn cảm ứng được kẻ địch.
Kẻ địch bay ngang ra từ trong lụa đỏ, trôi nổi phía trên đỉnh đầu sau lưng hắn, thân hình mảnh mai chân dài, giống như thiên nữ đang múa.
Tốc độ thân pháp cực nhanh.