Bốn thiên Phong Hỏa Lôi Điện (2)

Vẻ mặt Nghiêu Thanh Huyền bình tĩnh, hiển nhiên đã sớm có suy đoán về việc này:

- Chắc là có, nhưng đó là bí mật cấp cao nhất, ta không tiếp xúc được. Hoặc có liên quan đến chín trang Quang Minh Tinh Thần Thư và Tắc Đế Hỗn Nguyên Kinh. Khó nói lắm, tu luyện Trường Sinh cảnh có đường tắt, nhưng thiên tư, thiên chất vĩnh viễn là thứ nhất.

- Như Đường Vãn Châu, đạt tới Trường Sinh cảnh chưa đầy hai năm đã giật đứt Phản Hồn Tỏa, tiến vào nhị trọng. Không biết nàng đã khiến bao nhiêu võ tu tự cho là thiên tư tung hoành phải tuyệt vọng, như phù du nhìn trời xanh.

- Ngươi phải biết, võ tu Trường Sinh cảnh thọ nguyên khô kiệt mà vẫn không đến nhị trọng không phải là chuyện hiếm thấy.

- Có thể giật đứt Phản Hồn Tỏa trong vòng bốn mươi năm sau khi phá cảnh Trường Sinh đã rất giỏi. Ở giáp tiếp theo, nàng sẽ có thêm hai mươi năm thời gian để giật đứt khóa thứ ba.

- Phá cảnh trong vòng hai mươi năm đã thuộc hàng thượng đẳng. Ngươi phải biết, đây là thượng đẳng trong số võ tu Trường Sinh cảnh.

- Phá cảnh trong vòng mười năm thì cực kỳ hiếm thấy, những chân truyền Cổ Giáo kia mới làm được. Hoặc là có cơ duyên ghê gớm.

Lý Duy Nhất nghe ra sự chua chát và tự giễu trong giọng điệu của Nghiêu Thanh Huyền.

Nàng cũng từng tự cho là mình có thiên tư tung hoành.

Đường Vãn Châu có thể đạt tới nhị trọng nhanh như vậy, tự nhiên có liên quan đến sự mài giũa chín chết một sống với Lục Niệm Tâm Thần Chú và Không Gian Huyết Nê. Nàng từng nói rõ, huyết khí và lực lượng tinh thần của Không Gian Huyết Nê có thể giúp nàng giật đứt Phản Hồn Tỏa.

Lý Duy Nhất tin tưởng Nghiêu Thanh Huyền, nhưng lấy tu vi hiện tại của hắn sao dám để lộ Không Gian Huyết Nê trước mặt nhiều người? Người biết càng nhiều, khả năng xảy ra sai sót càng lớn.

Có lẽ tương lai khi tu vi đủ cao, hắn mới có thể không sợ hãi.

Lúc trước, hắn đưa Đường Vãn Châu vào hoàn toàn là bất đắc dĩ. Cũng may, tuy Đường Vãn Châu mặt dày mày dạn, nhưng biết báo đáp, giúp Lý Duy Nhất không ít việc.

- Đệ tử tình cờ có được một quyển chân kinh, có thể cho sư tôn mượn tham ngộ.

Lý Duy Nhất biết công pháp tu luyện của Nghiêu Thanh Huyền bắt nguồn từ bộ tộc Dược Lê, bèn lấy ra một quyển chân kinh tương tự từ trong kinh điển của Thần Võ Tháp ở Lăng Tiêu Cung, đặt lên bàn.

- Chân kinh?

Nghiêu Thanh Huyền thầm kinh hãi, vội vàng cầm vật thể trạng thái ngọc thạch trên bàn lên, quan sát kỹ lưỡng. Ý vị cổ xưa và thần thánh ập vào mặt nàng, đi thẳng vào hồn linh.

Kinh văn chi chít nổi lên trên bề mặt ngọc thạch.

Tham ngộ chân kinh và tham ngộ bản chép tay mang đến tốc độ tu luyện hoàn toàn khác nhau.

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Vật này có giá trị không thể đo lường, có thể dựa vào nó để khai tông lập giáo. Đây là thứ có thể tùy tiện lấy ra khoe khoang sao?

- Vậy trả lại ta nhé?

Lý Duy Nhất đưa tay định lấy lại.

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Cút, ta tham ngộ một thời gian rồi trả ngươi.

...

Không Gian Huyết Nê.

Lý Duy Nhất đan dệt Thời Gian Chi Kiển, sau đó lấy ra bốn trang Địa Thư nghiên cứu và quan ngộ.

Trên bốn trang Địa Thư này không còn sót lại Thanh Vân Khí, chính là bốn thiên Phong, Hỏa, Lôi, Điện.

Theo thời gian trôi qua, mười hai đóa Đạo Liên ở Thần Khuyết và Đạo Quả trong Phong Phủ đều xuất hiện kinh văn thuộc tính tương ứng.

Hắn không tiếp tục tham ngộ sâu hơn.

Lý Duy Nhất biết rất rõ, kinh điển bác đại tinh thâm như Địa Thư cần thời gian dài tu luyện và tham ngộ mới có kết quả. Trước mắt, điều hắn cần làm gấp nhất là nâng cao chiến lực trong thời gian ngắn nhất có thể.

Sau khi Vũ Hồng Lăng báo cáo tin tức lên, chắc chắn Đạo Cung sẽ xuống lòng đất thăm dò, không chừng sẽ gây ra hậu quả gì.

- Vù! Vù...

Bốn trang Địa Thư dưới sự kích hoạt của pháp khí đã bay vút ra ngoài, sắc bén như đao kiếm.

Trên trang sách hiện lên bốn loại lực lượng phong, hỏa, lôi, điện, rất yếu ớt.

Lý Duy Nhất xòe bàn tay, thu hồi bốn trang sách:

- Trước khi tham ngộ thì không thể kích hoạt. Sau khi tham ngộ, có thể coi nó như Pháp khí để sử dụng.

- Có lẽ tương lai tham ngộ sâu hơn, lực lượng phong, hỏa, lôi, điện mà chúng bộc phát ra cũng sẽ tăng lên theo.

- Lúc trước khi Phục Văn Ngạn gặp tình huống nguy hiểm nhất, chính là dùng Địa Thư làm Pháp khí hộ thể để sử dụng. Nhưng tại sao hai trang Địa Thư của hắn có Thanh Vân Khí nhỉ?

Lý Duy Nhất nghĩ không ra nguyên cớ, bèn cất Địa Thư đi.

Sau đó, hắn vừa hấp thu quang hoa tỏa ra từ Quang Minh Tinh Thần Thư để tu luyện niệm lực, vừa lấy nguyên liệu ra chế tạo Địa Kiếm Phù, Thần Hành Phù, Định Thân Phù.

Trong thời gian ngắn, chế phù là cách nâng cao thực lực nhanh nhất.

Sau khi hắn đạt tới Linh Niệm Sư bát tinh, tỷ lệ thành phẩm khi luyện chế Địa Kiếm Phù tăng lên đáng kể. Nhưng Địa Kiếm Phù bị hạn chế bởi phù văn, chỉ có thể tương đương với một đòn toàn lực của võ tu thất trọng.

Niệm lực của Lý Duy Nhất đặc biệt mới khiến uy lực của nó tăng lên một chút.

Đợi khi đủ quen thuộc, hắn phải thử luyện chế Thiên Kiếm Phù.

Lý Duy Nhất chỉ ở mười ngày trong Thời Gian Chi Kiển.

Ẩn Cửu đứng ngoài cửa, mặt trời treo trên mái nhà sau lưng hắn, cười nói:

- Thần Ẩn Nhân quả nhiên bình tĩnh. Tuyết Kiếm Đường Đình, Đạo Cung, Độ Ách Quan, Tả Khâu Môn Đình, các bên đều đang tìm ngươi, ngươi lại bế quan tu luyện. Này, ta có làm phiền ngươi không?

- Phiền gì chứ? Cục diện trước mắt làm gì có thời gian cho ta bế quan.

Lý Duy Nhất dẫn theo Ẩn Cửu và Ẩn Thập Nhất đi đến nhà ăn:

- Cũng mới qua một, hai ngày thôi mà, bọn họ tìm ta làm gì?

Ẩn Cửu nói:

- Chiến lực niệm sư mà Thần Ẩn Nhân thể hiện ra đủ để ngang sức ngang tài với thiên kiêu hàng đầu Chân Tâm của Đạo Cung, đã trở thành nhân vật được săn đón. Không nói tới bọn họ, một số lão gia hỏa của Cửu Lê Tộc đã nhiều lần nhờ ta liên lạc với ngươi. Hôm nay đặc biệt đến mời Thần Ẩn Nhân xuất quan là vì Nghiêu Âm, nàng muốn gặp ngươi một lần.

Phụ trách việc ăn uống của cứ điểm Ẩn Môn là Ngao Thiện Lão Nhân và Ẩn Nhị Thập Tứ.

Ngọc Nhi đeo tạp dề, chạy trước chạy sau phụ giúp.

Ba người ngồi xuống bên bàn, rất nhanh bữa sáng được đưa lên, là ba bát mì nước nóng hổi.

Lý Duy Nhất nói:

- Nàng không đến cứ điểm Ẩn Môn à? Xem ra vẫn chưa hoàn toàn bước ra khỏi chuyện đó.

Ẩn Cửu nói:

- Dù sao mới mười tám tuổi, gai góc, dám yêu dám hận, sao có thể bắt nàng giống như những lão gia hỏa sống trăm năm? Nếu nàng xem nhẹ mọi tình cảm, có thể thản nhiên chấp nhận mọi sự sắp đặt thì mới thật sự khiến người ta cảm thấy xa lạ và lo lắng.

Lý Duy Nhất gật đầu, lớn tiếng hỏi:

- Hôm nay ai nấu mì nước?

Ngọc Nhi như muốn tranh công, nói:

- Là Nhị Thập Tứ tỷ tỷ! Sư phụ, ta có phụ trách nhóm lửa đấy.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé dính bụi đen, trông như một con mèo mướp.

Lý Duy Nhất nói:

- Giỏi quá, hai năm nay tu vi tụt lại một mảng lớn, nhưng tay nghề nấu nướng lại tăng lên.

Ẩn Nhị Thập Tứ lườm hắn một cái:

- Tu vi của ta không có tụt lại.

Lý Duy Nhất tỏ vẻ khinh bỉ:

- Tu vi muội muội ngươi đã đạt tới Đạo Chủng cảnh tam trọng, ngươi vẫn còn ở Ngũ Hải cảnh. Khi ta và Nghiêu Âm ở Dũng Tuyền cảnh, ngươi đã là Ngũ Hải cảnh rồi.

Ẩn Nhị Thập Tứ bị tức đến nỗi bộ ngực đầy đặn phập phồng:

- Xem ra Thần Ẩn Nhân không thể ăn quá no, ta không hề chọc vào ngươi.

Ẩn Cửu thầm nín cười. Cả Ẩn Môn khó mà tìm ra người thứ hai gai góc như vậy. Thiên hạ ngày nay, ngoại trừ những Trường Sinh cảnh, cũng rất khó tìm ra người thứ hai dám đáp trả Lý Duy Nhất như thế.

Ẩn Thập Nhất nói:

- Tốc độ tu luyện của nàng đã rất nhanh, sắp viên mãn ngũ cảnh rồi. Hồi ta ở Ngũ Hải cảnh, tốc độ tu luyện kém xa nàng. Ngươi và Nghiêu Âm chính là hai con quái vật... a không, hai thiếu niên Thiên Tử...

- Hầy, ngộ chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần thì không ra. Tu luyện cũng không theo kịp. Sau này ngươi lo luyện tập trù nghệ cho tốt, tiếp quản công việc của Ngao Thiện trưởng lão. Ngươi cầm lấy viên Long Chủng này, đừng mắng trong bụng nữa, ta nghe thấy hết đấy.

Lý Duy Nhất lấy ra viên Long Chủng còn lại, đặt lên bàn.

Sau đó, hắn cùng Ẩn Cửu và Ẩn Thập Nhất rời khỏi cứ điểm, đi đến hải thị.

Thật ra Lý Duy Nhất còn lại hai viên Long Chủng, đã đưa một viên khác cho Trang Nguyệt lúc ở Thành Lăng Tiêu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters