Bọn họ đã ngầm chia chác các loại bảo vật trên người Lý Duy Nhất xong xuôi, chỉ là chưa tìm được cơ hội ra tay.
Lý Duy Nhất nói:
- Lấy tu vi của hai ngươi, tấn công như vậy sẽ làm bị thương nặng hồn linh ý thức của Chu huynh. Làm khách mà các ngươi ra tay có phải hơi quá tàn nhẫn không?
- Xoạt!
Sau lưng Chu Nhất Bạch, ba trăm võ tu Đao Phủ Doanh đồng loạt giơ chiến phủ trong tay lên.
Sát khí ngưng tụ thành đám mây đỏ như máu.
Phục Văn Ngạn tâm cơ sâu, vội vàng tiến lên khuyên can:
- Mọi người là đồng minh, làm gì vậy chứ? Dạ huynh, Nguyệt tỷ, mau thu hồi chiến pháp ý niệm. Nhất Bạch là sư đệ ta, chỉ là tính tình thẳng thắn, không phải cố ý nhắc đến người đã mất để khiêu khích các vị đâu.
Chu Nhất Bạch trầm giọng nói:
- Rốt cuộc là ai khiêu khích trước? Hai người bọn họ tự cho là đúng như vậy, e rằng Phục sư huynh ở sau lưng cũng góp không ít sức vào nhỉ?
- Tuy Chu Môn có nhiều võ tu đến Đông Hải, nhưng sẽ không lên đảo hết. Hôm nay nghị sự chính là để phân chia trước suất lên đảo, tránh xảy ra chuyện không vui.
Phục Văn Ngạn cười khổ, nhìn bốn người Tông Thánh Học Hải và các võ tu Độ Ách Quan sau lưng, vẻ mặt vô cùng bất lực. Dường như là Chu Nhất Bạch không nói lý lẽ, hắn phải chịu oan ức lớn lao lắm vậy.
Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên và đại diện các châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh cùng bước ra khỏi cửa.
Trong đó, võ tu triều đình có địch ý rất đậm với Phục Văn Ngạn và hai người Dạ gia.
Cho đến nay, bọn họ vẫn nhớ sự thảm liệt của trận chiến Thành Lăng Tiêu.
Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên râu tóc bạc phơ, giơ tay ra hiệu cho Đao Phủ Doanh hạ chiến phủ xuống, đứng trước mặt đám võ tu Độ Ách Quan như Phục Văn Ngạn, ánh mắt như hàn băng:
- Các ngươi phải làm rõ một chuyện, là Độ Ách Quan cần Lăng Tiêu Nhân tộc, chứ không phải chúng ta đang cầu xin các ngươi.
- Lá cờ của Phượng Thạch Tiều là do lão phu dùng nắm đấm đánh xuống, không phải được các ngươi tặng.
- Hôm nay nghị sự, đến dự thính thì được, nhưng nếu muốn chỉ tay năm ngón, các ngươi đủ tư cách sao? Phục Văn Ngạn, nghe nói ngươi đi theo Siêu Nhiên của Độ Ách Quan đến đây sớm mười ngày, hấp thu không ít Lục Trảo Tiên Long Khí, đã phá cảnh lên cửu trọng chưa?
Phục Văn Ngạn vẫn giữ phong độ, nhưng ai cũng nhìn ra hắn đang cố gắng kiềm chế.
Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên nói:
- Chưa phá cảnh cửu trọng thì phải khiêm tốn một chút. Những giết chóc mà Dạ phu nhân gây ra ở Vân Thiên Tiên Nguyên, người Lăng Tiêu vẫn còn nhớ, chỉ là tạm thời không truy cứu.
Phía sau Phục Văn Ngạn là Mạnh Hóa Long cầm đầu thế hệ trẻ, thuộc Mạnh gia đứng đầu Bách gia tại Tông Thánh Học Hải.
Giọng điệu của Mạnh Hóa Long bình tĩnh nhưng tựa như sấm nổ:
- Chu lão gia tử dựa vào thân thể, chiến lực quả thực phi phàm trong Đạo Chủng cảnh. Nhưng trong chúng ta, chỉ cần có một người phá cảnh Trường Sinh, liệu lão gia tử có hối hận về lời nói và việc làm lúc này không?
Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên nói:
- Ngươi cứ việc, mau phá cảnh đi. Các ngươi không phá cảnh là vì không có Trường Sinh Đan sao? Độ Ách Quan mà thiếu Trường Sinh Đan à?
Thái Sử Vũ chen đến bên cạnh Lý Duy Nhất, truyền âm cười nói:
- Đám người này có thiên tư đứng đầu, sở dĩ ngàn dặm xa xôi đến Đông Hải, mà không phải bế quan trùng kích Trường Sinh, kỳ thực là vì kẻ nào cũng tâm cao khí ngạo, nín thở chờ thời, muốn mượn cơ duyên để tu luyện Trường Sinh Thể.
Lý Duy Nhất nói:
- Hèn gì người đến đây không có ai là thân thể yếu ớt.
Thái Sử Vũ hỏi:
- Ngươi nhắm đánh lại Phục Văn Ngạn không?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi có ý tưởng gì?
Thái Sử Vũ nói:
- Nếu ngươi nắm chắc thắng hắn, ta sẽ liên hệ thêm vài lão gia hỏa cửu trọng, tìm cơ hội vây giết hắn. Nếu để hắn phá cảnh cửu trọng, không biết chừng sẽ gây ra sóng gió gì.
Lý Duy Nhất nói:
- Bình tĩnh! Ngươi đúng là gan to bằng trời, Trường Sinh cảnh còn không giết được hắn, chúng ta làm nổi sao?
Thái Sử Vũ thở dài một tiếng, tưởng rằng Lý Duy Nhất không có nắm chắc:
- Cũng phải, người ta dù sao cũng là thiếu niên Thiên Tử, chiến lực vô địch cùng cảnh giới.
Lý Duy Nhất coi Thái Sử Vũ là hảo bằng hữu, không muốn hắn cuốn vào cuộc so tài nguy hiểm này.
Đây là cuộc chiến ở cấp Thủ Tịch!
- Ầm!
Cách bảy dặm, Tỏa Long Trụ bằng đồng trên đỉnh Phượng Thạch Tiều rung lắc dữ dội. Lập tức dẫn tới hơn mười tia sét từ thiên ngoại đánh xuống, bầu trời chợt tối sầm, rồi lại đột nhiên sáng rực.
Mặt biển rung chuyển kịch liệt, dấy lên những con sóng cao vài trượng.
- Gào!
Tiếng long ngâm vang lên ở vùng biển còn xa hơn Phượng Thạch Tiều, từng đoàn kim quang nổi lên mặt biển, bắn đi bốn phương.
- Có Lục Trảo Tiên Long Khí tỏa ra.
- Chắc dưới đáy biển lại xuất hiện địa chấn, may mà chín cây Tỏa Long Trụ đã cố định địa thế và không gian, nếu không, cả vùng biển này đều sẽ sụp đổ.
...
Trên Hồng Ngọc Cổ Hạm, các võ tu như Phục Văn Ngạn, Mạnh Hóa Long, Dạ Bạch Nguyệt, Dạ Thương, Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên đều bộc phát tốc độ nhanh nhất, lao về phía vùng biển đó.
Bọn họ hiểu rõ lợi ích của việc hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí.
Tả Khâu Hồng Đình nhìn về phía Lý Duy Nhất, hỏi:
- Đi không?
- Đi.
Lý Duy Nhất lấy ra hai tấm Thần Hành Phù, dán lên người hắn và Tả Khâu Hồng Đình.
Hai người hóa thành lưu quang đi nhanh, rất nhanh đã vượt qua tất cả võ tu xuất phát từ Hồng Ngọc Cổ Hạm. Đáng tiếc là, qua khỏi Phượng Thạch Tiều, tiến vào vùng biển do chín cây Tỏa Long Trụ bao phủ, không thể kích hoạt quan bào Châu Mục được nữa.
Phục Văn Ngạn truyền âm cho hai người Dạ Bạch Nguyệt và Dạ Thương:
- Chặn bọn họ lại, ta nhất định phải tranh thủ hấp thu đủ Lục Trảo Tiên Long Khí để phá cảnh trước khi khai quật.
Dạ Thương cực kỳ quyết đoán thả đạo tâm ngoại tượng ra, bao phủ lên người Lý Duy Nhất.
Dạ Thương không hề khinh địch, hắn biết Lý Duy Nhất sở hữu thực lực chống lại Chân Tâm, là cường giả đứng trong năm hàng đầu, thậm chí ba hàng đầu của Lăng Tiêu Nhân tộc.
Lý Duy Nhất cảm nhận được pháp khí quấn quanh, không quay đầu lại, trong đầu đã vẽ ra cảnh tượng phía sau: Dạ Thương hai tay làm thành móng vuốt, thân ảnh phân thành chín lao tới.
Chín loại đạo thuật trảo ấn cùng lúc giáng xuống, hóa thành trảo ảnh khổng lồ của chín loại Cổ Tiên Cự Thú.
Ngộ tính của Dạ Thương cực cao, bất kỳ tiểu thuật nào bị hắn nhìn qua là biết, đại thuật cũng tu luyện nhanh hơn các Thủ Tịch khác.
- Keng!
Lý Duy Nhất rút ra Hoàng Long Kiếm, vụt xoay người, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí dài mấy chục trượng.
Kiếm xuất phát ra long ngâm.
Kiếm khí như rồng vàng nằm ngang mặt biển.
- Ầm!
Chín loại đạo thuật do Dạ Thương đánh ra bị một kiếm chém nát vụn.
Thân hình hắn mất kiểm soát lùi ngược về phía sau. Hắn lập tức rút đao, một đao bổ ra kiếm thế hình rồng vàng mới dừng lại được.
Một kiếm này của Lý Duy Nhất lan tỏa rất rộng, đám người Phục Văn Ngạn, Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên cũng bị bao phủ, ai nấy đều thi triển thủ đoạn, ra quyền tung chưởng đánh tan kiếm khí, trong lòng không khỏi rùng mình.
Trong trận chiến ở Điểm Tướng Yến, bọn họ chỉ biết tạo nghệ niệm lực của Lý Duy Nhất phi phàm.