Không chút do dự, phù văn vân hà bao bọc đám người Lý Duy Nhất xông vào đạo tâm ngoại tượng của Tử Vô Yếm.
Lý Duy Nhất thi triển Thông Thiên Nhãn, thả ra quang ảnh Phù Tang Thần Thụ và đạo tâm ngoại tượng Thất Trảo Thiên Long chiếu sáng bóng tối. Những người còn lại cũng thi triển thủ đoạn, muốn phá tan đạo tâm ngoại tượng của Tử Vô Yếm, để tránh bị áp chế.
Phía xa, Đăng Phượng Công Chúa bay giữa không trung, bỏ chạy về hướng nam xa hơn.
Không phải nàng không muốn chạy về hướng khác, mà là bị giáp công ba mặt.
Cái Thương Hải và Cái Lăng Vân đều rất mạnh, là Thủ Tịch đỉnh phong, lần lượt đuổi theo nàng ở hai hướng đông tây, hai tòa đạo tâm ngoại tượng cũng trấn áp lên người nàng.
Phải biết rằng, Thủ Tịch đỉnh phong ở cùng cảnh giới hoàn toàn có thể đỡ được vài chiêu, mười mấy chiêu của thiếu niên Thiên Tử. Hai người liên thủ có thể đánh ngang ngửa ba bảy phần với thiếu niên Thiên Tử.
Thủ Tịch đứng đầu như Thương Lê mà trong trạng thái liều chết, dù Loan Sinh Lân Ấu muốn giết hắn cũng phải trả giá nhất định mới được.
Tử Vô Yếm cầm Đả Yêu Tiên vàng rực, chân đạp sóng nước, sắc mặt u ám.
- Bốp!
Mỗi lần cánh tay hắn vung lên, Đả Yêu Tiên đều hóa thành tia chớp vàng dài vài dặm đánh lên đám mây sứa trên bầu trời, xua đuổi nàng về phía nam, tránh để đại quân Yêu tộc đuổi kịp.
Giống như lùa dê, không do nàng quyết định.
- Giao ra cánh hoa Trường Sinh sẽ tha cho ngươi rời đi. Ngươi nên hiểu quyết tâm của bản chân truyền, không giao ra thì chết.
Giọng Tử Vô Yếm vang dội, chấn động màn đêm.
Trên Đả Yêu Tiên, kinh văn khắc chế yêu thú hiện lên chi chít, lại một lần nữa quất ra, đánh nát một mảng lớn trận văn và phù văn bảo vệ chân thân Đăng Phượng Công Chúa.
Cái Thương Hải thuận thế chém ra đao quang.
Đao quang như một thác nước thiên địa sáng rực va chạm với kiếm quang của chiến kiếm chém ra từ trong đám mây sứa.
Bọn họ không dám lại quá gần, kiêng kỵ thủ đoạn bài tẩy của Đăng Phượng Công Chúa, muốn tấn công từ xa phanh thây nàng.
Giọng Đăng Phượng Công Chúa vang lên:
- Nơi này chính là Đông Hải, các ngươi quá càn rỡ rồi!
Tử Vô Yếm nói:
- Đông Hải thì thế nào? Đạo Cung cũng không phải chưa từng diệt thế lực Yêu tộc quy mô cỡ này ở Đông Hải. Vũ Gia đi xa, Phi Long ngã xuống, Đông Hải hiện tại chẳng qua chỉ là một cái hồ mười vạn dặm.
Trong giọng điệu của hắn tràn đầy tự tin và kiên định, lại nói:
- Tất cả thế lực trong Nam bộ Doanh Châu lúc lên lúc xuống, sau huy hoàng ngắn ngủi chính là suy bại vô tận. Nhưng Đạo Cung không giống như vậy, chúng ta chưa từng sa sút, luôn đứng trên mây, phồn thịnh vĩnh hằng.
Đăng Phượng Công Chúa nói:
- Đã như vậy thì tại sao chân truyền của các ngươi bị người ta ném vào ruộng lúa, hóa thành phân bón? Ngươi không sợ mình cũng có kết cục giống vậy sao?
- Bốp!
Tia chớp vàng xé rách màn đêm.
Đả Yêu Tiên đánh thủng trận văn và phù văn hộ thể, rơi lên người Đăng Phượng Công Chúa.
Dựa vào Trường Sinh Thể chín phần chín, chiến lực của Tử Vô Yếm hơn hẳn các thiếu niên Thiên Tử khác một bậc lớn, chiếm ưu thế tuyệt đối.
- Kẻ nào?
Tử Vô Yếm nhận ra có người xông vào đạo tâm ngoại tượng.
Cách đó vài chục dặm, Lý Duy Nhất hô lớn:
- Công chúa điện hạ, sự hợp tác này nên bàn như thế nào đây?
Đăng Phượng Công Chúa lập tức đáp lại:
- Theo ý ngươi!
- Đúng là muốn chết mà.
Tử Vô Yếm nhíu mày, thì thầm một câu như vậy, rồi hét lớn:
- Cái Lăng Vân, chặn bọn họ lại! Cái Thương Hải, ngươi và ta toàn lực ra tay, cận chiến giết qua đó, đừng để nàng có cơ hội thoát thân!
Tử Vô Yếm rất rõ ràng, trước mắt không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể mạo hiểm làm việc quyết liệt.
Cái Lăng Vân cầm song đao, đón đánh đám người trong phù văn vân hà từ phía sau tới.
Cách vài dặm, hắn chém ngang một đao, nhấc lên bức tường nước khổng lồ cao mười trượng.
- Ầm ầm!
Phía sau con sóng lớn, Tử Tiêu Lôi Ấn bay lên đánh tan đao quang do Cái Lăng Vân chém tới.
Liễu Diệp bay lên không, chiến ý trên người nồng đậm, cầm kích nghênh chiến:
- Giao hắn cho ta!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lão Liễu, một mình ngươi có đánh nổi không?
Lý Duy Nhất biết rõ sự lợi hại của bốn người Tử Y Nữ, Vũ Hồng Lăng, Cái Thương Hải, Cái Lăng Vân, không muốn vì giải cứu Đăng Phượng Công Chúa mà đánh đổi tính mạng người mình.
- Ầm!
Liễu Diệp và Cái Lăng Vân giao phong, hai người bay lên trời lặn xuống biển, lại đánh từ trong nước lên bầu trời, năng lượng kình khí rất bá đạo.
Chiến kích và chiến đao va chạm tạo ra từng mảng lửa và gợn sóng kinh văn.
- Hắn làm được, chắc chắn được, đừng lo cho hắn nữa!
Thủy Ly Tiên nhìn về hướng Đăng Phượng Công Chúa, liên tục thúc giục.
Mọi người nhanh chóng tiếp cận chiến trường.
Lý Duy Nhất chưa từng nghĩ sẽ giao phong cận chiến với cường giả như Tử Vô Yếm, tụ tập tấn công từ xa mới là an toàn nhất, có thể phát huy đầy đủ ưu thế bản thân.
Bốn vị Tế Ti tóc bạc trắng đều là Linh Niệm Sư cửu tinh, đứng ở bốn phương vị, lập tức lấy ra từng bộ dụng cụ bố trận. Có trận văn luyện trên Âm Phiên, có cái luyện trên xương cốt Siêu Nhiên, có cái luyện trên Pháp khí...
Nghiên cứu trăm năm, nội tình ngàn năm là vì gặp cục diện như ngày hôm nay, có thể thi thố tài năng.
Lão tộc trưởng bộ tộc Khí Lê là một Dị Nhân Chủng, thân hình cao lớn, gầm lên một tiếng:
- Khí Hà!
Tổ Điền mở ra, một dòng sông Pháp khí bay ra, hàng ngàn món Pháp khí các loại bay về phía Cái Thương Hải.
Hắn không có bản lĩnh gì khác, chỉ có nhiều đồ. Tuy nhiên, một nửa đều là Pháp khí luyện hỏng, không nỡ vứt.
Cái Thương Hải nghe tiếng gió rít gào lao tới, ánh mắt lạnh lẽo, đột nhiên xoay người, giơ đao chém về phía dòng sông Pháp khí.
- Bùm bùm!
Pháp khí không ngừng nổ tung, hóa thành mảnh vụn sắt vụn.
Khí Lê đau lòng đến nhỏ máu, đá vị Tế Ti bên cạnh một cái.
Vị Tế Ti kia hết cách, giao việc bố trận cho ba người còn lại, hét lớn:
- Phù Vũ!
Linh Giới nơi mi tâm hắn bùng nổ hào quang rực rỡ, phù lục chi chít hóa thành một dòng sông mưa phù lao ra theo Khí Hà.
Cái Thương Hải cảm thấy khó chơi, rất không thích đối đầu với loại Linh Niệm Sư cửu tinh trăm tuổi này, đối phương luyện trận chế phù cả đời, không chừng sẽ lấy ra thứ quái đản gì đó.
- Vù!
Hắn thu nhỏ đạo tâm ngoại tượng, hóa thành lồng ánh sáng hộ thể kích thước vài trượng.
Vô số đao ảnh bay múa trong lồng ánh sáng.
Dòng sông phù lục va vào lồng ánh sáng, không ngừng nổ tung, chấn động Cái Thương Hải liên tục lùi lại.
- Hai vị tộc trưởng hãy giúp ta một tay.
Lý Duy Nhất điều động toàn bộ pháp khí rót vào quan bào Châu Mục.
Hai vị lão tộc trưởng đánh ra cột sáng pháp khí từ lòng bàn tay, bao phủ cơ thể hắn.
- Gào!
Một Long Hồn dạng sương mù màu trắng dài hơn một trăm mét bay ra từ bổ tử trước ngực Lý Duy Nhất, lao thẳng lên không trung, tấn công về phía Tử Vô Yếm.
Phẩm cấp pháp khí kích hoạt quan bào càng cao thì dẫn động ra Long Hồn càng mạnh.
Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên có thể đoạt lấy một cờ trong trận quyết đấu đỉnh cao, thực ra cũng là nhờ mượn một bộ quan bào Châu Mục mặc lên người. Long Hồn trong quan bào đã tăng cường chiến lực cho hắn.
Hợp sức ba người kích hoạt Long Hồn, khí tức hùng hậu, đầu rồng và móng vuốt cực kỳ ngưng thực, tiếng rồng gầm thét, gió sấm đi cùng, ẩn chứa một tia khí thế của Võ Đạo Thiên Tử.