Long Hài (1)

- Vút! Vút!

Tử Vô Yếm và Tử Y Nữ lần lượt chạy đến.

Nhìn thấy vết máu trên khóe miệng Sinh Vô Luyến, hai người không khỏi cả kinh.

Tử Y Nữ hỏi:

- Trên người Lý Duy Nhất cũng có lực lượng phi phàm sao?

Đây là lời giải thích duy nhất cho việc Sinh Vô Luyến bị thương!

Tử Vô Yếm nói:

- Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê thì sao có thể không được bảo vệ đặc biệt? Mấy lão phế vật của Cửu Lê Tộc kia đều có bảo vật hộ thân và vũ khí công kích.

Sinh Vô Luyến không giải thích nhiều, khôi phục lại lý trí cùng tinh khí thần:

- Tên Lý Duy Nhất này nhất định phải chết, nếu không uy danh của Đạo Cung sẽ bị hủy hoại trong tay thế hệ võ tu chúng ta. Phải mau chóng ngưng tụ Kim Đan, trùng kích nửa bước Trường Sinh, rửa sạch nỗi nhục ở Đông Hải. Hãy để sự thất bại trở thành liều thuốc hay mài giũa tinh thần đấu chí của chúng ta.

Họa Tâm đã chết, Pháp khí của Vũ Hồng Lăng bị đoạt, Tử Vô Yếm trọng thương suýt chết, còn bản thân hắn cũng lần đầu nếm mùi thất bại khi quyết đấu cùng cảnh giới.

Ở trong mắt Sinh Vô Luyến thì người Đạo Cung thế hệ của mình đã bị dồn đến bờ vực thẳm.

Không bước vào Trường Sinh Thể, không rửa sạch nỗi nhục thì vị trí chân truyền này sớm muộn gì cũng phải đổi chủ.

Tử Y Nữ nhìn sang Vũ Hồng Lăng, trong lòng tò mò, đây là lần đầu tiên nàng nghe Sinh Vô Luyến nói ra hai chữ thất bại. Là thua thật à?

...

Lý Duy Nhất quay về Phượng Thạch Tiều, phát hiện trên đảo chỉ còn lại một số ít võ tu có tu vi thấp, những người còn lại đều hội tụ về khe nứt dưới đáy biển cách đó mười dặm.

Ngọc Nhi bê bảo hạp chạy đến trước mặt hắn:

- Sư phụ, nó rung lắc dữ dội lắm, ta sắp không giữ nổi nữa rồi!

Thấy nàng muốn trả lại, Lý Duy Nhất vội vàng ngăn cản.

Làm cái gì vậy?

Ngươi còn không giữ nổi, đưa cho ta làm gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Chẳng phải ngươi vẫn giữ được sao? Ngươi cứ cầm đi, sư phụ vừa mới phá cảnh, đang rất cần củng cố tu vi cảnh giới.

Lý Duy Nhất lập tức khoanh chân đả tọa. Hắn lấy Trường Sinh Thảo ra, ngắt cánh hoa màu xanh và màu đỏ, dự định mượn cơ hội đột phá cảnh giới này để tu luyện Trường Sinh Thể.

Trong lòng hắn luôn có cảm giác nguy cơ.

Hắn đang tiến bộ, người khác cũng tiến bước, lỡ như có người phá cảnh Trường Sinh thì hắn sẽ bị bỏ xa một đoạn dài. Chỉ kém một cảnh giới nhưng chiến lực đã cách biệt một trời một vực.

Ngọc Nhi nhìn chăm chú vào bóng lưng Lý Duy Nhất, thầm nghi ngờ có lẽ sư phụ đã biết nàng trời sinh có thần lực.

Biết nhưng lại không nói cho nàng, cũng không dạy Thổ Nạp Pháp.

Rốt cuộc sư phụ đang che giấu bí mật gì?

Bên bờ khe nứt dưới đáy biển cách đó mười dặm, một làn sóng ánh sáng chói lọi lan tỏa ra, vô số tia sét ngưng tụ giữa không trung, tiếng sấm vang rền, khí tức hùng hậu đến cực điểm.

- Ha ha! Phá cảnh rồi, đã phá cảnh rồi! Lão phu cuối cùng cũng bẻ gãy được Càn Khôn Tỏa. Ông trời, ngài không từ bỏ ta! Khổ tu một trăm bốn mươi năm, hôm nay cuối cùng cũng đắc đạo Trường Sinh, trong thiên hạ cũng sẽ có chỗ đứng của ta.

Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông đứng giữa mây sấm, ngửa mặt thét dài đầy ngông cuồng, nước mắt giàn giụa kể ra tâm sự. Đó là niềm vui sướng khi cây khô nảy lộc, là sự giải phóng cảm xúc vui sướng bị kìm nén trăm năm, là sự khao khát vô hạn đối với tương lai.

Sau đó, hắn như người điên hóa thành lôi điện bay lượn dưới đáy biển.

Gần như là mừng quá hóa điên.

Thật lâu sau, hắn bình tĩnh lại, bóng dáng xuất hiện gần Phượng Thạch Tiều. Cơ thể gầy như que củi nay đã trở nên trẻ trung và đầy đặn hơn nhiều, cái đầu trọc lốc cũng mọc ra tóc, nhìn có vẻ chỉ mới chừng sáu mươi tuổi.

Việc Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông phá cảnh đã kích thích vô số võ tu thế hệ trước đang mắc kẹt ở Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong, và nửa bước Trường Sinh. Bọn họ mặc kệ tất cả, điên cuồng hấp thụ tiên đạo kinh văn.

- A...

Tiếng hét thảm vang lên.

Một lão nhân Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong không chịu nổi lượng lớn tiên đạo kinh văn, Tổ Điền vỡ nát, một nửa cơ thể nổ tung thành huyết nê.

Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên gào lên một tiếng:

- Mọi người bình tĩnh lại, dù có hấp thụ tiên đạo kinh văn và Lục Trảo Tiên Long Khí cũng cần từ từ tiêu hóa và cảm ngộ, không thể nóng vội. Lão thất phu Lôi Tiêu Tông vốn dĩ đã là nửa bước Trường Sinh, may mắn nên mới xông qua được.

Nói là thế nhưng thật ra hắn sốt ruột hơn bất cứ ai.

Nửa canh giờ sau.

Từ dưới đáy biển truyền ra một giọng nói ý niệm già nua:

- Mọi người hãy lùi về đảo ngầm.

Võ tu và yêu thú của các đại thế lực lập tức phóng nhanh về phía chín hòn đảo.

Bọn họ biết Cổ Tiên Long Hài sắp xuất thế, đồng thời sẽ đi kèm với những cơ duyên kinh khủng hơn nữa. Nhưng không phải ai cũng có thể giành được cơ duyên như thế.

Sau khi võ tu Nhân tộc của Lăng Tiêu Sinh Cảnh quay trở lại Phượng Thạch Tiều, ai nấy đều có vẻ mặt kích động, họ được thu hoạch to lớn, bàn luận sôi nổi.

Lão tộc trưởng Xích Lê mặt mày hồng hào, mấy chục năm nay chưa từng vui vẻ đến thế:

- Cuối cùng cũng ngưng tụ ra Trường Sinh Kim Đan, nhờ vào tiên đạo kinh văn và Lục Trảo Tiên Long Khí ẩn chứa trong Kim Đan, chậm nhất là năm năm, lão phu chắc chắn sẽ bẻ gãy được Càn Khôn Tỏa.

Lão tộc trưởng Khí Lê với vẻ mặt đầy hâm mộ:

- Chúc mừng, chúc mừng, ta vẫn còn thiếu một chút nữa, đoán chừng phải mất vài tháng nữa mới tu luyện ra Trường Sinh Kim Đan.

Trong lòng hắn cũng tràn đầy hy vọng và mong đợi, rất tự tin vào việc phá cảnh Trường Sinh trong tương lai.

Cơ duyên lần này đối với hắn cũng xấp xỉ mười năm khổ tu.

Lão tộc trưởng Xích Lê nói:

- Ngày lão phu phá cảnh Trường Sinh, nhất định sẽ mở tiệc chiêu đãi khách thật long trọng, tẩy sạch xui xẻo suốt mấy chục năm qua.

Chu Nhất Bạch hỏi Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên:

- Thất Thập Nhị ca, thế nào rồi?

Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên rơm rớm nước mắt, không còn tuyệt vọng như trước:

- Lỏng rồi, Càn Khôn Tỏa của ta cuối cùng cũng lỏng ra rồi! Trời ạ, ta còn tưởng nó làm bằng tiên thiết, giờ xem ra gặp được Lục Trảo Tiên Long Khí và tiên đạo kinh văn thực sự thì vẫn có cơ hội bẻ gãy nó. Đúng là việc tốt thường khó khăn.

Toàn bộ đệ tử Lôi Tiêu Tông tụ tập quanh vị Đại trưởng lão kia, đồng loạt khom người hành lễ, tung hô:

- Bái kiến Trường Sinh Giả!

Ngay cả Giáp Thủ Lôi Võ của Lôi Tiêu Tông, và thiên chi kiêu tử như Lục Thương Sinh cũng không ngoại lệ.

Chỉ kém một cảnh giới, thân phận địa vị đã hoàn toàn khác biệt.

Đám người Cửu Lê Ẩn Môn nhìn sang đó.

Một vị Ẩn Nhân Thái Thượng trưởng lão nửa bước Trường Sinh cảm khái nói:

- Thật đáng hâm mộ! Đã nửa thân vùi xuống đất rồi, vậy mà phá cảnh, phen này lại có thêm mấy chục năm sống nữa. Nói không chừng, trong khoảng thời gian này còn có thể bẻ gãy Phản Hồn Tỏa, sống thêm sáu mươi năm.

Nghiêu Âm thấy Lý Duy Nhất nãy giờ vẫn đả tọa, liền ân cần hỏi:

- Thần Ẩn Nhân, ngươi cũng phá cảnh hả? Nghe nói lúc nãy ngươi đấu pháp với chân truyền Đạo Cung, có phải bị thương rồi không?

Ăn hai cánh hoa của Trường Sinh Thảo, thân thể Lý Duy Nhất cần lột xác liên tục trong vài ngày. Nhưng giai đoạn khó nhằn nhất đã vượt qua, hắn thở phào một hơi dài.

Trọc khí phun ra đều mang hai màu xanh và đỏ, tỏa mùi hương nồng đậm.

Huyết khí, cơ bắp, lục phủ ngũ tạng, gân da không ngừng cường hóa, nhưng liệu có thể tu luyện ra Trường Sinh Thể trong vài ngày tới hay không thì vẫn là một ẩn số. Dù sao, Trường Sinh cũng chỉ là truyền thuyết.

Lý Duy Nhất đáp:

- Bị thương rồi, nhưng người bị thương là hắn. Cái gọi là chân truyền Cổ Giáo, ta thấy vẫn còn kém chút, chỉ cỡ trình độ của Ma Đồng.

Lý Duy Nhất đứng dậy chuẩn bị đón xem Cổ Tiên Long Hài xuất thế, cơ hội chiêm ngưỡng dung nhan tiên như thế này cực kỳ hiếm có. Lỡ như có tường thụy, đế dược, Tiên Tuyền trong truyền thuyết sinh ra, hắn cũng phải tham gia tranh cướp.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters