Châm ngòi ly gián (1)

Dưới vẻ mặt bình tĩnh của Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông là sóng thần. Bóng dáng nam tử trẻ tuổi trên bình nguyên kia tựa như tinh tú xán lạn, khiến cho một võ tu Trường Sinh cảnh như hắn cũng phải sinh ra tâm trạng kiêng kỵ và chùn bước.

Nhiều võ tu, bao gồm cả Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông đều không còn dám chắc chắn rằng Lý Duy Nhất không thể vượt qua cửa ải Trường Sinh nữa, thầm nghĩ:

- May mà… có lẽ nhược điểm của Phong Phủ chủng đạo có thể cản được nhuệ khí của hắn. Có lẽ là vậy...

Lục Thương Sinh nín thở hồi lâu, cũng sinh ra ý nghĩ tương tự, hy vọng Lý Duy Nhất sẽ bị cửa ải Trường Sinh cảnh cản bước. Bởi vì, hắn đã không còn tự tin để đuổi theo nữa, rõ ràng chưa từng giao thủ với Lý Duy Nhất, nhưng hắn lại có cảm giác như đã bại nhiều lần, bại đến mức không còn chút dũng khí nào.

Đám người vẫn chưa kịp hồi phục lại từ trong sự chấn động trước thất bại thảm hại của Sinh Vô Luyến, thì lại bị hành động và lời nói tiếp theo của Lý Duy Nhất làm cho kinh ngạc đến ngẩn người.

Tặng cuộn tranh và đạo của Sinh Vô Luyếncho Vũ Hồng Lăng?

Người sáng mắt đều có thể nhìn ra, hắn đây là muốn châm ngòi ly gián, mượn đao giết người.

Có cường giả thế hệ trước cười nhạt khinh bỉ, cho rằng Lý Duy Nhất đang tự cho mình là thông minh, tự tìm đường chết.

Phụ nhân mặc áo tím đứng dưới Ngự Tán không phải nhân vật tầm thường, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Tính kế lên đầu nàng, chỉ e là tính già hóa non.

Vẻ mặt Cần lão, Cổ Ẩn Quân cùng với nhiều Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Nhân tộc đều biến sắc, cho rằng lần này Lý Duy Nhất đã tính sai. Trắng trợn chia rẽ đệ tử Đạo Cung chỉ tổ rước lấy họa sát thân.

Cần lão thở dài một tiếng, tiến lên đuổi theo Lý Duy Nhất, dự định khi cần thiết sẽ dẫn hắn bỏ chạy:

- Vẫn là quá trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm rèn luyện.

Cổ Ẩn Quân cũng theo sau.

Ẩn Quân xoay người lao vào trong doanh trướng, xuất hiện bên cạnh thạch quan.

Bọn họ cực kỳ lão luyện, rất hiểu tâm thái của Đại Trường Sinh, đều cảm nhận được bão táp sắp ập tới. Vị phụ nhân mặc áo tím của Đạo Cung kia nhất định sẽ mượn cơ hội này để gây khó dễ, bởi vì nàng đã có lý do để ra tay.

So với sự kinh hồn bạt vía của các nhân vật thế hệ trước, Lý Duy Nhất lại như không hề hay biết gì. Hắn thu bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào trong túi trùng, đã đi tới phạm vi mười dặm quanh Ngự Tán vàng.

Hắn tiếp tục tiến về phía trước, lại nói:

- Hồng Lăng, muốn làm chân truyền, ngoài tâm tính và trí tuệ thì còn phải có sự quyết đoán và lòng can đảm. Ta luôn coi thường Sinh Vô Luyến, có dũng vô mưu, đâu bằng ngươi vừa có dũng lại vừa có mưu.

Vũ Hồng Lăng đứng bên cạnh Ngự Tán, dáng vẻ đoan trang tú lệ, dải lụa xanh điểm xuyết vòng eo thon nhỏ. Dưới dáng vẻ dịu dàng điềm tĩnh, móng tay nàng suýt cắm ngập vào lòng bàn tay, chỉ hận kiếp trước tạo nghiệt quá nhiều nên kiếp này mới xui xẻo đến Đông Hải, gặp phải Lý tặc.

Nàng lại hận Vũ Gia Thâm Uyên quá nguy hiểm, nếu không nàng nhất định sẽ nhảy vào đó ngay lập tức.

Toàn là hố, tên này đào toàn là hố.

Nàng cảm thấy bản thân sắp bị Lý Duy Nhất hại chết đến nơi. Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ là thứ có thể thản nhiên cầm lấy dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của bao người sao? Lý Duy Nhất làm vậy là muốn phế bỏ Sinh Vô Luyến, đồng thời lại dẫn họa thủy về phía nàng.

Vũ Hồng Lăng vội vàng khom người giải thích với phụ nhân mặc áo tím:

- Sư thúc, ta và người này...

Tử Y Nữ cũng hành lễ, giành nói trước với phụ nhân mặc áo tím:

- Hồng Lăng và hắn chỉ là quan hệ đồng minh, chưa thân cận đến mức độ đó.

Vũ Hồng Lăng đưa đôi mắt phượng ngập nước nhìn về phía Tử Y Nữ, không hiểu tại sao tỷ tỷ lại nói như vậy, làm thế chẳng phải là trúng gian kế của Lý Duy Nhất sao?

Nhưng tỷ tỷ của nàng vốn luôn có tâm tư sâu xa, tính toán cẩn thận không một kẽ hở, vì vậy nàng cũng không phản bác.

Tử Y Nữ lo là lỡ như Vũ Hồng Lăng không đón lấy cuộn tranh, Lý Duy Nhất sẽ vạch trần chuyện Lục Dục Phù ra ngoài, việc này cực kỳ bất lợi với các nàng.

Thứ hai, Sinh Vô Luyến thua quá thảm, gần như đã đánh mất vị trí chân truyền.

Đúng như Lý Duy Nhất đã nói, muốn làm chân truyền phảicó đủ quyết đoán và biết nhẫn nhịn, nhưng đến thời khắc mấu chốt thì buộc phải thể hiện sự can đảm. Bằng không, tốt nhất đừng nên nghĩ tới vị trí kia, hãy cứ nhận thua cam chịu số phận.

Thứ ba, Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ và Tử Vong Nam Sơn Kinh quả thực có thể khiến thiên tư của các nàng tiến thêm một bước. Nếu lại đoạt được Trường Sinh Thảo, tu luyện ra Trường Sinh Thể, có hy vọng rất lớn chạm tới vị trí chân truyền.

Điểm thứ tư là quan trọng nhất, chuyện ngày hôm nay đã xảy ra, nếu để Sinh Vô Luyến lấy lại được Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ, khôi phục tu vi. Bất kể là thật hay giả, hắn chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để đẩy Vũ Hồng Lăng vào chỗ chết.

Lợi ích mang lại quá hấp dẫn, mà cái giá phải trả rất nhỏ.

Trong nháy mắt, Tử Y Nữ đã tính toán rõ ràng những lợi và hại, được và mất.

Giọng nói của phụ nhân mặc áo tím vang lên:

- Đồng minh, đồng minh cái gì? Hồng Lăng, ngươi đang muốn làm gì?

Vũ Hồng Lăng không nhìn thấy biểu cảm của phụ nhân mặc áo tím, cũng không nghe ra được cảm xúc trong giọng nói, nhưng Tử Y Nữ cho nàng một ánh mắt khẳng định.

Thế là, Vũ Hồng Lăng nói:

- Sư thúc, Hồng Lăng không cam tâm! Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm mà không luyện hóa Thiên Tử Cốt thì cũng chẳng mạnh hơn tỷ muội chúng ta là bao.

Phụ nhân mặc áo tím nói:

- Kém hơn chính là kém! Không có chiến lực cấp thiếu niên Thiên Tử, các ngươi đã định sẵn không thể trở thành chân truyền, không cam tâm cũng vô dụng.

Vũ Hồng Lăng cười khổ.

Tử Y Nữ nghe được ngụ ý sâu xa trong lời nói, thế là lấy hết can đảm nói:

- Thiếu niên Thiên Tử không phải sinh ra đã có, mà là trải qua từng lần tranh đoạt mới giành được. Chỉ cần chúng ta hấp thu Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ và Tử Vong Nam Sơn Kinh, sau đó tu luyện Hỗn Nguyên Sinh Tử Khí, chiến lực cùng cảnh giới chắc chắn sẽ nằm trên Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm. Ai có thể hấp thu được dưỡng chất trong Đạo Điền, kẻ đó sẽ trưởng thành tốt hơn.

Trầm mặc hồi lâu, phụ nhân mặc áo tím mới lên tiếng:

- Dám nói ra lời này, xem ra các ngươi thật sự không cam tâm, thật sự đã hạ quyết tâm.

- Trong cuộc tranh giành chân truyền đời trước, nếu ta có thêm vài phần không cam tâm, có lẽ vị trí kia đã là của ta rồi. Thần Di Sơn đã tiếc nuối một lần, nếu hai ngươi dám nhận lấy khiêu chiến này, sao có thể ta không thành toàn cho các ngươi?

- Một khi cầm lấy Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ sẽ không còn đường quay đầu lại nữa.

Phụ nhân mặc áo tím tên là Ngọc Chân Nhan, lúc còn trẻ thậm chí thiên tư còn nhỉnh hơn Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ một bậc, nàng cũng là thiếu niên Thiên Tử của Đạo Chủng cảnh. Nhưng chính vì không tranh được vị trí chân truyền, khi đạt tới Trường Sinh cảnh không thể phát huy ra chiến lực cấp thiếu niên Thiên Tử trong cùng cảnh giới nữa, khoảng cách với chân truyền Đạo Cung năm xưa ngày càng lớn.

Sự tiếc nuối như vậy đã theo nàng suốt một đời.

Cả đời nàng đều sống trong sự hối hận vì năm đó đã không liều mạng đi tranh đoạt, thiếu đi dũng khí và ý chí chiến đấu xả thân vì mục đích.

Vũ Hồng Lăng đã hoàn toàn hiểu ra, biết sư thúc đang thăm dò quyết tâm của các nàng, bèn nói:

- Sinh Vô Luyến đã phế, chỉ một tên Tử Vô Yếm cỏn con có thể đánh thắng được chúng ta sao?

Tử Y Nữ nói:

- Trong bất kỳ Cổ Giáo nào, tanh giành chân truyền xưa nay là gió tanh mưa máu. Chẳng phải Cổ Giáo cũng hy vọng kẻ có năng lực nhất sẽ lộ diện, đồng thời sở hữu chiến lực phi phàm và thủ đoạn siêu việt hay sao?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters