Lực lượng thân thể của Minh Giao Vương Tử vô cùng mạnh mẽ, lại có được thiên phú ưu thế của Giao tộc. Thêm vào đó, hắn vừa luyện hóa một mảnh cánh hoa Trường Sinh màu đỏ rực, khí huyết trong cơ thể cực kỳ hùng hậu nên không bị Lý Duy Nhất một chưởng đánh lùi.
Hắn hiện tại so với Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm cũng chỉ cách biệt một, hai bậc nhỏ.
- Bùm! Bùm!
Lý Duy Nhất cùng Minh Giao Vương Tử đang ở hình dạng Giao Mãng liên tục va chạm ba lần, trên không trung bỗng chốc hình thành ba vòng sóng năng lượng.
Ánh mắt Chân Tâm lạnh như băng, sát ý nồng đậm đã vội vã chạy tới nơi, lao vọt lên bầu trời cao thăm thẳm.
Lý Duy Nhất thực sự hơi kiêng kỵ kẻ này, lo lắng trong Tổ Điền của hắn đang ẩn giấu sát chiêu giống như Họa Tâm. Vì thế, Lý Duy Nhất không ham chiến, người lao thẳng xuống đất.
Dù sao hắn cũng đã có hai mảnh Trường Sinh lọt vào tay, thu hoạch không tệ.
- Ầm!
Lý Duy Nhất đáp xuống đất, đạp thành một cái hố sâu to lớn.
- Minh Giao Vương Tử, Tam Nhãn Ly Giao là chết trong tay hắn, bản chân truyền sẽ giúp ngươi giết hắn. Chúng ta mỗi người một cánh hoa Trường Sinh.
Trên mặt đất, bóng tối vô tận cuộn trào kéo đến.
Tử Vô Yếm đứng trong bóng tối, từ xa vung Đả Yêu Tiên ra. Cây roi giống như một luồng sấm chớp sáng rực rỡ quật mạnh vào Lý Duy Nhất đang chạy nhanh.
Minh Giao Vương Tử khó có thể tưởng tượng được, chân truyền Cổ Giáo vậy mà lại chủ động liên thủ cùng mình giết một võ tu dưới Trường Sinh cảnh. Tên Nhân tộc này thật sự mạnh đến mức đó sao?
Thân thể Giao Mãng khổng lồ nhanh chóng co rụt lại trong làn minh khí, hóa thành thân hình Nhân tộc cao tám thước.
Minh Giao Vương Tử khoác trên mình bộ giáp đen, thể phách tựa như thần thiết đúc thành.
Giống như một vị ma thần, hắn bay vút về phía Lý Duy Nhất:
- Món nợ máu này quả thực phải báo.
Lý Duy Nhất thi triển Linh Bảo Kiếp Nã muốn đoạt lấy Đả Yêu Tiên, nhưng chiếc roi không chỉ nhanh mà còn biến hóa khôn lường. Không những không đoạt lấy thành công, ngược lại hắn suýt bị roi gây thương tích.
Bên tai vang lên tiếng xé gió.
Lý Duy Nhất xoay người, vung tay đánh ra một chưởng Phiên Thiên Chưởng Ấn. Hư ảnh khổng lồ của Thần Ấn hiện ra, va chạm với chưởng lực khí kình đánh ra từ hai tay Minh Giao Vương Tử.
- Bùm!
Lý Duy Nhất liên tục lùi về sau ba bước để hóa giải lực xung kích mạnh mẽ đến vô biên kia, khiến cho mặt đất dưới chân không ngừng nứt nẻ vỡ vụn.
- Rào rào!
Đằng sau hắn, bóng tối rộng chừng mấy chục dặm vặn vẹo cuộn lại thành hình thoi.
Thân thể của Tử Vô Yếm nằm ngay đỉnh thoi ánh sáng đen, hắn giơ một ngón tay điểm về phía đầu Lý Duy Nhất.
Một tay Lý Duy Nhất cản Minh Giao Vương Tử, tay kia chỉa ra một ngón chính xác đâm nát chỉ kình của Tử Vô Yếm.
Ngón tay của hai người va chạm vào nhau, từng lớp sóng pháp khí lớn bỗng nhiên tản ra bốn phía.
- Ầm ầm ầm!
Lý Duy Nhất bị hai luồng lực lượng từ hai bên giáp công, một bên mang lực lượng bài sơn đảo hải, một bên nhuệ khí vô địch, khiến cho khóe miệng hắn chảy ra một đường tơ máu.
Pháp khí và kinh văn liên tục tuôn ra từ trong cơ thể Minh Giao Vương Tử, Tử Vô Yếm, quyết không cho Lý Duy Nhất lấy một cơ hội chạy trốn hay thi triển bí thuật gì.
- Lý Duy Nhất, đền mạng lại cho Họa Tâm đi!
Chân Tâm đạp trên vân hà giáng thẳng xuống, toàn bộ cơ bắp phồng to, pháp khí kích hoạt hồ lô xanh nện mạnh xuống.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt tựa như sấm chớp, một tấm phù lục từ giữa mi tâm bất ngờ bay ra.
- Ầm ầm ầm!
Mặt đất trăm dặm xung quanh chấn động sụp đổ, những vệt rạn nứt lan dài ra xa, tất cả võ tu đang có mặt tại khu vực này đều rơi xuống chỗ sâu nhất dưới lòng đất.
Đương nhiên, đây không phải là do một kích của Chân Tâm tạo thành.
Mà là từ trên mái vòm đá cao ngàn trượng, một thanh cự kiếm rỉ sét loang lổ cắt ngang qua Đông Hải, xuyên thủng tầng đất dày đâm thẳng vào không gian dưới lòng đất.
Thân kiếm cắt ngang và cọ xát với những lớp đất dày đặc, phát ra thứ âm thanh khủng khiếp muốn xé rách cả màng nhĩ.
Toàn bộ không gian chấn động mạnh.
Đất trong không gian lòng đất sụp đổ mảng lớn, khiến cho một góc của tòa cổ thành rách nát và mênh mông vô bờ bến hiện ra ngay bên dưới.
Đám người đang rơi lơ lửng giữa không trung nhìn xuống đều kinh hãi tới mức da đầu tê dại. Bao gồm cả các Trường Sinh cảnh cũng chỉ nhìn thấy một góc của tòa cổ thành này, những nơi khác đều bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ.
Mọi người đều biết không gian dưới lòng đất rất nguy hiểm. Thế nhưng, khi một luồng lực lượng khủng khiếp vượt xa nhận thức thực sự đâm xuyên từ trên xuống, bọn họ vẫn không khỏi rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
- Xoẹt roẹt!
Chỉ có thể nhìn thấy một phần thân của thanh cự kiếm. Nó không tỏa ra ánh sáng rực rỡ, không có kinh văn bùng nổ, cũng chẳng có dư ba pháp khí, ngược lại trên thân kiếm đầy rẫy những vết mẻ và đã rỉ sét thành màu vàng nâu.
Nhưng chính nó lại mang đến một cảm giác lực lượng nghẹt thở, giống như toàn bộ vùng biển Đông Hải rộng hàng vạn dặm phía trên đều đã bị nó chẻ làm đôi.
Thanh kiếm thuần túy, lực lượng thuần túy.
Trong không khí tràn ngập mùi rỉ sét.
Không một ai biết chủ nhân của thanh cự kiếm này là ai, cũng chẳng ai biết nó dài bao nhiêu, nặng cỡ nào.
Nó chỉ vạch một đường ngang qua thiên địa, bổ đôi mái vòm đá bên trên, đồng thời xé toạc mặt đất dưới chân tất cả các võ tu Đạo Chủng cảnh và Trường Sinh cảnh. Vô số người gào thét trong sợ hãi, theo mặt đất vỡ vụn, họ rơi xuống nơi sâu thẳm hơn của vùng đất Táng Tiên cổ xưa này.
- Ầm ầm!
Nước biển từ bên trên đổ ập xuống, hóa thành một thác nước lơ lửng giữa trời.
Dòng nước cuồn cuộn gầm thét.
Bên dưới mặt đất sụp đổ, một luồng khí tức cổ xưa hoang sơ phả vào mặt, tựa như một thế giới viễn cổ đã bị phong ấn không biết bao nhiêu vạn năm, nay lại một lần nữa trở về với thiên địa.
Lúc trước Lý Duy Nhất chỉ cách thanh cự kiếm rỉ sét loang lổ kia mười mấy dặm. Cảnh tượng đó giống hệt như một ngọn núi kim loại thẳng tắp di chuyển qua lại giữa trời và đất.
Ngôn từ khó mà diễn tả hết được sự rung động, hắn chỉ cảm thấy sức người không thể nào làm được chuyện như vậy.
Trong lúc đang rơi tự do giữa không trung, Lý Duy Nhất dốc toàn lực điều động pháp khí, ngưng tụ thành đôi cánh pháp khí trên lưng.
Hắn thầm nghĩ:
- Giữa thiên địa dường như có một luồng lực lượng vô hình vô ảnh nào đó đang không ngừng cọ xát vào đôi cánh pháp khí của ta, giống như muốn đánh tan nó vậy. Lẽ nào là những thứ như pháp tắc, trật tự mà đám người Thiền Hải Quan Vụ đã nói tới sao?
Lý Duy Nhất nhìn thấy những thiên kiêu thế hệ trẻ ở khá gần như Minh Giao Vương Tử, Tử Vô Yếm, Chân Tâm cũng đang rơi xuống. Mọi người buộc phải liên tục thả ra pháp khí ra thì mới có thể duy trì được đôi cánh không bị tan biến.
Trong tình huống này, ai cũng chỉ muốn ưu tiên bảo toàn tính mạng.
Làm gì còn dư sức để tấn công đối thủ nữa?
Rơi từ độ cao như vậy xuống, cho dù thân thể có mạnh mẽ đến mấy cũng không chịu nổi
Chỉ trừ Bạch Dã Thanh và Vũ Hồng Lăng, cùng với những Dị Nhân Chủng và yêu thú có khả năng mọc ra đôi cánh thực sự, bọn họ có thể đập cánh để bay lượn.