Những kinh văn đặc biệt này do chính cha hắn là Minh Giao Vương tự tay khắc lên, có thể ngăn ba lần sát kiếp.
Hắn đã dùng hai lần, đây là lần cuối cùng.
Tử Vô Yếm nghe thấy tiếng nổ lớn từ bên trên truyền tới, nhìn thấy Minh Giao Vương Tử bị trận quang hất văng, thầm thấy sợ hãi. Cũng may vừa rồi hắn đã chọn cách đi vòng từ phía dưới. Minh Giao Vương Tử còn có thủ đoạn bảo hộ thân thể, nhưng hắn thì hết rồi.
- Nơi này quả nhiên nguy hiểm.
Tử Vô Yếm nảy sinh ý định lui bước, thực sự cảm nhận được mối nguy hiểm của phế tích Long Thành. Đột nhiên, hắn trừng lớn hai mắt, chỉ thấy Lý Duy Nhất vọt ra từ phía sau tổ chim, vung kiếm xé gió đâm tới.
Trên thân Hoàng Long Kiếm nổi lên chín chữ cổ.
- Xoẹt xoẹt!
Lục Giáp Dương Lôi được sinh ra trong không gian xung quanh thanh kiếm, những tia chớp đan xen lấp lánh, nương theo kiếm khí cùng nhau tràn về phía Tử Vô Yếm.
Tử Vô Yếm có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, gặp nguy không loạn, thả ra pháp khí Hỗn Nguyên Tử ngưng tụ thành cái kén ánh sáng hắc ám bảo hộ thân thể để chống đỡ Lục Giáp Dương Lôi.
Hắn xòe năm ngón tay phải ra, tung ra Hỗn Nguyên Chưởng.
Chưởng lực cuồn cuộn ập đến đối đầu trực tiếp với mũi kiếm.
Mũi kiếm đâm xuyên qua bàn tay hắn, tạo ra từng vòng sóng gợn pháp khí.
Sau khi ngưng tụ ra Trường Sinh Kim Đan, chiến lực của Tử Vô Yếm hoàn toàn không thua kém Lý Duy Nhất. Cổ tay trái của hắn mang theo Đả Yêu Tiên, kinh văn lấp lóe trên cây roi, giống như một con linh xà bay vút ra, quấn lấy cổ Lý Duy Nhất.
- Vù!
Thân hình Lý Duy Nhất biến hóa ảo diệu tựa như sương mù, sau khi lùi về phía sau bảy, tám trượng, giữa mi tâm bừng lên hào quang ba màu. Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ hiện ra, cản lại Đả Yêu Tiên.
Chỉ nghe bùm một tiếng, lực lượng cường đại của cây roi đánh nát quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, hóa thành từng luồng linh quang hỏa diễm.
Những quả cầu linh quang hỏa diễm bị đánh tan này không hề biến mất, mà lại xoay tròn quanh Lý Duy Nhất. Kết hợp cùng với pháp khí tỏa ra từ trong cơ thể hắn, chúng ngưng tụ thành một con Tam Túc Kim Ô với đôi cánh rộng lớn và lộng lẫy.
Lục Như Phần Nghiệp tầng ba, Nghiệp Hỏa Hóa Hình.
Kim Ô kêu vang, tựa như sống lại, uy thế ngập trời.
Những võ tu Đạo Chủng cảnh ở phía xa nhìn sang, cảm giác như đang ngắm nhìn mặt trời buổi sớm mọc giữa làn mây mù.
Tử Vô Yếm cảm nhận được khí tức khủng khiếp của con Kim Ô kia, biết rõ chiêu đạo thuật kết hợp võ đạo và niệm lực này của Lý Duy Nhất rất lợi hại. Do đó, hắn lập tức thả Tử Vong Nam Sơn Kinh trong Tổ Điền ra.
Không gian bên trong Tổ Điền dưới rốn chấn động dữ dội.
Lực lượng tử vong hắc ám cuộn trào tuôn ra, nương theo những dòng kinh văn dày đặc, ngưng tụ thành một ngọn núi văn tự.
- Ầm ầm ầm!
Tam Túc Kim Ô rực lửa va chạm với ngọn núi văn tự đen kịt, tạo nên một cơn bão cuồng phong.
Hai luồng lực lượng hắc ám và hỏa diễm khác nhau đã đánh tan sương mù xung quanh, cột đá đổ sập. Ngay cả một số khúc xương trắng khổng lồ ở phía xa cũng trong nháy mắt hóa thành tro bụi.
Những Long Cốt này khí tức phi phàm, lúc còn sống đều có năng lực thông thiên. Nhưng bị vứt bỏ ở đây trải qua năm tháng quá dài, tinh hoa bị ăn mòn mất sạch, yếu ớt như tảng đá bình thường.
Minh Giao Vương Tử cầm kích chạy tới, thấy hai người dốc toàn lực thi triển đạo thuật mạnh nhất, đồng tử không khỏi co rụt lại.
- Vút!
Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng bay đến từ các hướng khác nhau, tốc độ cực nhanh, cánh màng sắc bén. Cánh màng của con đầu tiên chém xuống, chỉ tạo ra gợn sóng trên pháp khí hộ thể.
Cánh màng của con thứ hai chém xuống từ trên cao, pháp khí hộ thể đã xuất hiện vết nứt.
Con thứ ba, con thứ tư bay tới từ hai phương vị khác, pháp khí hộ thể của Minh Giao Vương Tử vỡ nát hoàn toàn.
Con thứ năm và con thứ sáu thi triển đạo thuật thiên phú, một con phun ra Kim Ô Hỏa Diễm, tựa như thác lửa màu vàng đỏ. Con còn lại phóng ra tia sét, tia sét sáng chói lập tức rơi xuống áo giáp của hắn.
Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng không tấn công lần lượt, mà gần như công kích cùng lúc.
Chỉ trong khoảnh khắc này, Minh Giao Vương Tử đã cảm nhận được áp lực, hiểu sâu sắc tại sao Sinh Vô Luyến sau khi bị bảy con kỳ trùng bao vây thì không thể trong thời gian ngắn thoát ra.
Không phải Sinh Vô Luyến không đủ mạnh, mà là những con kỳ trùng này quá đáng sợ.
Điều tồi tệ hơn nữa là không biết con Phượng Sí Nga Hoàng thứ bảy đang ở đâu, một khi bị nó đánh lén, có thể sẽ là nguy hiểm trí mạng.
Tâm cảnh Minh Giao Vương Tử vẫn trầm ổn, kích hoạt áo giáp Pháp khí Thiên Tự Khí thất phẩm trên người để hộ thể, vung kích đánh bay hai con Phượng Sí Nga Hoàng trên đỉnh đầu, chưởng vỗ con Phượng Sí Nga Hoàng thứ ba xuống đất, há miệng phun ra cột nước đánh văng con thứ tư đang phun Kim Ô Hỏa Diễm.
Ba chiêu công kích liền mạch, gần như tiến hành cùng lúc, thể hiện tốc độ công kích phi phàm.
Nhưng...
Tia sét do con Phượng Sí Nga Hoàng thứ năm phóng ra rơi xuống áo giáp, một luồng điện tê dại truyền khắp toàn thân, cả người Minh Giao Vương Tử run rẩy một chút.
- Bùm!
Vuốt sắc của con Phượng Sí Nga Hoàng thứ sáu sượt qua cổ hắn.
Cho dù có hơn bảy ngàn kinh văn do áo giáp phát ra ngăn cản, Minh Giao Vương Tử vẫn cảm giác giống như bị đấm một cú vào cổ. Lực lượng của một vuốt này không yếu, có thể so với bị một lão gia hỏa Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong đánh vào người.
Minh Giao Vương Tử dời sang một bên một bước, cứng rắn đỡ đỡ, tiếp đó đâm một kích về phía con kỳ trùng hai mắt có thể phát ra tia sét.
Kích vừa đâm ra, sắc mặt hắn lập tức tái mét. Hắn phát hiện ra dưới cổ tay, sau lưng, trên đỉnh đầu, phần bụng đều có một con Phượng Sí Nga Hoàng vồ tới.
Lần này, hắn rốt cuộc không thể giữ được sự trầm ổn nữa, vội vàng từ bỏ tấn công, thi triển thân pháp, muốn lùi bước bỏ trốn.
Minh Giao Vương Tử thầm nghĩ:
- Tại sao lực lượng phòng ngự và tốc độ của chúng đáng sợ như vậy? Hơn nữa, trí tuệ rất cao, có thể phối hợp lẫn nhau.
Minh Giao Vương Tử ngầm ước tính, lực lượng mà sáu con kỳ trùng này bùng phát tương đương với sáu võ tu Nhân tộc Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong.
Tốc độ thì không hề thua kém cao thủ cấp bậc như Chân Tâm, đặc biệt là trong đó có một con tốc độ càng ngang bằng hắn.
Là Ngũ Phượng dựa vào tốc độ để áp chế kẻ địch.
Minh Giao Vương Tử vừa bị rối loạn nhịp độ, muốn lùi lại kéo rộng khoảng cách để thi triển đạo thuật cường đại lấy một địch nhiều.
- Bùm!
Thất Phượng đang ẩn nấp trong nháy mắt xuất hiện sau gáy hắn.
Móng vuốt vô cùng sắc bén đâm tới, đánh xuyên màng sáng của áo giáp, xuyên qua da thịt hắn.
Minh Giao Vương Tử phản ứng cực nhanh, vung tay đánh bay Thất Phượng.
Nhưng Ngũ Phượng có tốc độ nhanh nhất đã xuất hiện trước mặt hắn, vung cánh màng chém xuống.
Minh Giao Vương Tử đã hoàn toàn hiểu hoàn cảnh của Sinh Vô Luyến lúc đó, bảy con kỳ trùng này căn bản không thể bị đánh chết trong một đòn. Một đòn không đánh chết được sẽ rơi vào vây công của bảy con, cố đầu hở đuôi, tự làm rối loạn trận tuyến của mình.
Ở đầu bên kia.
Tử Vô Yếm nâng ngọn núi hắc ám kinh văn, liên tiếp lùi lại, lạnh lùng quát:
- Ngươi còn nói ngươi không phải là Liễu Phượng Thụ?
- Ầm!
Nam Sơn sụp đổ, Kim Ô nổ tung.
Hỏa diễm cắn nuốt hắc ám, tràn về phía Tử Vô Yếm.