Khôi Thủ (1)

Đám người Ẩn Quân, Nghiêu Thanh Huyền, Lý Duy Nhất lúc này mới kịp phản ứng lại, khi nhìn rõ dung mạo của người cách đó trăm trượng, không khỏi thất kinh, thì ra là... Dương Thần Cảnh, tông chủ của Tuy Tông!

Ban nãy quá hung hiểm, nếu không có Quan tiền bối ở đây, hậu quả thực không dám tưởng tượng.

Vẻ mặt Dương Thần Cảnh tràn đầy khó tin, cử động cổ tay đau nhức tê dại, nhìn chăm chú vào thạch quan lơ lửng cách mặt đất ba thước:

- Cửu Lê Ẩn Môn mà có cường giả như vậy sao?

- Vút! Vút!

Cùng trong khu vực này, Cần lão và Cổ Ẩn Quân đang hái lá Phượng Thụ ngay lập tức chạy tới, dáng vẻ như gặp đại địch đứng đối diện với Dương Thần Cảnh.

Dương Thần Cảnh trông khoảng năm mươi tuổi, khuôn mặt thanh tú gầy guộc, mang lại cảm giác ôn hòa đôn hậu. Tuy nhiên, ngực vai hắn rộng lớn, hai tay thon dài, toát lên vẻ sắc bén và cường tráng của võ tu.

Vài sợi tóc bạc điểm xuyết hai bên thái dương cùng chòm râu dưới cằm đã hằn lên dấu vết của tháng năm. Hắn đã không còn giữ được dáng vẻ trẻ trung như hình khắc trên vách đá niệm lực của Cửu Lê Ẩn Môn nữa.

Đây là lần đầu tiên Lý Duy Nhất thực sự nhìn thấy Dương Thần Cảnh!

Khí tức của Dương Thần Cảnh cuồn cuộn, pháp khí không ngừng tràn ra ngoài, tựa như trong cơ thể đang chứa đựng cả một vùng thương hải. Cho dù đứng cách xa hàng trăm trượng, hắn vẫn mang đến cho đám người ở đây một cảm giác áp bách cực lớn.

Vị tông chủ Tuy Tông này, đừng nói danh tiếng ở Nam Cảnh như sấm rền bên tai, vượt mặt cả ba Man tặc, mà trong toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, hắn cũng được xưng tụng là nhân vật đỉnh cấp trong một ngàn năm trở lại đây.

Danh tiếng của hắn luôn đi kèm với những lời khen chê lẫn lộn.

Kẻ căm ghét thì mắng hắn là thứ ác nô phản chủ, kẻ tiểu nhân cơ hội, gian tà và âm hiểm. Người tâng bốc lại ca ngợi hắn kiên cường bất khuất, biết nhẫn nhịn lại túc trí đa mưu, nếu không có thủ đoạn tàn độc thì khó lòng quật khởi vươn lên giữa kẽ hở của các môn đình.

Cổ Ẩn Quân lấy chiến phủ ra, trầm giọng nói:

- Dương Thần Cảnh, lấy tu vi cùng thân phận của ngươi mà lại ra tay với một tiểu bối, không sợ võ tu thiên hạ chê cười sao? Không bằng để lão phu tiếp ngươi một phen.

Ánh mắt Dương Thần Cảnh chuyển dời từ thạch quan sang người Cổ Ẩn Quân. Ý niệm của hai người va chạm vào nhau, không gian trong phạm vi trăm trượng lập tức bùng nổ chấn kình tựa lôi điện gió lốc.

Tuy không trực tiếp giao thủ, nhưng song phương đều đã thăm dò được sự nông sâu trong tu vi của đối phương.

Dương Thần Cảnh ung dung nói:

- Cửu Lê Ẩn Môn quả nhiên là ngọa hổ tàng long. Vốn tưởng đánh bại Lê Mẫn Nông và Mặc Hải thì lão phu đã là đệ nhất Lê Châu. Xem ra, ta vẫn đánh giá thấp nội tình mà Thương Vương và Khôi Thủ Viên Triệt để lại.

Dương gia vốn là gia thần của Cửu Lê Tộc, Dương Thần Cảnh hiển nhiên cũng lớn lên từ việc nghe uy danh của Thương Vương và Lê Viên Triệt.

Các Trường Sinh cảnh của Yêu tộc, Đạo Cung, Độ Ách Quan, cùng Lăng Tiêu Nhân tộc gần như đều đang tụ tập trong phạm vi mấy chục dặm dưới Phượng Thụ ảo. Cả đám người ai nấy đều có pháp khí cuồn cuộn như biển như hồ.

Lúc trước, pháp khí của Dương Thần Cảnh và Quan tiền bối va chạm tạo ra dao động vô cùng kịch liệt, đã khiến toàn bộ bọn họ bị kinh động.

Hai cường giả đứng đầu ngoài mặt của Cửu Lê Tộc là Lê Mẫn Nông, tộc trưởng bộ tộc Thương Lê. Mặc Hải, Đại Tế Ti của Cửu Lê Thần Điện, cũng lần lượt quay lại từ hướng thân cây Phượng Thụ ảo.

Đối với toàn bộ Cửu Lê Tộc, Dương Thần Cảnh chính là kẻ thù số một.

Toàn thân Đại Tế Ti Mặc Hải nở rộ linh quang, tay cầm phiên trượng, râu tóc bạc phơ. Trên người hắn treo đầy tiền xu, sau lưng đứng vô số Thệ Linh.

Mặc Hải lên tiếng:

- Nghe nói Nhị cung chủ đã ban cho ngươi Thiên Thọ Vô Lượng Đan để giúp ngươi trùng kích Bỉ Ngạn cảnh. Dương Thần Cảnh, sao ngươi vẫn chưa trở thành Siêu Nhiên thế?

Lê Mẫn Nông chính là cha của Ẩn Quân, đồng thời là ông nội của Thương Lê và Lê Lăng.

Một thanh chiến phủ bằng đồng thau bay ra từ trong Tổ Điền của hắn.

Lê Mẫn Nông kiên định cất lời:

- Hôm nay, Cửu Lê Tộc và Ẩn Môn hãy cùng nhau liên thủ trừ khử tên đại địch này đi!

Cổ Ẩn Quân lên tiếng dặn dò Cần lão:

- Đưa đám tiểu bối rời đi trước.

Phải đối đầu với một tồn tại cỡ như Dương Thần Cảnh, hắn nhất định phải dốc toàn lực ứng phó, căn bản không có khả năng bảo vệ được đám người Lý Duy Nhất.

Tuy vừa rồi Quan tiền bối đã đẩy lui Dương Thần Cảnh, nhưng vẫn chưa vận dụng đến lực lượng thuộc cấp độ Siêu Nhiên.

Cổ Ẩn Quân không rõ thực lực hiện tại của Quan tiền bối, chỉ biết Quan tiền bối đã qua đời, nay chỉ còn lại một phần tàn thi. Huống hồ, một khi tin tức Khôi Thủ Cửu Lê trở về bị tiết lộ ra ngoài, chắc chắn sẽ dấy lên một hồi phong ba bão táp.

Dương Thần Cảnh quét mắt qua ba người trước mặt, sắc mặt không hề lộ ra vẻ sợ hãi, sự hứng thú của hắn lúc này chỉ đặt vào thạch quan vào Lý Duy Nhất.

Hắn cười nhạt:

- Chỉ bằng mấy người các ngươi? Nếu có thể giết được ta, các ngươi cần gì phải đợi đến tận bây giờ?

Sở dĩ hắn muốn bắt sống Lý Duy Nhất, một là để giải mã bí mật về tốc độ tu luyện kinh khủng của đối phương. Hai là hắn nhìn ra bảy con kỳ trùng kia rất phi phàm, chúng chưa hẳn chỉ dừng ở cấp Quân Hầu.

Nếu vượt qua cấp Quân Hầu, giá trị của chúng quả thực không dám tưởng tượng.

Một tiếng niệm Phật cao vút truyền đến từ khu phế tích đổ nát đằng xa:

- A Di Đà Phật! Ba đánh một, quá không công bằng rồi. Bần tăng cũng rất tò mò Cửu Lê Ẩn Môn mạnh đến đâu, rốt cuộc là dùng bản lĩnh gì mà thu phục được Địa Lang Vương Quân?

Từ Phật Đỗ có thân hình cao đến ba trượng sáu, bụng phệ to đùng, mặc tăng y màu xám, trên cổ đeo một chuỗi Huyết Hồn niệm châu. Đáng nói, mỗi một viên niệm châu đều to bằng cái lu nước.

Cái đầu trọc của hắn to lớn và sáng bóng. Hắn bước đi bằng một loại bộ pháp khinh linh, men theo một dòng sông máu đi tới từ phía khúc xương sọ rồng to bằng một ngọn đồi. Dưới mỗi bước chân của hắn đều nở rộ lít nhít những dải Phật văn màu vàng rực rỡ.

Vẻ mặt Lê Mẫn Nông và Mặc Hải đều lộ ra sự kiêng kỵ, hai người quá hiểu sự lợi hại của Từ Phật Đỗ. Tên Man tặc này sở hữu huyết mạch của Cổ Tiên Cự Nhân, chiến lực vô cùng khủng bố, danh tiếng vang dội. Cũng chính vì nguyên nhân này mà Cửu Lê Tộc từ trước đến nay chưa từng dám trêu chọc hắn, năm nào cũng phải cống nạp cho Quan Sơn để đổi lấy sự bình yên.

Có thể nói Từ Phật Đỗ chính là kẻ thù lớn thứ hai của Cửu Lê Tộc.

Nếu Dương Thần Cảnh đại diện cho sự âm hiểm và xảo trá, thì Từ Phật Đỗ chính là đại diện cho huyết tinh và tàn nhẫn.

Đáng nói, cả hai tên này đều là phó Điện Chủ của Thiên Hạ Điện trực thuộc Đạo Giáo.

Một giọng nói khác vang lên:

- Ba đánh ba thì mới công bằng chứ.

- Vù!

Khô Vinh Điện Chủ của Đạo Giáo đáp xuống đỉnh của cái sọ rồng khổng lồ kia. Cơ thể hắn như được đúc bằng vàng ròng, trên đỉnh đầu lơ lửng một tấm gương vàng, tựa như đang đứng giữa một vầng trăng rằm chói lọi.

Hắn chính là cha ruột của Tư Không Kính Uyên và Tư Không Yểm Luân.

Mà vị phó Điện Chủ của Khô Vinh Điện, cũng chính là mẹ của Tư Không Kính Uyên cùng Tư Không Yểm Luân, đã chết trong trận chiến vây quét Địa Hạ Tiên Phủ vài tháng trước. Người lấy mạng nàng không ai khác chính là Lê Mẫn Nông.

Nhận thấy tình cảnh của Cửu Lê Tộc có vẻ không ổn, từ hướng Phượng Thụ ảo cách đó khoảng bốn mươi dặm, một vị cường giả thuộc Lăng Tiêu Nhân tộc hừ lạnh:

- Khuyên ba vị của Đạo Giáo tốt nhất đừng có hành động thiếu suy nghĩ. Nếu không, cho dù phải từ bỏ cơ duyên trước mắt, đám người bọn ta cũng sẽ ưu tiên chém chết các ngươi trước.

Người vừa lên tiếng chính là Thái Sử Thanh Sử của gia tộc Thái Sử.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters