Đón đỡ trảo ấn của hắn không phải là trái tim của Tả Khâu Nhiễm, mà là bàn tay của Chu Môn lão tổ.
Chu Môn lão tổ đã kịp thời đuổi tới.
- Ầm!
Tả Khâu Nhiễm đánh ra chưởng lực phù văn, đứng kề vai với Chu Môn lão tổ, cùng nhau đối kháng Kỳ Lân Trang.
Một lát sau, hai người bay ngược ra sau, đâm sập vô số kiến trúc cổ xưa, đập xuống mặt đất cách đó mấy chục dặm.
- Gào!
Kỳ Lân Trang lấy tu vi đứng ở đỉnh phong của Siêu Nhiên, khí tức cuồn cuộn vô song, gầm lên một tiếng vang vọng khắp không gian dưới lòng đất, giống như chiến thần vô địch, thần cản giết thần.
Tông chủ Lôi Tiêu Tông rơi xuống không gian lòng đất ở tầng trên, dọc theo lỗ hổng sụp đổ nhìn xuống phế tích Long Thành phía dưới, và Kỳ Lân Trang đang đứng lơ lửng. Thấy ánh mắt Kỳ Lân Trang như đuốc nhìn lên trên, hắn quay lưng bỏ chạy.
Yêu tộc và Đạo Cung đều có Siêu Nhiên đuổi tới dưới lòng đất, nhưng tất cả không đi chọc ghẹo vị cái thế hung thần này, hiểu rõ trọng lượng của ba chữ Kỳ Lân Trang.
Kỳ Lân Trang nhìn về phía Cửu Hoàng Phiên đang bị ý niệm và pháp khí của mình định trụ. Hắn cách không tung ra một trảo, năm trường hà pháp khí tuôn ra, muốn thu lấy nó.
Lê Mẫn Nông, Đại Tế Ti Mặc Hải, Cổ Ẩn Quân dốc toàn lực thả pháp khí và linh quang ra, đánh vào trong Cửu Hoàng Phiên, nói:
- Dù có chết cũng phải giữ lấy Cửu Hoàng Phiên.
Nhưng hành động đó giống như con kiến lay cây, căn bản không thể đối kháng với Kỳ Lân Trang.
Trong thạch quan, sương mù tử vong tuôn ra.
Một bàn tay từ trong quan tài vươn ra, tóm lấy cán cờ của Cửu Hoàng Phiên.
Lý Duy Nhất hiểu rõ lúc này đây đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể trốn đến Thang Cốc Hải.
Niệm lực ở mi tâm liên tục tràn vào Đạo Tổ Thái Cực Ngư, đối kháng với lực lượng không gian nơi này, muốn kéo mọi người vào Không Gian Huyết Nê.
Nhưng lực lượng áp chế không gian quá cường đại, hai mắt hắn rỉ máu mà vẫn không thể kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Ngọc Nhi đứng bên cạnh vô cùng lo lắng nhìn hắn, hoảng sợ cắn chặt môi, sắp phát khóc đến nơi.
Kỳ Lân Trang nhận ra ngày càng nhiều Siêu Nhiên đuổi tới, quyết định tốc chiến tốc thắng, thân hình lao xuống, năm ngón tay xòe ra muốn một chưởng đánh chết tất cả mọi người dưới Cửu Hoàng Phiên, bao gồm cả thi thể trong thạch quan.
- Hóa ra là một kẻ đã chết!
Vẫn còn cách rất xa, nhưng huyết vụ thả ra từ Cửu Hoàng Phiên đã hoàn toàn bị chưởng phong thổi tan.
Ba cao thủ Cửu Lê Tộc đang chắn phía trước đám người Lý Duy Nhất, Ngọc Nhi, Ẩn Quân, Nghiêu Thanh Huyền trong nháy mắt làn da nổ tung, văng ra tứ phía, không rõ sống chết.
Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ rằng mấy người Cửu Lê Tộc kia sẽ bị Kỳ Lân Trang diệt gọn trong một chưởng, sau đó cướp đi Pháp khí chí thượng.
Một luồng khí tức khác thường đã bùng nổ ra trong khu vực đó.
Dáng vẻ đáng thương như muốn khóc của Ngọc Nhi thoáng chốc trở nên nghiêm túc, tựa như một linh hồn nào đó trong cơ thể đã được đánh thức. Ngay sau đó, ánh mắt Ngọc Nhi sắc bén tột độ, tay phải kết một chưởng ấn rồi vỗ ra.
Chưởng lực cuồn cuộn vô song, dường như có thể đẩy cả thiên địa đi.
Một Phiên Thiên Thần Ấn hình vuông ngưng tụ theo chưởng vỗ ra, to lớn như ngọn núi, đáy ấn khắc chữ, uy năng vô cùng.
Không phải ngưng tụ từ pháp khí, mà là Thiên Đạo Pháp Hợp.
Cảnh tượng xuất hiện do phù hợp với một số pháp tắc kỳ diệu giữa thiên địa.
- Ầm!
Một trên một dưới, hai chưởng ấn va chạm vào nhau.
Phiên Thiên Thần Ấn và chưởng phong của nàng như che một chiếc ô cho đám người Lý Duy Nhất ở phía sau, cản lại lực lượng của Kỳ Lân Trang.
Cơ thể khổng lồ mặc giáp vàng ở phía trên và thân hình nhỏ bé yếu ớt của Ngọc Nhi ở phía dưới tạo thành sự tương phản rõ nét.
Nhưng Ngọc Nhi vậy mà vẫn đứng yên tại chỗ đón lấy chưởng lực của Kỳ Lân Trang.
Giờ khắc này, toàn bộ phế tích Long Thành trở nên vô cùng yên tĩnh, vô số cặp mắt theo dõi.
Tả Khâu Nhiễm và Chu Môn lão tổ đang lao về hướng này với tốc độ cực nhanh đều bị kinh ngạc. Bọn họ có cảm quan nhạy bén, nhìn nhau một cái, đều dùng ánh mắt báo cho người kia ba chữ: Ngọc Dao Tử.
- Bùm!
Kỳ Lân Trang bay ngược ra ngoài, rơi xuống cách đó mấy dặm, nhanh chóng ổn định thân hình.
Đầu ngón tay Ngọc Nhi kéo nhẹ từ trong tay Lý Duy Nhất, một tiếng keng vang lên, Hoàng Long Kiếm bay ra ngoài, chớp mắt vượt qua khoảng cách mấy dặm, Nhất Kiếm Khai Hải chém từ trên xuống dưới.
- Rào rào!
Chiêu Thái Ất Khai Hải này lại một lần nữa dẫn động Thiên Đạo Pháp Hợp, toàn bộ phế tích Long Thành đều bị quang ảnh thương hải nhấn chìm.
Sóng biển cuộn trào, thương hải chia làm hai.
Kỳ Lân Trang bị một kiếm chém lui mấy chục dặm. Từ trước đến nay hắn chưa từng thấy chiêu thức như vậy, cũng chưa từng thấy có người chỉ dựa vào thân thể mà có thể đánh ra lực lượng cỡ này. Trước khi Thiền Hải Quan Vụ thi triển tiên thuật Kim Thân Nhất Trượng Lục, lực lượng thân thể cũng không cường đại đến mức này.
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ nhắn cầm kiếm bước tới từ trong bụi mù, trầm giọng quát hỏi:
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Dưới Cửu Hoàng Phiên.
Đám người Cần lão, Ẩn Quân, Nghiêu Thanh Huyền đã tỉnh táo lại từ trong khiếp sợ, đầu óc ù đặc, tâm trạng khó bình tĩnh, đồng loạt nhìn sang Lý Duy Nhất, cũng muốn hỏi vấn đề giống như Kỳ Lân Trang:
- Nàng rốt cuộc là ai vậy?
Khoảng thời gian này, bọn họ đều có tiếp xúc với Ngọc Nhi. Nàng là một tiểu cô nương rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, mỗi ngày đều hí hoáy ghi chép, trông rất vô hại.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ai có thể ngờ là nàng đứng ra ngăn cản Kỳ Lân Trang?
Bọn họ không tin Lý Duy Nhất không biết chuyện này.
Toàn bộ phế tích Long Thành, từ Đạo Chủng cảnh đến Siêu Nhiên, tất cả đều chìm trong chấn động và kinh ngạc. Họ đưa mắt nhìn nhau, truyền âm dò hỏi lẫn nhau. Trên thế gian không thể nào tự dưng xuất hiện cường giả như vậy được, tại sao trước đây họ chưa từng thấy?
Đó chính là Kỳ Lân Trang đấy!
Tại Tiềm Long Đăng Hội, là kẻ có khí phách một mình khiêu chiến toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Phải biết rằng, Nho Đạo lão tổ của Tả Khâu Môn Đình đã là Thánh Linh Vương Niệm Sư khá mạnh, nhưng vừa rồi suýt không đỡ nổi một chiêu. Có thể đánh lui Kỳ Lân Trang, rốt cuộc phải là cấp bậc cỡ nào?
Một số nhân vật lợi hại từng tiếp xúc nhiều lần với Ngọc Dao Tử nảy sinh một cảm giác quen thuộc trong lòng, nhưng không dám xác định. Dù sao thì chênh lệch tuổi tác và dung mạo giữa tiểu cô nương kia với Ngọc Dao Tử quá lớn, hơn nữa, nàng không sử dụng pháp khí.
...
Ba ngàn năm trước, khi Kỳ Lân Trang trốn khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Ngọc Dao Tử vẫn còn rất nhỏ.
Trước lúc đó, hai người chưa từng tiếp xúc qua.
Sau màn giao phong ngắn ngủi, bên trong Long Khải của Kỳ Lân Trang, vết thương cũ trên người nứt ra rỉ máu.
Nếu đang ở trạng thái đỉnh phong, gặp phải đối thủ quỷ dị như vậy thì ngược lại sẽ khơi dậy chiến ý của hắn.
Nhưng giờ phút này, hắn không hề muốn đánh tiếp. Một khi bại lộ bản chất suy yếu vì trọng thương chưa lành, cùng với bí mật thu đi Mệnh Tuyền và Phượng Thụ, những Siêu Nhiên lúc trước sợ hắn như cọp, ví dụ như đám người tông chủ Lôi Tiêu Tông có lẽ sẽ nhào lên như sói đói.
Kỳ Lân Trang càng nhìn Ngọc Nhi càng cảm thấy quái dị, hắn truyền âm cho các cường giả của Long Môn, Dạ Thành, Tam Đảo, bước chân lùi dần về phía sau:
- Đi!
Ngọc Nhi không định dừng tay, thân hình khẽ lóe lên, thoáng cái đã lao đến trước mặt Kỳ Lân Trang, vung kiếm chém xuống.
Không có pháp khí, chỉ có thân kiếm.
- Gào!
Toàn thân Kỳ Lân Trang vận chuyển pháp khí, trong áo giáp tuôn ra vạn long ảnh. Trong lòng bàn tay phải hiện lên kinh văn cổ xưa, năm ngón tay hóa thành vuốt, bị vảy che phủ, tràn ngập cảm giác kim loại. Hắn đập mạnh trảo vào thân kiếm.
- Bùm!
Tiếng nổ điếc tai vang lên, sóng âm dập dờn chấn vỡ màng nhĩ của vô số võ tu.