Dị biến Đông Hải, sâu trong U Cảnh (2)

Lý Duy Nhất vội thu Hoàng Long Kiếm vào Phong Phủ, ôm Ngọc Nhi, nhìn quanh bốn phía.

Hắn phát hiện thiên địa tối om, nhiệt độ lạnh lẽo, âm khí nồng đậm. Liếc mắt nhìn, phạm vi mấy chục dặm không có gì che chắn, là một bình nguyên vô tận.

Trên mặt đất chỉ có thể nhìn thấy một vài bụi gai màu đen, không còn thảm thực vật nào khác.

Đây nào phải là ban đêm?

Rõ ràng là hắn đã bị nàng đưa đến sâu trong Vong Giả U Cảnh rồi.

Sâu trong bóng tối vang lên một tiếng kêu quái dị khàn khàn. Một cái bóng đen giống mãng xà dài mấy chục mét trườn tới từ giữa không trung, tiếng kêu phát ra từ miệng giống hệt như một lão già bị rách cổ họng.

Đó là hung vật Thệ Linh bị dương khí trên người bọn họ thu hút tới.

Lý Duy Nhất lấy Tị Dương Châu và Dạ Hành Y tàng hình ra, chọn một hướng rồi nhanh chóng bỏ chạy.

Phải nhanh chóng rời đi, có lẽ tốc độ của Siêu Nhiên không sánh bằng Ngọc Dao Tử, nhưng có thể truy tung khí tức. Vì vậy, Lý Duy Nhất không dám thả pháp khí ra, đành chạy bộ trên đất.

Chạy cắm cổ ba trăm dặm, cắt đuôi được cái bóng đen giống mãng xà ở giữa không trung, Lý Duy Nhất thi triển Tiền Tự Quyết, độn thổ xuống sâu dưới lòng đất.

Hắn không hiểu rõ về Vong Giả U Cảnh cho lắm, không dám chạy loạn, sợ xông vào cấm khu tử vong nên quyết định trốn xuống lòng đất một thời gian trước đã.

Xuống đến nơi cách mặt đất hàng trăm mét, Lý Duy Nhất liếc nhìn Ngọc Nhi đang nhắm nghiền hai mắt, nhất thời đau đầu như búa bổ. Chắc nàng đã cướp được bảo vật ghê gớm gì đó ở phế tích Long Thành, chọc cho một đống kẻ thù truy sát.

Nàng bị truy sát thì thôi đi, cố tình lại lôi một võ tu Đạo Chủng cảnh như hắn theo, còn lôi thẳng vào Vong Giả U Cảnh cực kỳ nguy hiểm này nữa.

Những chuyện này tạm gác sang bên, mấu chốt là nàng ngã lăn ra ngủ.

Lý Duy Nhất tỏ vẻ mình thật sự không gánh nổi cái mớ bòng bong này.

Lý Duy Nhất sờ soạng trên người Ngọc Nhi một hồi, không tìm thấy bảo vật gì, bao gồm cả viên châu màu xanh sáng bóng mà nàng mang theo bên mình.

Lý Duy Nhất đoán là chúng đã bị nàng cất vào Tổ Điền, hoặc Linh Giới.

Lý Duy Nhất lầm bầm:

- Thôi bỏ đi, trước hết cứ trốn vào Không Gian Huyết Nê, từ từ chờ nàng tỉnh lại. Cho dù bị Siêu Nhiên tìm thấy, ít nhất cũng sẽ không bị giết ngay tại trận.

Lý Duy Nhất kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, mang theo Ngọc Nhi trốn vào vào Không Gian Huyết Nê.

- Vút!

Đạp lên đất bùn đỏ máu, nhìn không gian rộng lớn trước mắt, trái tim đang treo lơ lửng của Lý Duy Nhất cuối cùng cũng hạ xuống.

Sau khi thần kinh không còn căng thẳng nữa, thương thế trong cơ thể ùa tới như núi lở sóng thần, đau đớn vô cùng, hai mắt hắn hơi tối sầm lại.

Nghiến răng kiên trì, Lý Duy Nhất đặt Ngọc Nhi lên Ngọc Chu dài hơn ba mươi mét, cởi quan bào Châu Mục ra đắp lên người nàng.

Sau đó, hắn nhìn về phía Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ đã bị mình phong ấn rồi ném vào Không Gian Huyết Nê.

Hai người các nàng nằm trên mặt đất huyết nê, trên đầu trùm túi vải đen phong bế ngũ quan.

Lúc đó sở dĩ làm như vậy là bởi hắn không muốn bại lộ Không Gian Huyết Nê.

Đưa các nàng vào Ngọc Chu, Lý Duy Nhất bố trí ra một tòa trận pháp che chắn bên ngoài. Sau đó, hắn tháo túi vải đen trên đầu các nàng xuống.

Điều khiến Lý Duy Nhất có chút trở tay không kịp là, các nàng vậy mà lại mở to hai mắt, đang ở trong trạng thái vô cùng tỉnh táo.

Lý Duy Nhất dặn dò:

- Nói trước nhé, đừng hỏi tại sao, khoảng thời gian tiếp theo các ngươi phải ở lại trên con thuyền này, không được đi đâu hết.

Nói xong lời này, Lý Duy Nhất giải trừ phong ấn trên người các nàng.

Ẩn Nhị Thập Tứ khôi phục năng lực hành động, lập tức hỏi:

- Tại sao phong ấn chúng ta?

Lý Duy Nhất đáp:

- Thần Ẩn Nhân bảo ngươi làm gì thì ngươi làm nấy, đừng hỏi. Ngươi không rõ quy củ của Ẩn Môn à?

Nghiêu Âm vẫn đang đeo mạng che mặt. Nàng quan sát xung quanh, chỉ có thể nhìn thấy lưới ánh sáng của trận pháp, còn có Ngọc Nhi đang nằm ngủ ở mũi thuyền.

Nàng cất giọng trong trẻo hỏi:

- Đây là nơi nào, chúng ta phải ở lại bao lâu? Đã thoát khỏi Đông Hải chưa?

Lý Duy Nhất nghe thấy giọng điệu của Nghiêu Âm dịu dàng như vậy, kiên nhẫn giải thích với nàng:

- Ta cũng không biết, phải ở lại bao lâu còn tùy vào Ngọc Nhi bao lâu thì tỉnh. Hai ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây bế quan, tiêu hóa Lục Trảo Tiên Long Khí hấp thu ở Cửu Hoàn Tiều đi. Yên tâm, ta không phải bắt cóc các ngươi đâu, sẽ đưa các ngươi trở về.

Lý Duy Nhất bước ra khỏi lưới ánh sáng trận pháp, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, thương thế khó mà đè nén được nữa, hắn mệt mỏi rã rời.

Hắn thì thào:

- Nếu không thực sự cần thiết, sau này tuyệt đối không thể xen vào cuộc tranh đoạt cơ duyên ở cấp độ này nữa, tính mạng của Trường Sinh cảnh cũng rẻ như cỏ rác.

Chuyến đi Đông Hải lần này có mức độ nguy hiểm vượt xa dự tính.

Cũng may thu hoạch được Trường Sinh Thảo, Lục Trảo Tiên Long Khí, tiên đạo kinh văn, Long Hồn Nguyên Quang... cũng coi như có gan mới làm giàu.

Lý Duy Nhất dùng ý chí cường đại chống đỡ cơ thể tàn tạ, dệt ra Thời Gian Chi Kiển, bắt đầu điều dưỡng thương thế.

Sáu ngày sau.

Thương thế của hắn đã khỏi hẳn, cánh hoa màu xanh và màu đỏ của Trường Sinh đã được tiêu hóa hoàn toàn.

Lý Duy Nhất không tiếp tục tu luyện mà lăn ra ngủ ngay lập tức.

Hắn ngủ hai ngày hai đêm, cả người khỏe khoắn hẳn ra, huyết khí trong cơ thể vô cùng dồi dào, làn da xuất hiện độ bóng giống như võ tu Thuần Tiên Thể, cơ bắp và lục phủ ngũ tạng dẻo dai mạnh mẽ.

- Bùm bùm!

Trên Thang Cốc Hải, Lý Duy Nhất liên tiếp diễn luyện ba lần Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ, vô cùng sảng khoái, đánh cho mặt biển nổ vang không dứt.

Hắn thầm nghĩ:

- Nghe nói Trường Sinh Thể hoàn chỉnh, trong cơ thể sẽ sinh ra một luồng huyết khí hồng lưu, khiến lực lượng thân thể tăng mạnh, từ đó có thể chống lại võ tu Trường Sinh cảnh.

- Ta bây giờ dường như vẫn chưa sinh ra huyết khí hồng lưu, chỉ có thể coi là Trường Sinh Thể chín phần chín.

- Giờ đây lực lượng thân thể tăng tiến mạnh, cho dù không thi triển thủ đoạn võ niệm kết hợp, muốn chiến thắng những cao thủ đỉnh phong như Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm cũng không còn là chuyện khó khăn nữa.

- Tu tập Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên, lại có huyết khí của Thiếu Dương Tinh phụ trợ, muốn tu luyện ra luồng huyết khí hồng lưu kia có lẽ không phải chuyện khó khăn.

Lý Duy Nhất trở lại Không Gian Huyết Nê, tiến vào Ngọc Chu, giao lưu với Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ một lúc. Sau đó, Lý Duy Nhất một lần nữa dệt ra Thời Gian Chi Kiển, tĩnh tâm luyện hóa Lục Trảo Tiên Long Khí trong Phong Phủ, tiêu hóa tiên đạo kinh văn.

Đồng thời, hắn nuốt vào Cực Trú Chân Đan mà Nghiêu Âm đã mua giúp trước đó, hấp thu quang hoa tỏa ra từ Quang Minh Tinh Thần Thư, nâng cao linh quang niệm lực.

Không phải Lý Duy Nhất không muốn kéo Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ vào Thời Gian Chi Kiển, thực ra hắn cũng tin tưởng các nàng. Điều hắn lo lắng không phải là các nàng không giữ được bí mật, mà là sợ các nàng bị sưu hồn.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Vào Không Gian Huyết Nê đã hai tháng, Lý Duy Nhất nhờ Thời Gian Chi Kiển bế quan tu hành được một năm. Hắn dành hết thời gian còn lại cho Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ, cũng như đi đến Thang Cốc Hải để diễn luyện chiêu thức và đạo thuật.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters