Thương đội U Cảnh (2)

Lý Duy Nhất đang mải suy nghĩ xem có phải mình đã lỡ mất thời gian chiêu mộ của Tiêu Linh Quân hay chưa thì ở phía trước, Ngọc Nhi quay người lại hỏi:

- Sư phụ, người cứ nhìn chằm chằm ta làm gì?

Giác quan của nàng nhạy bén, nhận ra ánh mắt của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất thầm thở dài một tiếng, đây là mới chỉ có mười một, mười hai tuổi, sau này phải đối phó thế nào đây!

Hắn hỏi:

- Viên châu màu xanh kia đâu rồi?

- Hả? Không phải là bị người lấy đi rồi sao?

Ngọc Nhi ngạc nhiên hỏi ngược lại, sau đó vội vã tìm kiếm trên người, cuối cùng dừng lại:

- Sư phụ, hay là người tự mình làm mất rồi đổ thừa cho ta? Đại Phượng bảo ta ngủ suốt hai tháng nay, chẳng biết cái gì.

...

Một thương đội từ hơn hai trăm con Thệ Linh Hồn Thú tạo thành đang lao vun vút trên bình nguyên Thất Oan.

Toàn bộ khung xe đều có hình dáng là những cỗ quan tài khổng lồ dài hai trượng. Bánh xe bằng âm thiết màu đen khắc đầy phù văn, khảm Huyết Tinh, dưới tốc độ cực hạn có thể chạy cách mặt đất.

Kẻ đánh xe đều là Cốt Linh hình người.

Bọn chúng có bộ xương màu vàng kim với độ đậm nhạt khác nhau, trong hốc mắt rực cháy Hồn Hỏa, khoác áo xám thêu họa tiết ngọn núi.

Có câu nói, có tiền có thể sai khiến quỷ.

Chỉ cần có tiền, có tài nguyên thì có thể thu phục Thệ Linh làm của riêng.

Thiên Lý Sơn có thể đả thông con đường buôn bán giữa các Sinh Cảnh, làm ăn trải rộng khắp Doanh Châu. Ngoại trừ tự thân có thực lực cường đại, điều quan trọng hơn là bọn họ hoặc là đánh cho phục tùng để thu phục, hoặc là tặng số lượng lớn Huyết Tinh, nên các vị Thệ Linh Quân Hầu dọc theo tuyến đường đều sẽ nhận diện lá cờ của Thiên Lý Sơn.

Thêm nữa, đó là sự tuân theo quy tắc của Vong Giả U Cảnh, cố gắng ít gây chú ý nhất có thể, sử dụng Thệ Linh làm kẻ đánh xe vận chuyển.

Lư Cảnh Thâm có vẻ ngoài chưa đến ba mươi tuổi, đang đứng thẳng tắp trên một chiếc chiến hạm bạch cốt chạy dẫn đầu thương đội, đưa mắt phóng nhìn ra bình nguyên Thất Oan vô bờ bến.

Hắn mặc y phục sang trọng, bên hông đeo thanh kiếm vàng. Ánh mắt tang thương sâu thẳm cho thấy hắn đã không còn ở độ tuổi đôi mươi như vẻ bề ngoài.

- Tam công tử, khoảng cách đến Đông Hải vẫn còn rất xa. Ít nhất cũng phải mất sáu ngày nữa mới có thể đến Lôi Châu ở Đông Cảnh thuộc Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

An Chi Nhược là khách khanh trưởng lão của Thiên Lý Sơn, có hơn một trăm năm kinh nghiệm buôn bán, vô cùng lão luyện. Hắn đồng hành cùng Lư Cảnh Thâm tiến về Long Thành ở Đông Hải.

Khách đi lậu trong những cỗ quan tài phía sau đều là các võ tu đến từ nhiều Sinh Cảnh khác nhau, nghe phong phanh chuyện “Long Thành nổi lên trên mặt biển, Cổ Tiên Long Mạch sống lại”, nên mới cất công đến Đông Hải để tìm kiếm cơ duyên.

Lư Cảnh Thâm hỏi:

- An bá, còn bao lâu nữa mới có thể rời khỏi khu vực nguy hiểm hư không?

An Chi Nhược tính toán một hồi rồi đáp:

- Tám, chín ngàn dặm gì đó... Ồ, phía trước có hai người.

Lý Duy Nhất và Ngọc Nhi đang đứng cách chiếm hạm bạch cốt phía trước mười mấy dặm, từ xa truyền âm tới:

- Tại hạ là Lê Tùng Cốc, gia chủ bộ tộc Thương Lê thuộc Cửu Lê Tộc của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không may bị lạc trong U Cảnh. Không biết trên thuyền là vị anh hùng phương nào?

Lư Cảnh Thâm cau mày, thấp giọng nói:

- An bá, ngươi từng nói trong Vong Giả U Cảnh, người sống còn nguy hiểm hơn cả người chết.

An Chi Nhược gật đầu:

- Nhưng người làm ăn kinh doanh chỉ kết ân không kết oán. Cửu Lê Tộc là một cổ tộc ngàn năm của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, được đánh giá rất tốt, hơn nữa, thực lực cũng không hề yếu, có nuôi một con kỳ trùng cấp Siêu Nhiên. Đợt Lăng Tiêu Sinh Cảnh đại loạn trước đó, chính con kỳ trùng kia đã dùng sức của một mình nó triệu hồi toàn bộ hung trùng dưới lòng đất của cả Sinh Cảnh, tạo thành đội trùng quân dẹp loạn tai họa Âm Thi Chủng Đạo.

- Ngoài ra, chỉ có tộc nhân mang huyết mạch Cửu Lê Tộc mới có thể đi qua Thệ Lực Vụ Vực để tiến vào Huyết Hải Quan Ổ, tổ tiên của bọn họ cực kỳ không đơn giản.

- Nếu thực sự là đại nhân vật của Cửu Lê Tộc thì có thể ra tay giúp đỡ. Nhìn từ dao động pháp khí truyền âm đến, có lẽ chỉ là tu vi nhất trọng, chúng ta có thể ứng phó được.

Chiến hạm bạch cốt dài hơn ba mươi trượng, trên buồm bằng lụa sắt lớn như đám mây trắng treo cờ hiệu màu xanh của Thiên Lý Sơn, nương theo chiến hạm lướt nhanh sát mặt đất mà tung bay trong gió.

Một con Thệ Linh Hồn Thú ba đầu dài hơn hai mươi mét, vừa giống sư tử vừa tựa chó sói kéo ở phía trước, bốn móng không phát ra tiếng động, chỉ có tiếng chiến hạm xé gió.

Nơi này nằm ở bình nguyên Thất Oan, là vùng đất màu mỡ nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngàn năm trước, nuôi dưỡng mấy chục ức bách tính của hàng trăm châu, Tổ Phủ của nhiều Ức Tông, Ức Tộc từng tọa lạc tại đây.

Nhưng hiện nay đã bị hắc ám và tử vong âm khí bao phủ, trong một số khu vực, không gian phân bố những vết nứt ngầm, chiến hạm, chim chóc, võ tu đều không dám bay qua.

Nơi này được gọi là khu vực hư không nguy hiểm.

Lý Duy Nhất vốn dĩ chỉ muốn chào, hỏi thăm tuyến đường, hoặc đi theo phía sau thương đội là được, không muốn tiếp xúc quá sâu. Nhưng Lư Cảnh Thâm rất nhiệt tình hiếu khách, mời hắn lên chiến hạm, đồng thời sai thị nữ bày tiệc rượu.

Nói cho cùng, có hai thân phận gia chủ bộ tộc Thương Lê và Trường Sinh Cảnh, không ai dám coi thường.

Lý Duy Nhất biết bọn họ muốn đi Đông Hải, hơn nữa sẽ đi qua Lôi Châu ở phía đông Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nên cũng không từ chối.

Chiến hạm bạch cốt nhìn từ bên ngoài giống như hành cung của Thệ Linh Quân Hầu, dữ tợn đáng sợ, âm khí nặng nề, khiến người ta chỉ muốn tránh xa.

Đi vào bên trong chiến hạm lại là một bầu trời khác.

Đèn nến sáng ấm, trang trí hoa mỹ, cửa sổ nạm Phượng Hoàng bằng vàng, nguy nga lộng lẫy.

Lư Cảnh Thâm xuất thân từ thế gia cao môn Lư thị bên trong Thiên Lý Sơn, bối cảnh gia thế hùng hậu, nhưng tính cách nho nhã, không có vẻ kiêu ngạo của kẻ ăn chơi trác táng hay bề trên.

Hắn sóng vai đi cùng Lý Duy Nhất hóa trang thành Lê Tùng Cốc, hỏi:

- Lê gia chủ tin tưởng Lư mỗ như vậy, lựa chọn lên thuyền, chẳng lẽ không sợ trên thuyền có nguy hiểm, Lư mỗ có ý đồ xấu sao?

Lý Duy Nhất mỉm cười, chỉ vào cờ hiệu màu xanh ở phía trên:

- Thiên Lý Sơn gia đại nghiệp đại, chuyện làm ăn trải rộng khắp thiên hạ, bên trong ắt hẳn phải có quy củ và chuẩn mực khắt khe. Nếu làm những chuyện bẩn thỉu như giết người cướp của thì đã sớm trở thành mục tiêu công kích của mọi người, không được tất cả Sinh Cảnh và các đại thế lực dung chứa. Đây chính là lý do lão phu dám đến cầu cứu, tin tưởng vào danh dự của quý thương hiệu.

Thiên Các và Tiên Lâm đều là sản nghiệp thuộc Thiên Lý Sơn, hơn nữa chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm.

Lời tâng bốc có căn cứ này đương nhiên khiến Lư Cảnh Thâm nghe đã tai, trong lòng tăng thêm chút thân thiết, cười nói:

- Uy tín quý hơn vàng, cần ngàn năm, vạn năm, hết thế hệ này đến thế hệ khác gây dựng quản lý, nhưng sụp đổ lại chỉ cần một cái chớp mắt. Ai dám phá hoại danh dự thương hiệu của Thiên Lý Sơn, nội bộ tự nhiên sẽ có hình phạt nghiêm khắc.

Sau khi Lý Duy Nhất lên thuyền đã âm thầm quan sát.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters