- Vù!
Lý Duy Nhất dùng pháp khí cuốn lấy Lư Cảnh Thâm và Thất Phượng đang trọng thương trên mặt đất, hóa thành quầng sáng sương mù màu tím, mượn nhờ lực lượng của quan bào Châu Mục, chớp mắt xuất hiện cách đó sáu, bảy dặm.
Phía sau, Long Hồn bị La Bình Đạm đánh nát đầu, hóa thành hồn vụ.
La Bình Đạm lấy ra Túi Càn Khôn, thu một luồng hồn vụ này vào trong. Hắn kiến thức rộng rãi, trí nhớ phi phàm, đã nhận ra nó, biết đây là Thiên Tử Long Hồn của Phi Long.
- Vút!
Hắn đáp xuống lưng gà trống, đuổi theo phía trước.
Niệm lực của hắn luôn khóa chặt trên người Lý Duy Nhất, nảy sinh hứng thú nồng đậm với quan bào Châu Mục trong truyền thuyết, muốn cướp lấy một bộ.
Hắn giơ pháp trượng đồng đỏ lên đỉnh đầu, lắc lư hai chiếc chuông đồng, phát động công kích bằng niệm lực.
Lý Duy Nhất hiểu rõ sự đáng sợ của cảnh giới tu vi đối phương, tuyệt đối không đỡ nổi cường độ niệm lực của Linh Niệm Sư cửu tinh. Vì vậy, hắn không dám giấu tài, lấy Ác Đà Linh ra rung lên, mượn ưu thế của Pháp khí để chống đỡ.
- Keng keng!
Giữa thiên địa, tiếng chuông vang lên liên tiếp, qua lại không ngớt.
Chỉ cần không để đối phương nhìn thấy hình dáng của đà linh, không kích hoạt uy năng tối cao, không kích hoạt đà hồn bên trong thì ai biết đó là Ác Đà Linh uy danh hiển hách?
Ở Tà Đạo và Ma Đạo có khá nhiều Pháp khí dạng chuông tương tự, cũng có một số hàng nhái của Ác Đà Linh.
Tuy Lý Duy Nhất bị tiếng chuông đồng của đối phương lắc đến mức đau đầu muốn nứt ra, không thể dùng Không Gian Độn Di nữa, chỉ có thể mượn nhờ Thần Hành Phù để chạy trốn. Nhưng La Bình Đạm đuổi theo phía sau cũng bị Ác Đà Linh làm cho vô cùng khó chịu, tức ngực khó thở, trong đầu xuất hiện vô số tạp niệm, đành dựa vào linh quang của Thánh Linh Niệm Sư để cố gắng chống đỡ.
Mặt đất bên phải truyền đến tiếng chảy.
Dòng sông cát màu bạc hiện ra, lao về phía trước.
Giọng nói của Tạ Vô Miên vang lên trong dòng sông cát:
- Chặn đòn công kích từ Pháp khí niệm lực của hắn lại, ta sẽ lấy mạng hắn.
La Bình Đạm đáp:
- Được!
La Bình Đạm biết, một khi Tạ Vô Miên đuổi theo tới, chắc chắn hắn đã giải quyết xong An Chi Nhược.
Hắn lấy ra một xấp phù chú, vung tay ném ra.
- Vù!
Phù chú hóa thành cơn mưa phù màu vàng như thủy triều bay về phía Lý Duy Nhất , cản lại tiếng Ác Đà Linh, mở đường cho Tạ Vô Miên.
Lý Duy Nhất nhận ra cát sa mạc bạc ngày càng gần, quay đầu lại, liếc nhìn Ngọc Nhi đang tựa đầu lên vai mình.
Ngọc Nhi nói:
- Sư phụ, người hãy xem ta đây!
Ngọc Nhi một tay nắm lấy quan ấn Châu Mục, năm ngón tay nóng rực. Ngay khoảnh khắc Lý Duy Nhất đột nhiên xoay người vung kiếm, nàng ném quan ấn Châu Mục về phía cát sa mạc bạc đang trào lên từ mặt đất cách đó vài trượng.
Trong cát sa mạc bạc, Tạ Vô Miên một tay xách đầu của An Chi Nhược, một tay cầm thuẫn, thân hình vọt lên, vung thuẫn đập về phía ba người phía trước:
- Lư tam công tử, Tạ mỗ đưa tới... A...
- Bùm!
Tấm thuẫn Thiên Tự Khí màu bạc bị quan ấn Châu Mục đập thủng.
Cánh tay cầm thuẫn của Tạ Vô Miên gãy làm ba. Bàn tay và cẳng tay trực tiếp bị đập gãy, tách rời khỏi thân thể.
Đáng tiếc, quan ấn Châu Mục quá nhỏ, không vận chuyển kinh văn bên trong, chỉ có một luồng lực xuyên thấu, chưa đánh trúng chỗ hiểm của Tạ Vô Miên.
Tạ Vô Miên văng ra ngoài mấy chục trượng, trong lòng hoảng hốt đến cực điểm, sợ hãi vô cùng, không có bất kỳ ý nghĩ nào khác.
Sau khi chạm đất, hắn lập tức hóa thành cát sa mạc bạc bỏ chạy:
- Chạy mau, trong tối có cao nhân ẩn nấp...
Một đòn đã đập thủng cả tấm thuẫn Thiên Tự Khí của mình, hắn không tin đây là lực lượng mà một tiểu nữ hài có thể bộc phát ra, cho rằng là cao nhân ẩn nấp trong bóng tối thi triển thủ đoạn nào đó.
Nếu tiểu cô nương thật sự lợi hại như vậy, vì sao trước đó không ra tay? Vì sao phải chạy?
Lý Duy Nhất thu lại quan ấn Châu Mục, niệm lực cảm nhận được La Bình Đạm ở đằng xa cũng đã chạy theo Tạ Vô Miên. Hắn động ý niệm, cảm thấy đây là một cách hay để che mắt người đời.
Thế là chốc lát sau, một giọng nói già nua vang lên trong bóng tối:
- Tha được thì hãy tha cho người, chớ nên đuổi tận giết tuyệt.
Nghe thấy giọng nói này, La Bình Đạm và Tạ Vô Miên chạy trốn càng nhanh hơn.
Tốt nhất không nên để bên ngoài biết quá nhiều về tình huống của Ngọc Nhi. Một khi biết được thực hư của Đại cung chủ, rất có thể sẽ chọc ra cường giả cỡ như Kỳ Lân Trang, Ma Quốc Thái Tử, hậu quả quá nghiêm trọng.
Từ khi Lý Duy Nhất và La Bình Đạm dùng chuông đấu pháp, Lư Cảnh Thâm đã trọng thương ngất xỉu.
...
Một ngày sau.
Lý Duy Nhất đánh một chiếc xe Hồn Thú chạy trên bình nguyên Thất Oan, đã cách nơi giao phong hôm qua bốn ngàn dặm.
Giữa đường, hắn vòng qua một tòa Quỷ Thành và một ngọn Âm Sơn của Quỷ Quân. Cho dù đã qua lâu như vậy, niệm lực linh quang và pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất vẫn chưa hồi phục đến trạng thái đỉnh phong. Vong Giả U Cảnh không có ánh sáng, cũng không thể trực tiếp hô hấp thổ nạp thiên địa pháp khí.
Xa giá Hồn Thú là của Khung Cực Đạo Tử. Sau khi Khung Cực Đạo Tử chết, Túi Càn Khôn rơi vào tay Lý Duy Nhất, xe tự nhiên cũng đổi sang họ Lý.
Lý Duy Nhất ngồi bên ngoài xe, một tay nắm Huyết Tinh cực phẩm, hấp thu pháp khí trong đó. Tay kia cầm bản đồ U Cảnh, dựa vào cuộc trao đổi với Lư Cảnh Thâm lúc ở trên chiến hạm, hắn đã có thể khóa chặt vị trí đại khái hiện tại.
Hắn thầm nghĩ:
- Ngàn năm trước, giang sơn mà Thiền Vụ đánh chiếm quả thật rộng lớn, không biết phồn hoa rực rỡ đến cỡ nào. Chỉ riêng bình nguyên Thất Oan này đã có mấy vạn dặm đất màu mỡ, đâu đâu cũng là di chỉ tông môn và cổ thành châu phủ, đáng tiếc toàn bộ đã bị đám Quỷ Hầu, Quỷ Quân kia chiếm đoạt.
Trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra kỳ vọng, nếu có thể nương Quang Minh Tinh Thần Thư thu phục cố thổ từng châu một, tái hiện lại sự huy hoàng thuở xưa, đó sẽ là một cảm giác thành tựu cực lớn, tuyệt đối là chuyện rất có ý nghĩa.
Tuy nhiên, Ngũ Quỷ Chúa Tể của bình nguyên Thất Oan kẻ nào thực lực cũng khủng bố tuyệt luân, ít nhất cần Đại cung chủ cầm kiếm tọa trấn mới được. Lăng Tiêu Sinh Cảnh hiện tại vẫn chỉ là một đống cát rời.
Lý Duy Nhất liếc nhìn Ngọc Nhi đang ngủ nằm sấp trên chân hắn, đưa ra quyết định như vậy:
- Xem ra phải đi Động Khư Doanh một chuyến... Trước đó, phải nói chuyện với Quan tiền bối một chút đã.
Trong thùng xe phía sau truyền đến tiếng động, Lư Cảnh Thâm đã tỉnh lại, cả thể xác lẫn tinh thần của hắn đều chịu tổn hại nặng.
Quan sát hiện trạng, hắn trầm mặc hồi lâu, chỉnh lý lại mạch suy nghĩ rồi nói:
- Đa tạ Lê gia chủ liều mạng cứu giúp, Lư mỗ xin ghi nhớ ân tình này!
Lý Duy Nhất đáp:
- Lư huynh chữa thương trước đi, chúng ta tạm thời đã thoát khỏi nguy hiểm.
Tiếp đó, dọc đường đã gặp mười mấy lần Thệ Linh tập kích hoặc lớn hoặc nhỏ, đều bị Lý Duy Nhất nhẹ nhàng hóa giải.
Năm ngày sau.
Sự âm lãnh và hắc ám bị ném lại phía sau, xe chạy về phía ánh sáng, tiến vào địa giới Lôi Châu ở Đông Cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Đây là lần đầu tiên sau hơn nửa năm Lý Duy Nhất rời khỏi biên thành Hoàng Giang, một lần nữa trở về Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Trong lòng hắn sinh ra một loại vui sướng và xúc động khó tả. Bất tri bất giác, hắn đã có một phần tình cảm đặc biệt đối với mảnh đất này và những con người sống trên đó.