Tứ Đại Pháp Vương của Địa Lang Vương Quân (2)

Lý Duy Nhất truyền âm hỏi:

- Hiện tại liên quan tới Đại cung chủ rốt cuộc là có cách nói thế nào? Bên ngoài biết được bao nhiêu?

Thạch Cửu Trai đáp:

- Hiện tại toàn bộ thiên hạ đều đang tìm các ngươi, đặc biệt là triều đình, đã treo giá trên trời để tìm kiếm tin tức và manh mối của các ngươi.

- Bí mật của Ngọc Nhi không gạt được, rất nhiều người đều biết nàng vẫn luôn ở cùng ngươi, gọi ngươi là sư phụ. Không ít người suy đoán, Đại cung chủ đã xảy ra vấn đề.

- Nhưng cho dù xảy ra chuyện gì thì một trận chiến ở Đông Hải vẫn chấn nhiếp cả thiên hạ. Đương nhiên, đều là suy đoán vô căn cứ của đám người đó. Đại cung chủ anh minh thần võ cỡ nào, làm sao có bất kỳ vấn đề gì được.

Lý Duy Nhất nhíu mày, âm thầm suy xét xem có nên đưa Đại cung chủ trở về triều đình hay không. Thái Sử Công vẫn đáng để tín nhiệm, có Siêu Nhiên bảo vệ sẽ an toàn hơn đi theo hắn rất nhiều.

Lý Duy Nhất dặn:

- Giúp ta liên lạc với Ẩn Quân, báo cho hắn biết, ta chờ hắn ở chỗ cũ trên Nguyệt Long Đảo.

Thạch Cửu Trai đáp:

- Theo ta được biết, Ẩn Quân hiện đang ở Nguyệt Long Đảo, tạm thời chưa về Lê Châu.

Lý Duy Nhất chuẩn bị tức khắc tới Nguyệt Long Đảo, đưa tay sờ Túi Càn Khôn.

Thạch Cửu Trai vội nói:

- Để ta trả tiền.

Thạch Cửu Trai trả tiền mì xong, bám sát sau lưng Lý Duy Nhất và Ngọc Nhi, bộ dạng muốn đi theo hầu.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi không đi tụ họp với ba người bọn họ à?

Thạch Cửu Trai cười tủm tỉm:

- Ta muốn đi theo bên cạnh Thần Ẩn Nhân.

Đi tới bờ biển, Lý Duy Nhất lấy ra một chiếc bảo hạp đưa cho Thạch Cửu Trai:

- Ngũ ca, ngươi nhiều lần cùng ta vào sinh ra tử, giúp ta không ít, hộp Lục Trảo Tiên Long Khí này ngươi hãy cầm lấy. Cũng chia cho Lục ca một ít, chia thế nào do ngươi tự quyết định. Chuyện ta muốn làm rất nguy hiểm, đừng đi theo nữa, khi nào cần đám người Ẩn Nhân tương trợ, tự khắc ta sẽ truyền lệnh cho các ngươi.

Lục Trảo Tiên Long Khí mà Lý Duy Nhất nắm giữ không chỉ là một hồ lô hắn tự thu lấy, còn có phần tìm thấy trong Túi Càn Khôn của đám người Tử Vô Yếm.

Thạch Cửu Trai thầm nén sự kích động trong lòng, dùng hai tay nhận lấy:

- Sau này Thần Ẩn Nhân cứ gọi ta là Lão Ngũ, ngươi còn gọi Ngũ ca nữa thì quả thực còn khó chịu hơn giết ta. Đúng rồi, còn một chuyện, từ sau khi tin tức Khôi Thủ trở về truyền đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Thạch Thiên Vương đã mất tích không thấy tăm hơi đâu, che giấu rồi.

Là chuyện trong dự liệu, Lý Duy Nhất nói:

- Nhất định phải giữ kín hành tung của ta và Ngọc Nhi.

Thạch Cửu Trai cam đoan:

- Ta nào dám nói bừa nửa chữ về chuyện này? Ta bây giờ chỉ muốn cắt đứt lưỡi của mình đi. Đám người Thạch Lục Dục đi tới rồi, ta đi cản bọn họ đây.

Lý Duy Nhất lấy Ngọc Chu ra, dẫn Ngọc Nhi cùng vượt biển rời đi.

Từ bến đò Lôi Châu tới Nguyệt Long Đảo cách nhau một ngàn tám trăm dặm, so với sự bao la của Đông Hải thì cũng chỉ tính là gần biển.

Lấy tu vi hiện nay của Lý Duy Nhất, hoàn toàn có thể ứng phó với sóng gió gần bờ và các mối nguy hiểm như họa Yêu tộc, Di Tặc các loại.

Lúc quá trưa.

Trời quang mây tạnh, nước biển xanh thẳm.

Ngọc Chu dài hơn ba mươi mét, trận pháp phòng ngự mở ra, lưới ánh sáng bao phủ, kinh văn lấp lánh, dưới pháp khí của Nghiêu Âm điều khiển thuyền rẽ sóng mà đi, tốc độ cực nhanh.

Nàng và Ẩn Nhị Thập Tứ đều thi triển Dịch Dung Quyết, thay đổi vóc dáng dung mạo, để tránh bị võ tu trên những con thuyền qua lại nhận ra. Rốt cuộc cũng trở về Đông Hải, tâm tình của các nàng vui sướng, phảng phất như bị nhốt trong lồng lâu ngày mới giành lại được tự do.

Trên biển, thuyền bè qua lại giữa Nguyệt Long Đảo và bến đò Lôi Châu nối liền không dứt.

Yêu tộc và Quang Minh Đạo Cảnh muốn mua sắm vật tư từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, hơn phân nửa hàng hóa đều phải mượn Nguyệt Long Đảo để trung chuyển. Chuyện Dương Thanh Khê và trưởng lão Lôi Tiêu Tông giao phong mà Thạch Cửu Trai nhắc tới, nguyên nhân chính là do mâu thuẫn trong trao đổi mậu dịch.

Vấn đề mua bán và áp giải hàng hóa của Quang Minh Đạo Cảnh do Tuy Tông phụ trách. Đây thuộc về nghề cũ của bọn họ, họ cũng khá quen thuộc với Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Ngọc Nhi ngồi cạnh Nghiêu Âm, cẩn thận viết lại những chuyện xảy ra gần đây.

Lý Duy Nhất ngồi khoanh chân ở đuôi thuyền, hai tay nâng Ác Đà Linh, hấp thu toàn bộ Nghiệp Hỏa lấy được từ bên trong thân thể Chiến Thi, hòa làm một với Lục Như Phần Nghiệp Thuật.

Cùng với việc tiến sâu tu luyện môn đại thuật này, một đoàn ngọn lửa hình người mơ hồ ngưng tụ ra ngoài thân hắn, cao chừng ba trượng, bao bọc thân thể hắn một cách hoàn toàn, giống như một người khổng lồ lửa.

Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ chú ý nhìn qua, đều cảm nhận được trên người hắn có một cỗ thế vận cường đại mà trước nay chưa từng có, làm cho người ta sinh lòng e sợ. Đó là uy thế của tầng bốn Kim Cương Nộ Mục! Người khổng lồ lửa chính là hình dạng đầu của Nộ Mục Kim Cương.

- Xuy!

Người khổng lồ lửa sụp đổ, một lần nữa hóa thành những đám pháp khí hỏa vân tán đi.

Lý Duy Nhất nói thầm:

- Vẫn còn kém một chút! Bắt buộc phải duy trì được người khổng lồ lửa này, mới coi như tu luyện tới cánh cửa nhập môn của tầng bốn Kim Cương Nộ Mục.

Lý Duy Nhất cũng không nản chí, chỉ mới giành được Nghiệp Hỏa mấy ngày, đại thuật tầng bốn dễ tu luyện như vậy sao? Huống hồ, sau khi Lục Như Phần Nghiệp Thuật kết hợp với niệm lực chính là đế thuật.

Thu hồi toàn bộ pháp khí vào trong cơ thể, uy thế trên người Lý Duy Nhất cũng theo đó thu liễm lại, hắn hỏi:

- Chúng ta đã ra khơi bao xa rồi? Sao xung quanh không nhìn thấy một bóng thuyền nào vậy? Nghiêu Âm, phương hướng của Ngọc Chu không bị lệch chứ?

Một ngàn tám trăm dặm, nói xa không xa, nói gần không gần, phải tìm kiếm một hòn đảo trong biển bao la.

Đây là lần đầu tiên Nghiêu Âm lái thuyền, trong lòng kỳ thực không có tự tin gì.

Nàng không xoay người, giả vờ tỏ ra bình tĩnh ngạo nghễ đứng ở mũi thuyền:

- Ngươi cứ tu luyện trước đi, lúc nào tới thì ta tự khắc báo cho ngươi. Lái thuyền ở vùng biển gần không lẽ có thể lạc đường?

Nói xong, nàng lập tức thả đạo tâm ngoại tượng ra, phóng tầm mắt nhìn ra xa, quả nhiên không nhìn thấy chiếc thuyền nào khác. Hai hàng lông mày Nghiêu Âm nhíu chặt, đành phải cắn răng tiếp tục điều khiển thuyền đi thêm mấy trăm dặm nữa. Tính từ lúc xuất phát ở bến đò Lôi Châu, họ đã đi ra ngoài hơn hai ngàn dặm.

Đôi mắt đang cố gắng phóng tầm nhìn khắp tứ phương của Nghiêu Âm rốt cuộc cũng phát hiện ra chút tình huống, lập tức báo cho Lý Duy Nhất:

- Mùi máu nồng đậm quá, trên biển có xác chết nổi.

Ngọc Chu tiến đến gần, mặt biển bị vài chục bộ thi hài nhuộm thành từng mảng đỏ au.

Ẩn Nhị Thập Tứ nhìn chăm chú vào đồ án thêu trên vạt áo thi hài, bay người đáp xuống mặt biển, đánh một chưởng giải tán bầy cá, kiểm tra vết thương chí mạng trên tử thi rồi nói:

- Là đệ tử Tuy Tông! Pháp khí lưu lại trên miệng vết thương cực kỳ tinh thuần, thời gian tử vong sẽ không vượt quá nửa canh giờ. Thật kỳ quái, sao bọn họ lại chết ở đây?

Hai mắt Lý Duy Nhất chợt híp lại, ánh mắt rơi vào một người trong đó, đầu ngón tay đánh ra linh quang khóa liên kéo thi thể kia lên Ngọc Chu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters